Tôi chậm rãi nhặt lại từ trong thùng rác tờ giấy mời đã bị vò nhàu thành một cục.

    Hôm nay Nghiêm Vọng phải tham dự một buổi họp báo ra mắt sản phẩm AI mới. Với tư cách là vợ anh, đáng lẽ tôi cũng nên có mặt.

    Thế nhưng, anh lại giấu tôi, lạnh lùng ném giấy mời vào đáy thùng rác. Rõ ràng, anh không hề muốn tôi xuất hiện bên cạnh mình tại sự kiện công khai.

    Nghiêm Vọng ghét tôi, điều đó tôi đã thấu rõ từ lâu.

    Ngay từ ngày đầu tiên tôi bắt đầu hành trình “công lược” anh, tôi đã biết điều đó. Năm năm kề cận, cùng chung một mái nhà, chẳng hề khiến Nghiêm Vọng nhìn tôi thêm một lần.

    [Ký chủ, chỉ số “công lược” của ngài đã rất lâu không tăng tiến.]

    Hệ thống lại vang lên bên tai, nhắc nhở tôi bằng giọng điệu máy móc vô cảm.

    Tôi thở dài. Tục ngữ có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, tôi và Nghiêm Vọng đã ở chung một nhà, việc bồi đắp tình cảm hẳn nhiên phải dễ dàng hơn hồi còn ở trường học.

    Nhưng rõ ràng, Nghiêm Vọng chỉ muốn đứa bé trong bụng tôi được bình an chào đời. Tôi biết rõ, đến ngày đứa bé ra đời anh sẽ không chút do dự mà lạnh lùng ly hôn với tôi.

    Tôi lại thở dài, mệt mỏi mở máy tính xem buổi họp báo trực tiếp qua màn hình.

    Đây là sản phẩm AI do Nghiêm Vọng chủ trì lập trình, một dự án lớn thu hút không ít tập đoàn đầu tư nhờ vào danh tiếng và thân phận của anh.

    Tôi nhìn anh mặc bộ vest màu xanh thẫm, cà vạt cùng tông màu, tôn lên vóc dáng cao ráo, đôi chân dài miên man, khí chất lạnh lùng phi phàm.

    Đúng lúc buổi họp báo chuyển sang phần hỏi đáp của phóng viên.

    “Có lời đồn rằng, Nghiêm tổng thiết kế AI này là vì người ngài yêu thích.”

    “Bà xã của Nghiêm tổng thật hạnh phúc.”

    Tiếng trầm trồ xen lẫn ngưỡng mộ vang lên.

    Ống kính máy quay hướng thẳng về khuôn mặt vô cảm của Nghiêm Vọng. Nghiêm Vọng ghét nhất là người khác nhắc đến tôi hoặc đời sống riêng tư của anh trước mặt đám đông.

    Thấy Nghiêm Vọng không trả lời, phóng viên không biết trời cao đất dày tiếp tục truy vấn:

    “Có thể phiền Nghiêm tổng chia sẻ một chút về mục đích ban đầu khi thiết kế phần mềm AI này không?”

    “Bà xã của Nghiêm tổng chắc cũng có mặt tại đây phải không ạ?”

    “Tôi nghe nói bà Nghiêm mang thai trước khi cưới?”

    Chà, phóng viên này đã chạm đúng vào điều cấm kỵ và sự sỉ nhục lớn nhất của Nghiêm Vọng.

    Quả nhiên, khí thế quanh người Nghiêm Vọng đột ngột lạnh đi trông thấy, như bị bao phủ bởi lớp băng mỏng. Ánh mắt anh ánh lên sự bất mãn tột độ, khiến người phóng viên phía dưới bất giác lùi lại một bước vì sợ hãi.

    “Đây là buổi quảng bá sản phẩm, không phải để hỏi chuyện tầm phào.” Anh lạnh lùng nhìn phóng viên. Tay trái anh khẽ nhấc lên, lập tức có mấy vệ sĩ mặc đồ đen tiến đến bao vây người phóng viên kia.

    Ống kính chuyển cảnh. Đầu ngón tay người đàn ông thon dài, đốt ngón tay rắn rỏi, ánh lên màu da lạnh. Chiếc nhẫn cưới đã bị anh tháo xuống từ bao giờ.

    Slide PPT chuyển sang trang tiếp theo. Giọng nói trầm thấp của anh xen lẫn tiếng tạp âm từ loa máy tính, truyền ra rõ ràng, sắc nét:

    “Tôi không muốn có bất kỳ ai bàn tán chuyện riêng của tôi ở nơi công cộng.”

    Ồ, tôi — Đường Đường — với tư cách là vợ hợp pháp của Nghiêm Vọng, lại đáng thương hại và mất mặt đến mức ấy sao? Đến cả một câu nhắc tên cũng không có, tôi lại không cam lòng nổi.

    Tôi nặng nề gập máy tính lại. Không muốn nhìn Nghiêm Vọng nữa, cũng không muốn nghe giọng nói lạnh lùng của anh nữa.

    Năm năm trời tôi đã liếm láp, đã cầu xin tình yêu như một con chó. Nếu nói ban đầu là vì nhiệm vụ “công lược”, thì thời gian dài trôi qua, giả cũng đã thành thật.

    Chi phí chìm, ai mà chẳng muốn thu hồi vốn. Nhưng khoảnh khắc này, tôi bỗng dưng cảm thấy mệt mỏi tột độ.

    Hệ thống dường như cũng không thể chịu đựng nổi sự giày vò này nữa.

    [Ký chủ, xét thấy năm năm qua ngài luôn tuân thủ quy tắc, “công lược” một cách văn minh, tôi đã đặc biệt xin cho ngài một phần thưởng.]

    [Ngài có thể thay đổi đối tượng “công lược”.]

    Nước mắt tôi chảy được nửa chừng thì khựng lại, nghẹn ngào nức nở nói: “Sao cậu không nói sớm hơn.”

    Vừa nói, tôi vừa lôi từ trong ngăn kéo ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn.

    Vì thái độ lạnh nhạt, ghẻ lạnh của Nghiêm Vọng, đã không chỉ một lần tôi nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt điển trai ấy của anh, lại tự nhủ bản thân cố gắng thử thêm một lần nữa.

    Lần này, cuối cùng tôi cũng có thể đường đường chính chính đặt tờ đơn ly hôn này lên bàn.

    Thế nhưng, khi tôi vừa đặt tờ đơn ly hôn lên đầu giường. Không khí đột nhiên xuất hiện dày đặc những dòng chữ màu xanh lam.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note