CHƯƠNG 1: Hồi Ức Vỡ Tan: Đàm Tổng, Tôi Mất Trí Nhớ Rồi
by shynx86Khi Đàm Kỳ bước vào phòng bệnh, tôi đã tỉnh.
Anh ta chỉ liếc qua thân thể tôi đang nằm trên giường một cái lạnh lùng, rồi lập tức thu lại ánh mắt, dửng dưng đi đến chiếc ghế sô pha da cạnh cửa sổ và ngồi xuống.
“Lần sau đừng dùng cách này nữa, lợi bất cập hại.” Giọng điệu anh ta trầm thấp, mang theo vẻ chán chường lẫn cảnh cáo.
Trước khi anh ta đến, bạn tôi đã cặn kẽ kể cho tôi nghe về mối quan hệ giữa hai chúng tôi — một cuộc hôn nhân đầy gượng ép và rạn nứt.
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm ngước nhìn anh ta, cất lời: “Đàm Kỳ, tôi mất trí nhớ rồi.”
Anh ta thoáng khựng lại, rồi khóe môi nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt đầy cay nghiệt. Ánh mắt chứa sự khinh thường sâu sắc.
“Cô lại giở trò gì để ép tôi nữa đây?” Anh ta dựa lưng vào ghế, gằn giọng. “Mất trí nhớ? Cô đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi coi tôi là thằng ngốc hả, Lý Phù Hạ?”
Anh ta không hề tin.
Cũng phải thôi.
Nghe nói mấy năm nay quan hệ giữa chúng tôi luôn căng như dây đàn, chỉ chực đứt đoạn. Nếu tôi là anh ta, tôi cũng sẽ nghĩ người phụ nữ này đang cố tình bày ra một màn kịch vụng về.
Tôi nhếch mép, chẳng buồn đôi co hay giải thích thêm.
Vị bác sĩ đứng bên cạnh không thể chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này nữa, đành phải bước lên, nói thẳng cho Đàm Kỳ biết về bệnh tình của tôi bằng giọng điệu chuyên nghiệp.
Đàm Kỳ nghe càng lúc sắc mặt càng trở nên khó coi, cuối cùng, anh ta quay phắt đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu tôi.
“Cô quên bao nhiêu rồi?”
Tôi và anh ta bốn mắt nhìn nhau. Sự lạnh lùng trong đáy mắt anh ta khiến tôi tự dưng thấy hơi chột dạ, cuối cùng tôi lí nhí đáp: “Quên mất chúng ta đã kết hôn.”
Đàm Kỳ nhìn tôi chằm chằm mấy giây, rồi bật cười thành tiếng. Tiếng cười ấy không hề vui vẻ mà chất chứa sự phẫn nộ cùng cực.
“Ý cô là cô quên mất đã thừa nước đục thả câu, ép tôi kết hôn với cô thế nào rồi ư?” Anh ta siết chặt tay, hai vai căng thẳng. “Quên mất hai năm nay cô đã dùng đủ mọi thủ đoạn để ép tôi yêu cô ra sao ư?”
“Lý Phù Hạ, cô giỏi thật đấy!”
Trông Đàm Kỳ lúc này hệt như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Bạn tôi chỉ nói quan hệ giữa chúng tôi không tốt lắm, chứ tuyệt nhiên không hề nhắc tới những chi tiết kịch tính này. Không ngờ, tôi của hai năm trước lại là một người phụ nữ dám bày trò cưỡng ép hôn nhân và tình yêu.
Tôi lặng lẽ liếc nhìn Đàm Kỳ. Gương mặt anh ta quả thực vô cùng sắc sảo: ngũ quan lập thể, mày kiếm mắt sao, đẹp đến mức người ta phải ngẩn ngơ.
Cũng chẳng trách tôi đã dùng chiêu ép buộc.
Tiếc là, tôi của hiện tại không còn là “tôi” của hai năm sau. Trong đầu tôi vẫn còn sót lại chút đạo đức và sự áy náy.
Tôi im lặng hồi lâu, đợi Đàm Kỳ ổn định lại cảm xúc mới dè dặt lên tiếng: “Xin lỗi anh, tôi đã nghe chuyện giữa chúng ta rồi.”
Đàm Kỳ cười khẩy một tiếng.
“Chuyện gì? Những chuyện tôi bị cô đùa bỡn ấy hả?”
Mặt mũi coi được mà cái miệng lại sắc như dao.
Tôi bị anh ta chặn họng, cắn môi dưới rồi nói tiếp: “Tôi đồng ý ly hôn. Sau khi ly hôn tôi sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho anh.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta, đưa ra đề nghị. “Anh muốn tiền mặt hay cổ phần?”
Cứ ngỡ nghe tôi nói vậy anh ta sẽ trút được gánh nặng, vội vàng ký tên ngay lập tức. Nào ngờ, Đàm Kỳ lại càng tức giận hơn.
Anh ta sững người, sắc mặt tái mét, nhìn tôi với vẻ khó tin, như thể vừa nghe thấy một lời sỉ nhục không thể chấp nhận.
Nghiến răng, anh ta gằn từng chữ: “Ly hôn?”
“Cô muốn bức chết tôi sao? Dựa vào đâu mà cô nói kết hôn là kết hôn, nói ly hôn là ly hôn?”
Anh ta đứng bật dậy, đôi mắt sắc lạnh tràn ngập lửa giận. “Tôi nói cho cô biết, đừng hòng! Đời này cô đừng mong thoát khỏi tôi.”
“Thích người khác cũng không được, tôi không nhường chỗ cho hắn đâu!”
Anh ta hùng hổ nói không ngừng, giọng điệu mỗi lúc một cao, đến cuối cùng, vành mắt cũng bắt đầu hơi đỏ lên vì xúc động mạnh.
Tôi có chút luống cuống, không ngờ sự việc lại rẽ sang hướng này, đành phải rút lại lời vừa rồi: “Tôi chỉ thuận miệng nói thôi. Nếu anh không muốn ly hôn cũng được.”
Đàm Kỳ quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, cứng miệng nói: “Ai nói tôi không muốn ly hôn?”
Tôi bất lực thở dài, bắt đầu dỗ dành anh ta:
“Rồi, rồi, rồi.” Tôi nhẹ giọng, giọng điệu mang chút bất đắc dĩ. “Là tôi không muốn ly hôn, là tôi không thể rời xa anh.”
“Là tôi sợ sau khi hồi phục trí nhớ lại hối hận, lại cầu xin anh tái hôn…”
Đàm Kỳ làm bộ hung dữ lườm tôi một cái, nhưng vẻ giận dữ đã dịu đi rất nhiều.
“Vốn dĩ là vậy mà!” anh ta lầm bầm, giọng không còn vẻ sắc lạnh như trước nữa.

0 Comments