Thành ra, lúc ta và Hứa Kính Thâm đứng trước cửa phòng lão phu nhân, bên trong còn chưa hề hay biết.

    Vừa đúng lúc… để ta nghe được một màn kịch hay.

    “Mẫu thân, người nhất định phải làm chủ cho Tú nhi! Nó bị đánh sẩy thai, giờ một chân đã đặt vào quỷ môn quan, cái con Triệu Khương Yên kia thật sự quá đáng!”

    Giọng này, rõ ràng là của thế tử phu nhân. Lời bà ta vừa dứt, giọng của Dương Tú liền vang lên.

    “Phu nhân, lão phu nhân, là Tú nhi không có phúc, xin dừng chuyện ở đây thôi. Làm liên lụy đến lão phu nhân và phu nhân, Tú nhi… thấy hổ thẹn trong lòng.”

    Vẫn là cái giọng đáng thương ấy. Chỉ là, nàng ta không lo ở trong viện ngồi dưỡng thai, lại đến đây làm gì?

    Ta còn đang nghĩ, thì một giọng thứ ba vang lên. Chính là tổ mẫu của Hứa Kính Thâm, lão phu nhân phủ Trấn Quốc hầu.

    “Chuyện này ta tự có tính toán. Ta đã gửi thiếp cho Trưởng công chúa, mặt mũi của lão thân, bọn họ ít nhiều cũng phải nể. Đợi đến ngày Triệu Khương Yên bước vào phủ, ta sẽ có cách trị nàng. Ta muốn xem thử, một Quận chúa đã mất sạch thanh danh, liệu còn có thể lớn tiếng làm rùm beng được bao nhiêu?”

    Những lời phía sau, ta chưa kịp nghe thêm.

    Vì Hứa Kính Thâm khi nghe đến đây, còn tức giận hơn cả ta, lập tức một cước đá văng cửa phòng, hùng hổ xông vào.

    “Cùng là nữ tử, các người vậy mà lại dùng thủ đoạn độc ác như thế để đối phó với Khương Yên?” Hứa Kính Thâm trừng mắt nhìn ba nữ nhân trước mặt, ánh nhìn sắc lạnh.

    “Tổ mẫu, người là lão phu nhân Trấn Quốc hầu phủ, hành xử như thế là muốn đẩy Hầu phủ vào chỗ vạn kiếp bất phục sao? Còn người nữa, mẫu thân, nếu có oán hận gì, cứ nhằm vào ta, đừng liên lụy người khác.”

    Ta thật không ngờ, Hứa Kính Thâm lại đứng ra bảo vệ ta đến thế. Cũng vì vậy mà ta có chút thất thần, đứng yên một lúc chưa vội bước vào.

    Lời Hứa Kính Thâm vừa dứt, thế tử phu nhân đã hung hăng trừng mắt nhìn hắn: “Chính tiện nhân Triệu Khương Yên kia đã hại Tú nhi thành ra thế này, ta hận không thể uống máu, ăn thịt nó!”

    “Đó là do nàng ta gieo gió gặt bão, làm nhiều điều ác ắt phải nhận quả báo.” Hứa Kính Thâm đáp lại dõng dạc.

    Thế tử phu nhân như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, cười lớn: “Ngươi dựa vào cái gì mà nói lời này? Ngươi là kẻ chiếm tổ đoạt vị, ngươi có tư cách gì để dạy người khác?”

    “Dâu trưởng!” Lão phu nhân lập tức quát lớn ngăn lại.

    Thế tử phu nhân tuy ngừng lại, nhưng giống như bị kích động mạnh hơn, trực tiếp lao đến chỗ Hứa Kính Thâm: “Là ngươi hại Tú nhi thành ra thế này, ngươi cũng là đồng lõa! Ngươi cũng đáng chết!”

    Hứa Kính Thâm tuy giận bà ta, nhưng dù sao cũng là mẫu thân hắn, không dám ra tay. Không bao lâu, trên mặt hắn đã xuất hiện mấy vết cào đỏ rướm máu.

    Mà ta là người rất biết che chở cho người bên mình. Hứa Kính Thâm vì bảo vệ ta mới bị thương, ta sao có thể để mặc?

    Chỉ một ánh mắt ra hiệu, Thi Lân liền hiểu ý.

    Thi Lân là đại nha hoàn bên người ta. Nhưng không mấy ai biết, nàng là người do Hoàng thượng đích thân ban cho. Và điều khiến nàng lợi hại nhất là võ nghệ cao cường.

    Chỉ thấy Thi Lân xông thẳng lên, một chưởng đẩy thế tử phu nhân ngã nhào xuống đất. Không chút lưu tình, “rầm” một tiếng vang dội khiến cả phòng rơi vào tĩnh lặng.

    Chính lúc ấy, ta bước qua ngưỡng cửa, từng bước đi vào giữa bầu không khí im phăng phắc.

    Lão phu nhân nhìn thấy ta, đồng tử khẽ co lại, đang định mở lời thì ta đã lên tiếng trước: “Lão phu nhân, không bằng người nói thẳng với ta đi, định xử trí ta thế nào?”

    Sắc mặt lão phu nhân trắng bệch. Song vẫn cố chấp không chịu nhận: “Quận chúa nói vậy là có ý gì?”

    Ta mỉm cười: “Lão phu nhân cứ chối, ta không thiếu nhân chứng.”

    Lão phu nhân lạnh giọng: “Đều là người trong phủ công chúa, sao có thể làm chứng, quá thiên lệch rồi.”

    Ta cong môi: “Trình lên quan phủ, còn phải nói lý, nhưng trước mặt Hoàng thượng, chỉ cần Hoàng thượng tin ta là đủ. Lão phu nhân nói xem, Hoàng thượng sẽ tin ai?”

    Dừng chút, ta lại nói tiếp: “Lời của thế tử phu nhân vừa rồi cũng thật thú vị, chiếm tổ đoạt vị.”

    Ánh mắt ta dừng trên người Dương Tú. Thật là… thú vị vô cùng.

    Dương Tú lúc này đang nằm trên một chiếc nhuyễn tháp, thấy ta nhìn sang, sắc mặt lập tức trắng bệch.

    Chưa đợi ta mở miệng, nàng ta đã vùng dậy quỳ xuống đất: “Quận chúa, mọi chuyện đều do một mình ta gây ra. Lão phu nhân và phu nhân đều bị ta lừa gạt, cầu xin Quận chúa nương nương rộng lượng, tha cho lão phu nhân và phu nhân.”

    Lời vừa thốt ra, lão phu nhân vẻ mặt cảm thán, thế tử phu nhân thì mắt đỏ hoe.

    Ta khẽ cười: “Dương Tú, nếu ta chỉ là một nữ tử nhà thế gia, chiêu này của ngươi… có lẽ còn có chút tác dụng. Chỉ tiếc, ta là Quận chúa.”

    Ánh mắt ta đảo qua từng người trong phòng, trầm giọng nói: “Ta là An Ninh Quận chúa do Hoàng thượng thân phong, phía sau ta… là hoàng gia. Hôm nay chuyện các ngươi mưu tính, không một ai thoát được.”

    “Dương Tú, ngươi tính toán thế nào, chỉ sợ lần này, ngươi phải thất vọng rồi.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note