CHƯƠNG 2: TRÂM NGỌC VÀ LỜI NÓI DỐI CỨU MẠNG (2)
by shynx863.
Khi bước ra khỏi viện của lão phu nhân, mặt trời vẫn còn treo cao giữa trời, ánh nắng rọi lên lưng khiến tấm lưng lạnh toát của ta cũng dần ấm lại đôi chút.
Ta quay về hướng Phật đường, hai tay chắp lại, thành tâm bái lạy liên tục, cầu xin Phật tổ phù hộ cho điều ước vừa rồi của ta được ứng nghiệm.
Thực ra, ta đã lừa lão phu nhân.
Trong suốt hai canh giờ quỳ trước Phật, ta chỉ cầu một chuyện duy nhất:
Cầu cho ta và đệ đệ được bình an sống sót.
Bảy năm trước, biên cương loạn lạc, cả nhà chỉ còn lại hai huynh muội nương tựa vào nhau.
Vì muốn đệ đệ được sống, ta đã đem chính mình bán cho người buôn nha hoàn.
Ta còn nhớ rất rõ ngày chia ly, ta nắm chặt tay đệ đệ không rời, cuối cùng chỉ để lại một câu:
“Dù thế nào đi nữa, cũng phải sống cho bằng được.”
Sau đó, trải qua mấy lần bị sang tay, ta bị bán vào phủ Ninh An hầu.
Phủ hầu này… nói ra cũng thật kỳ lạ.
Lão hầu gia năm xưa hoang dâm vô độ, suýt nữa phá nát cả cơ nghiệp, còn gây ra chuyện thị thiếp hãm hại chính thê, khiến tiếng xấu lan khắp kinh thành.
Cho đến khi lão phu nhân nghiến răng chịu đựng, một mình chống đỡ môn hộ, lại một tay nâng đỡ hầu gia bước lên con đường khoa cử quan trường, gia nghiệp mới dần ổn định trở lại.
Hầu gia từ nhỏ đã chứng kiến thân mẫu chịu đủ uất ức từ đám di nương, vì vậy từng thề sẽ không để con cái mình lặp lại vết xe đổ ấy.
Cho nên phủ hầu hiện nay nhân khẩu đơn giản, ngoài đại phu nhân, chỉ có một vị lương thiếp và hai nha hoàn thông phòng.
Ta vào phủ rồi, cuộc sống lại tốt hơn nhiều so với tưởng tượng, thậm chí sắc mặt cũng dần có thêm mấy phần huyết sắc.
Mỗi tháng lãnh tiền công, ta đều cẩn thận tích cóp, chỉ mong một ngày có thể đoàn tụ với đệ đệ, mua được một căn nhà nhỏ tránh gió che mưa.
Với ta mà nói, cuộc sống yên ổn thế này, ngày nào cũng là ngày lành.
So với quãng thời gian phiêu bạt chạy loạn, thì giặt giũ trong phủ hầu có đáng là gì? Quét tước sân viện lại tính làm chi?
Cứ như vậy, ta an ổn sống suốt bốn năm, từ một tiểu nha đầu ở phòng giặt, dần dần được điều đến viện của đại phu nhân làm nha hoàn nhị đẳng.
Hôm ấy, nha hoàn hầu bút mực trong viện thiếu gia bị nhiễm phong hàn, mà ta khi còn bé từng theo phụ thân – một thầy đồ – học được ít chữ, liền bị gọi đi thay thế tạm thời.
Nào ngờ, chuyến đi ấy lại kéo dài tới ba năm.
Sáng tối sớm chiều ở cạnh nhau, thiếu gia dần nảy sinh tình cảm với ta.
Công việc của ta cũng ngày một nhẹ nhàng, ngược lại còn nhờ chủ tử mà được hưởng không ít ân huệ.
Khi đó ta chỉ thấy bản thân thật có phúc, gặp được một gia đình chủ nhân rộng lượng, tử tế như thế.
Ta nhớ rất rõ hôm ấy, thiếu gia sau khi tắm rửa liền gọi ta vào hầu hạ, ta chỉ hơi chần chừ một chút rồi cũng đáp ứng.
Trở thành thông phòng thì đã sao?
Chỉ cần được yên ổn sống qua ngày đã là phúc phận, ra khỏi phủ chưa chắc đã có cuộc sống dễ chịu hơn.
Suốt ba năm, thiếu gia che chở ta, cưng chiều ta.
Lúc đêm dài đỏ đèn, hắn từng hứa hẹn biết bao lời ngọt ngào khiến ta mê muội, thậm chí từng ngây thơ tin rằng hắn thật sự xem ta là thê tử.
Cho đến khi chuyện kia xảy ra, ta mới bừng tỉnh.
Trời trong phủ này, xưa nay vẫn luôn thuộc về chủ tử.
Còn ta…
Chẳng qua cũng chỉ là một nha hoàn sống nhờ vào việc lấy lòng chủ tử mà thôi.

0 Comments