9.

    Hôm đó, ta đang mài mực cho thiếu gia thì bên ngoài bỗng nổi lên một trận hỗn loạn.

    Hách Oanh Oanh chẳng biết làm thế nào mà lại xông thẳng vào thư phòng, chỉ tay vào mũi thiếu gia, mắng lớn:

    “Lũ tàn dư phong kiến các người!”

    Sắc mặt thiếu gia tái mét, vậy mà kỳ lạ thay, lại không lập tức sai người lôi nàng ra ngoài như thường lệ.

    Về sau, thiếu gia thấy nàng tính tình khác lạ, càng lúc càng thân cận với nàng hơn.

    Nàng suốt ngày nằng nặc đòi tắm rửa, thiếu gia bèn thưởng cho không ít than bạc hảo hạng.

    Chỉ là trong viện Hách thị – dì ruột nàng – chỉ có một tiểu nha đầu, mỗi lần đun nước phải đợi rất lâu.

    Ban đầu nàng còn nhẫn nại chờ đợi, nhưng sau đó liền quay sang mắng chửi tiểu nha hoàn kia té tát.

    Ta âm thầm thở dài, tính tình như vậy thật khó ở, sau này nên tránh xa thì hơn.

    Cho đến ngày hôm đó, sau khi nàng và thiếu gia hoan lạc xong, thiếu gia sai ta mang canh tránh thai đến.

    “Ta không uống đâu!”

    Nàng liếc ta khinh khỉnh, “Ngươi biết gì chứ? Cái gọi là ‘canh tránh thai’ trong thời cổ đại chẳng qua là canh thủy ngân! Uống nhiều chẳng những tuyệt tự mà còn nhiễm độc từ từ – biết đâu một ngày nào đó là chết toi!”

    Nghe vậy, ta không khỏi kinh hãi.

    Thứ thuốc này ta đã uống gần ba năm, chẳng trách dạo gần đây thân thể ngày càng suy nhược, kinh nguyệt cũng dần thưa thớt.

    Nếu tiếp tục uống nữa, e rằng đúng như nàng nói – có ngày mất mạng cũng chẳng sai.

    “Ngươi phải uống.”

    Ta cố nén run rẩy, đẩy bát thuốc về phía trước,

    “Trước khi thiếu phu nhân qua cửa, tuyệt đối không thể có con trưởng dòng thứ.”

    Ta lặng lẽ nhìn nàng, trong lòng rõ ràng, lần này chắc chắn không dễ mà xong được.

    “Được rồi được rồi!”

    Nàng chửi bới vài tiếng rồi nhận lấy bát thuốc,

    “Ở cái chốn quỷ quái này, sinh con không chừng lại thành một xác hai mạng!”

    Ngón tay ta vô thức siết chặt lại.

    Tưởng đâu nàng là kẻ vì danh phận mà bất chấp thủ đoạn, không ngờ khi bàn đến chuyện sống chết, nàng lại tỉnh táo hơn ai hết.

    Về sau, khi hứng thú ban đầu của thiếu gia với nàng nhạt dần, hắn chẳng còn để mắt tới nàng nữa, ta cũng chẳng thấy nàng xuất hiện thêm lần nào.

    Theo đó, đám phần thưởng như than quý, gấm vóc cũng bị cắt đứt.

    Nàng không thể như trước mà ngày ngày tắm rửa sạch sẽ.

    Trong viện, cãi vã ầm ĩ không dứt.

    “Đồ vô dụng! Ngươi chỉ được làm mỗi cái thông phòng thôi sao?”

    Nàng chỉ tay vào mũi Hách thị mà mắng,

    “Ngay cả chuyện ta muốn tắm mỗi ngày mà cũng không lo nổi!”

    Rồi quay sang mắng nha hoàn hầu hạ:

    “Đồ mắt cao hơn đầu! Thấy ta chẳng còn gì để lợi dụng thì đến nước nóng cũng không chịu nấu tử tế!”

    Tiểu nha đầu cuối cùng cũng không nhịn nổi, hung hăng ném bó củi xuống đất:

    “Ngươi có biết nấu một chậu nước nóng cần bao nhiêu than bạc không?

