CHƯƠNG 3: BÁT CANH TRÁNH THAI VÀ LỜI HỨA CỦA PHU QUÂN
by shynx864.
Ta lơ đãng quay về viện của thiếu gia, qua loa ăn vài miếng rồi lập tức chui vào thư phòng sắp xếp bút mực.
Ban ngày thiếu gia tới học đường, vốn không có mặt ở phủ.
Giờ đã là tháng cuối cùng, mọi việc lại càng phải cẩn trọng hơn nữa.
Vừa phải hoàn thành chu toàn những việc thuộc bổn phận, lại vừa phải tránh né việc ở riêng với thiếu gia.
Ta cẩn thận cuộn từng bức họa của thiếu gia lại, dùng lụa mềm buộc kỹ từng cuộn.
Đến khi xếp dọn chỗ cao, ta đứng lên ghế, không ngờ lại bước hụt.
Ngay lúc sắp ngã, thân thể liền rơi vào một vòng tay ấm áp.
Thiếu gia bế ngang ta lên, khuôn mặt vùi nơi cổ ta, hơi thở nóng hổi:
“A Anh còn đang giận ta sao? Việc này để hạ nhân làm là được, sao nàng lại tự mình trèo cao thế này?”
Ta vùng khỏi vòng tay hắn:
“Nô tỳ chính là hạ nhân.”
Hắn cọ nhẹ sống mũi lên vành tai ta:
“Được rồi A Anh, đừng dỗi với ta nữa.”
Đúng là gà nói tiếng người vịt nghe tiếng trời, ta đành chuyển hướng câu chuyện:
“Thiếu gia hôm nay vì sao lại về phủ vào giờ này?”
“Hừ, biết ngay nàng vẫn nhớ đến ta,” hắn bất ngờ đặt ta lên mặt bàn, cả người chen vào giữa hai chân ta, “nàng yên tâm, ta không lừa nàng đâu. Đợi Linh nhi qua cửa, ta lập tức bảo nàng ấy nâng nàng lên làm thiếp. Tính tình nàng ấy vốn nhu thuận, tuyệt không giống mẫu thân nàng ấy mà ngang ngược bá đạo đâu.”
Nghe đến đây, trái tim vẫn treo lơ lửng bấy lâu mới rốt cuộc nặng nề hạ xuống.
Ta từng ngu ngốc biết bao, ngây thơ tin hắn có vài phần chân tình với ta.
Hôm ấy, khi ta nhắc đến chuyện thông phòng, hắn vẫn chỉ nói mỗi câu “đợi thêm chút nữa”.
Nay nghĩ lại, ngược lại phải tạ ơn sự bạc tình của hắn.
Nếu không nhờ hắn cẩn thận giấu kín chuyện này trước mặt người nhà, ta làm sao có thể được lão phu nhân dễ dàng đồng ý cho rời phủ?
Chỉ có bản thân ta biết, ta không thể chờ được nữa, nhất định phải rời khỏi thiếu gia.
Mấy năm nay, từng bát từng bát canh tránh thai, đã moi cạn cả khí huyết trong người ta.
Nếu cứ thế này nữa, e là ngay cả mệnh cũng chẳng còn.
Vì vậy, ta đã nhờ Tôn bá – người vẫn tới phủ đưa rau hằng ngày – mang lời tới cho Lư Triều, hỏi xem lời hắn nói trước kia rằng muốn cưới ta, giờ còn giữ lời không.
Lư Triều bẩm sinh có sáu ngón tay, bị hàng xóm xem là điềm xui xẻo.
Ban đầu chỉ là tạp dịch trong Thái Hòa y quán, sau nhờ thông minh, chỉ cần nghe chẩn đã nhớ được bách thảo.
Lý đại phu mến tài, phá lệ thu hắn làm đệ tử nhập môn.
Ta còn nhớ lần ấy, khi ta mang bút mực đến học đường cho thiếu gia, tình cờ thấy hắn bị đồng môn vây đánh trong ngõ.
