7.

    Một ngày trước đại hôn của thiếu gia, Trương ma ma bên cạnh lão phu nhân chặn ta lại ở cửa góc.

    Toàn phủ hầu bận rộn đến nghiêng trời lệch đất, chẳng ai để ý đến bóng hai người chúng ta đứng khuất trong một góc viện.

    Tay bà khẽ luồn ra khỏi tay áo, nhanh như chớp nhét hai tờ ngân phiếu vào túi áo trong của ta.

    “Ma ma, chuyện này là…”

    “Cầm lấy.” Bà cắt ngang lời ta, khuôn mặt hằn vết phong sương thoáng qua một tia dịu dàng, “coi như bà già này góp cho ngươi chút của hồi môn.”

    Cổ họng ta bất giác nghẹn lại, cúi gằm đầu, vậy mà một lời cũng chẳng thốt nên lời.

    Trương ma ma nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay ta:

    “Con nha đầu này có phúc khí lắm. Hôm nọ ta nhìn vị hôn phu kia của ngươi, mày mắt đoan chính, là người đáng để gả. Ta ở phủ này nhìn người đã nửa đời người, chưa từng nhìn lầm ai.”

    Ta nóng mắt, vành mi cay cay:

    “Cũng nhờ ma ma hôm ấy chỉ điểm, nếu không ta e rằng đã…”

    “Suỵt!”

    Bà đột ngột giơ ngón trỏ lên đặt nơi môi, “là ngươi lanh trí, biết tự ngộ ra.

    Được chuộc thân ra ngoài làm chánh thê còn hơn…”

    Bà ngừng lại một chớp mắt, giọng đột nhiên thấp đi:

    “Còn hơn như ta, cả đời kẹt trong cái phủ này. Ngay cả con gái ruột sinh ra, cũng không tránh khỏi số phận làm nô làm tỳ. Lão phu nhân ngày thường có thương nó thế nào thì sao? Đến lúc cần thiết, chẳng phải nói giết là giết ư…”

    Ta chần chừ chốc lát, cuối cùng vẫn hạ giọng hỏi:

    “Nguyệt nương… giờ ổn hơn chút nào chưa?”

    “Sau chuyện đó, con bé đần dại cả người.”

    Trương ma ma thở dài, khóe mắt ánh lên một tầng lệ mỏng,

    “Ta liều mặt cầu xin lão phu nhân khai ân, trả nó về hộ tịch dân thường, cho về quê tĩnh dưỡng.”

    Nói đến đây, bà lại cười khẽ:

    “Nói cũng lạ, về rồi ngược lại dần dần khá lên, giờ sống an nhàn ở quê, chẳng còn mơ tưởng gì đến chuyện trèo cao cửa quyền nữa.”

    Ta siết tay bà, nhẹ nhàng gật đầu:

    “Vậy thì… tốt rồi.”

    Trương ma ma bỗng hạ giọng hỏi:

    “Còn ngươi? Dạo này… còn gặp ác mộng không?”

    Ta mím môi, lắc đầu:

    “Đã lâu rồi không mơ thấy nữa.”

    “Thế là tốt rồi.”

    Bà mỉm cười, nhẹ nhõm như trút được gánh nặng,

    “Chuyện của Hách thị vốn chẳng phải lỗi ở ngươi, việc gì phải ôm hết vào mình?”

    Khóe mắt bà lại ươn ướt,

    “Hôm nay chia tay, e rằng khó có dịp gặp lại. Con bé, ra ngoài rồi… hãy sống cho thật tốt.”

    Tiễn Trương ma ma xong, ta quay về phòng thu dọn hành lý.

    Thật ra cũng chẳng có bao nhiêu thứ để mang.

    Trang sức và đồ riêng mà thiếu gia từng thưởng, cả y phục đầu tóc, ta đã đưa cả cho Lư Triều, nhờ chàng mang đi bán lấy bạc.

    Chỉ còn vài bộ y phục cũ kỹ, lẫn chút vật linh tinh, gói gọn trong một tay nải nhỏ, cả gian phòng sạch sẽ tinh tươm.

    Ta nằm xuống giường, cả đêm không mộng.

    Ta không lừa Trương ma ma.

    Từ khi ta nghĩ thông, không còn tự trách bản thân, thì Hách Oanh Oanh – cô gái đầy máu me kia – cũng chưa từng trở lại trong mộng.

    8.

    Tình cảm Trương ma ma dành cho ta, vốn chẳng phải có từ lúc ban đầu.

    Khi ta mới được điều tới bên thiếu gia, ánh mắt bà nhìn ta luôn mang vài phần dò xét, thậm chí ẩn ẩn sự bài xích.

    Biến cố bắt đầu từ một cô gái vốn chẳng có gì nổi bật.

    Hách Oanh Oanh – cháu gái của Hách thị, người thông phòng bên phòng hầu gia.

    Nhà nàng gặp nạn, đến kinh thành nương nhờ dì.

    Ban đầu nàng là đứa nhút nhát, dè dặt từng li từng tí.

    Thế nhưng, từ sau khi bất cẩn ngã xuống nước một lần, tính tình nàng như thay đổi hoàn toàn.

    Thường miệng nói những lời kỳ lạ như “mọi người sinh ra đều bình đẳng”, “buôn bán con người là trái pháp luật”…

    Nàng còn thường xuyên xông bừa vào những nơi không nên đến như thư phòng của thiếu gia, hay ngoại viện của hầu gia.

    Hôm ấy phủ hầu mở tiệc, với thân phận như nàng, vốn không thể vào dự.

    Thế mà nàng lại ôm một bản thơ, ngang nhiên xông vào yến tiệc, lớn tiếng ngâm nga:

    “Chỉ mong lá xanh ngàn năm, nâng chén muôn năm thọ.”

    Khách khứa trong tiệc đều sửng sốt, sắc mặt hầu phu nhân lập tức sa sầm, vỗ bàn đứng dậy.

    Tân hoàng năm xưa soán vị bằng cách giết huynh, thái tử tiền nhiệm khi lâm chung từng nguyền rủa y đoản mệnh.

    Gần đây, sức khỏe hoàng thượng suy yếu, bệnh triền miên, tâm tính ngày càng đa nghi.

    Hễ nghe ai chúc “vạn thọ vô cương” là nghi ngờ người đó mỉa mai y sống không lâu nữa.

    Triều đình từng có không ít quan viên vì những lời chúc kiểu này mà bị giáng chức.

    Giữa thời điểm nhạy cảm như hiện tại, các thế gia đại tộc lại càng kiêng kỵ chuyện này hơn bao giờ hết.

    Vậy mà Hách Oanh Oanh lại dám, giữa yến tiệc đầy người, ngâm lên bài thơ chúc thọ.

    Phu nhân cả nổi giận, quát lớn:

    “Con tiện phụ này sao lại xổng ra được? Còn không lôi xuống cho ta!”

    Rồi quay sang quát mắng tả hữu:

    “Hôm nay ai trực, tất cả ra lĩnh phạt cho ta!”

    Một phen rối loạn ấy, ngay cả Hách thị – dì nàng, đang là thông phòng – cũng bị liên lụy, chịu ba trượng, nằm liệt một tháng mới dậy nổi.

    Còn Hách Oanh Oanh, bị đại phu nhân sai người nhốt vào phòng củi.

    Kết quả, ngày hôm sau liền biến mất, chỉ để lại một tờ giấy nhỏ, viết rằng:

    “Tước đoạt tự do là phạm pháp! Tự do muôn năm!”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note