    Giờ phần thưởng của ngươi bị cắt rồi, theo phần lệ của Hách di nương, mỗi tháng chỉ được phát than thường, nấu dĩ nhiên là chậm.

    Huống chi bếp còn phải giữ than để nấu cơm, nếu đều dùng cho ngươi nấu nước tắm, chẳng lẽ cả nhà không ăn nữa?”

    Càng nói càng tức, dứt khoát giật phăng tạp dề xuống:

    “Suốt ngày mồm miệng nói người người bình đẳng, vậy mà sai người khác thì còn oai hơn cả chính chủ!

    Hách di nương dù sao cũng là thông phòng được thiếu gia công khai nhận, còn ngươi? Chẳng qua chỉ là thứ người ngoài tá túc, cũng dám lớn tiếng nơi đây!”

    Cơn tức ấy giáng xuống khiến Hách Oanh Oanh chẳng được lợi gì, đành tạm thời yên lặng.

    Thế nhưng chỉ vài ngày sau, nàng lại bất ngờ xông thẳng vào chính sảnh, lớn tiếng la lên mình đang mang huyết mạch của thiếu gia, phủ hầu không thể tiếp tục bạc đãi nàng như vậy.

    Khi ấy, thiếu gia đang trong giai đoạn bàn chuyện hôn sự với biểu tiểu thư – phụ thân nàng là người được hoàng thượng tin cậy bên cạnh.

    Nếu chuyện xấu này truyền ra, phủ Ninh An hầu còn mặt mũi nào?

    Đại phu nhân lập tức sai người kéo nàng ra ngoài.

    Đúng lúc ấy, mẫu thân biểu tiểu thư – cũng chính là muội ruột của hầu gia – đến thăm.

    Nghe tin, vị cô gia này nổi giận đùng đùng, lập tức gọi đại phu trong phủ đến bắt mạch.

    “Quả thực đã mang thai.”

    Đại phu trong phủ run lẩy bẩy bẩm báo.

    Công tử thế gia có một thông phòng trước hôn nhân vốn không hiếm,

    nhưng nếu rộ lên chuyện có trưởng tử dòng thứ, chẳng phải vả thẳng vào mặt vị chính thê tương lai?

    Cô gia nghiêm giọng, yêu cầu thiếu gia ra đối chất.

    Còn đại phu nhân thì dồn hết lửa giận lên đầu Nguyệt nương – con gái của Trương ma ma, người trực hôm ấy.

    “Đồ vô dụng!”

    Bà quát to, chén trà trong tay đập mạnh xuống đất vỡ tan,

    “Đến một đứa điên cũng không giữ nổi, giữ ngươi lại để làm gì?”

    Nói rồi liền muốn sai người bán Nguyệt nương đi.

    Trương ma ma lập tức quỳ xuống cầu xin, đầu lạy đến máu tràn ra, cúi đầu không ngừng.

    Mà lão phu nhân – người được Nguyệt nương hầu hạ từ bé đến già – lại chỉ nghiêng mặt sang một bên, đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn ban cho mẹ con họ.

    Ta hiểu.

    Bà muốn dồn hết mũi dùi sang người khác, để ái nữ của bà không trách móc tôn nhi bảo bối.

    Lẽ ra, chỉ cần đợi thiếu gia quay về, tự khắc sẽ làm rõ việc Hách Oanh Oanh luôn uống thuốc tránh thai đúng hạn.

    Vũng nước đục này, ta vốn không cần nhúng tay vào.

    Thế nhưng, khi nhìn thấy vết máu trên trán Trương ma ma, thấy vẻ đờ đẫn vô hồn của Nguyệt nương…

    Một nỗi bi thương xót xa bỗng trào lên trong lòng ta.

    Cuối cùng, ta vẫn không nhịn được, quỳ xuống giữa chính sảnh:

    “Khởi bẩm cô gia, Hách cô nương mỗi lần… mỗi lần đều uống canh tránh thai trước mặt nô tỳ…”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note