Có lẽ vì hình dáng lẻ loi của hắn lúc ấy khiến ta nhớ đến chính mình năm xưa chạy loạn, nên ta mượn danh phủ hầu để dọa lui bọn kia.
Sau đó ta còn gặp hắn mấy lần ở học đường, mỗi lần đều là khi hắn đưa canh Lục Thần đến.
Tháng trước, hắn bất ngờ chặn ta lại, nói ta là người đầu tiên không chê bàn tay sáu ngón của hắn, hỏi ta có bằng lòng gả cho hắn không.
Chỉ là khi ấy ta chưa đáp lời.
Bởi trong lòng vẫn còn giữ một tia mong đợi với thiếu gia, rời phủ chưa chắc đã có ngày lành.
Cho đến hôm đó, khi thiếu gia lại lần nữa né tránh chuyện thông phòng, ta mới chủ động tìm gặp Lư Triều:
“Nếu huynh thật lòng muốn cưới, thì không cần tích bạc chuộc thân, ta tự có khoản dành dụm.
Chỉ cần huynh xuất đầu lộ diện là được.”
Ta vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nếu hắn không chịu cưới, ta sẽ tìm cách chọc giận thiếu gia.
Cho dù có bị đày xuống làm nha hoàn thô sử cũng được, chỉ cần không phải uống thêm bát canh kia, chỉ cần có thể giữ lấy tính mạng trong tòa phủ sâu không thấy đáy này.
May thay, trời không tuyệt đường người.
Sáng nay trước khi đến viện lão phu nhân, ta vừa nhận được hồi âm từ hắn:
“Lúc nào cũng có thể đến.”
Nghĩ lại chuyện này, nỗi sợ và niềm may mắn vẫn cuộn trào trong lòng không dứt.
Ta đẩy mạnh ngực thiếu gia ra:
“Thiếu gia, ban ngày ban mặt thế này…”
Thiếu gia cười khẽ, hơi thở nóng bỏng phả bên tai ta:
“A Anh từ khi nào lại biết thẹn rồi? Ban ngày chúng ta chẳng phải cũng từng…”
Vừa nói, hắn vừa cúi người hôn xuống.
Ta nghiêng đầu né tránh, trong lòng nghiến răng, dứt khoát nói:
“Nhưng nô tỳ thật sự không muốn tiếp tục uống canh tránh thai nữa.”
Lời này quả nhiên dội gáo nước lạnh vào mặt hắn.
Sắc mặt hắn lập tức sầm xuống, tay áo rộng vung mạnh:
“Ta đã nói với nàng bao nhiêu lần, việc này là có khổ tâm! Xem ra thật sự đã nuông chiều nàng đến mức không biết phép tắc nữa rồi!”
Cửa phòng bị hắn hung hăng đẩy mạnh, phát ra tiếng vang dội cả thư phòng.
Trước khi đi, hắn còn ném lại một câu:
“Nếu nàng đã nghĩ không thông, thì đừng tới gặp ta nữa!”
Thiếu gia cứ cho rằng ta là kẻ được sủng mà kiêu, lấy chuyện danh phận ra để giận dỗi với hắn.
Nào biết rằng, ta cố tình chọc hắn nổi giận.
Hắn càng nổi giận, những ngày tới càng sẽ không triệu ta đến gặp.
Mà ta… càng dễ dàng lặng lẽ vượt qua tháng cuối cùng này.
Một khi trong lòng đã nhen nhóm hy vọng, thì ý niệm ấy sẽ như cỏ dại mọc loạn, từ trăm phần thành ngàn phần, rồi vạn phần.
Mà giờ khắc này đây, ý niệm trong ta chưa từng rõ ràng và mãnh liệt đến thế:
Ta muốn rời khỏi tòa phủ hầu này.
Một cách hoàn chỉnh, và sống sót rời khỏi nơi đây.

0 Comments