Ta đem mọi chuyện ta biết bẩm báo lên Hoàng thượng.

    Bên Cẩm y vệ cũng đã có được manh mối, nay lại có hướng điều tra rõ ràng như vậy, không đến hai ngày liền tra ra sạch sẽ vụ cũ của phủ Trấn Quốc hầu.

    Trấn Quốc hầu có bốn người con trai, chỉ có trưởng tử là Hứa Chấn do Lão phu nhân sinh ra.

    Năm xưa, Hứa Chấn tranh vị trí thế tử với mấy người còn lại, vốn là chuyện nắm chắc phần thắng, nhưng ông ta lại gặp biến cố trên chiến trường, bị thương tận gốc rễ.

    Hứa Chấn không thể có con, mà lúc ấy dưới gối ông ta lại chưa có hài tử, chỉ có chính thất đang mang thai.

    Ông ta muốn làm thế tử, vậy cái thai ấy nhất định phải là con trai. Tiếc thay, lại là một nữ nhi.

    Lão phu nhân vì con trai, bèn đánh tráo long phượng.

    Thế tử phu nhân vốn không hay biết, cho đến một năm trước mới vô tình phát hiện.

    Bà ta muốn bù đắp cho Dương Tú, cũng căm hận Hứa Kính Thâm, càng hận việc Hứa Kính Thâm có thể cưới ta làm thê.

    Cho nên, ngay từ đầu bà ta đã muốn phá hoại hôn sự này.

    Chỉ là bà ta không ngờ, ta không những không từ hôn, mà còn cùng Hứa Kính Thâm đồng tâm hiệp lực chống lại bà ta.

    Còn Dương Tú…

    “Nàng ta cũng là kẻ đáng thương, xuất thân bần hàn, vốn dĩ đã không được coi trọng, huống chi lại chẳng phải con ruột. Khi ba tuổi đã bị bán đi, bao năm qua sống kiếp kỹ nữ ở đất Dương Châu, đứa trẻ kia cũng là của một kẻ khách làng chơi trước đây.” Mẫu thân ta lắc đầu, thần sắc phức tạp.

    Dương Tú được đón về hầu phủ, sau khi biết hết mọi chuyện thì ôm hận trong lòng.

    Nàng ta cho rằng Hứa Kính Thâm đã cướp đi hết thảy của nàng ta, nên oán hận tất cả mọi người.

    Cho nên, nếu nói thế tử phu nhân chỉ muốn phá hủy hôn sự, thì Dương Tú là muốn kéo cả phủ Trấn Quốc hầu cùng xuống bùn.

    Vì muốn đội nón xanh lên đầu Hứa Kính Thâm, nàng ta thậm chí còn quay lại tìm gã khách làng chơi cũ.

    Chỉ tiếc rằng, Dương Tú tính toán đủ đường, lại quên mất một điều trọng yếu… là ta chưa chắc sẽ thuận theo ý họ.

    Kẻ nào sỉ nhục, mưu hại ta, ta tuyệt không bỏ qua một ai.

    Dương Tú muốn báo thù phủ Trấn Quốc hầu, đó là chuyện dễ hiểu, nhưng nàng ta không nên lôi ta, một người vô can vào vũng lầy đó.

    Hôm nay, là ta thắng.

    Nhưng nếu đổi lại là một nữ tử khác, e là đời này cũng bị Dương Tú hủy hoại rồi. Huống hồ, Hứa Kính Thâm chẳng lẽ không vô tội?

    Hắn quả thực được lợi nhiều điều, nhưng đâu phải chuyện do hắn làm ra. Hắn có lẽ nợ Dương Tú một phần ân nghĩa, nhưng chẳng nên chịu lấy sự báo thù như vậy.

    Cho nên, ta sẽ không nhân nhượng với Dương Tú.

    Mẫu thân thấy ta sắc mặt bình thản, thu lại vẻ cảm khái, nói: “Hoàng thượng đã hạ chỉ, ba người đều bị tống vào đại lao. Dù sao cũng là chưa gây ra hậu quả, xử lý nặng cũng không tiện. Mỗi người đánh ba mươi trượng, giam ba năm. Nhưng đã giáng tước phủ Trấn Quốc hầu, nhà ấy chắc hận ba người kia đến nghiến răng rồi.”

    Nói đến đây, mẫu thân hơi ngập ngừng, e rằng ta không vui nên nói dè dặt: “Nghe nói Hứa Kính Thâm mua một căn nhà bên ngoài, ghi tên hai mẹ con họ vào.”

    Ta nhàn nhạt “ừm” một tiếng, đáp: “Đó là chuyện nên làm.”

    Dù sao, Hứa Kính Thâm cũng có chịu ơn nuôi dưỡng.

    Mẫu thân thấy ta bình tĩnh như vậy, bèn hỏi: “Hắn ở bên cạnh, dù phủ Trấn Quốc hầu sau này mặc kệ bọn họ, thì e là họ cũng đủ ăn đủ mặc cả đời. Con thật sự cam tâm để hắn nuôi họ cả đời sao?”

    Ta bật cười.

    “Mẫu thân, Hứa Kính Thâm sẽ không nuôi họ cả đời. Chàng có chừng mực, ân tình có thể trả một lần, dứt khoát rồi thôi. Huống chi…” Ta khẽ dừng lại, cuối cùng không nói ra nửa câu sau.

    Ba năm, hai người họ, e rằng không sống nổi đến lúc ấy.

    Mẫu thân không truy hỏi, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay ta, bảo: “Phu quân tốt của con đến tìm con rồi đấy.”

    Nghe vậy, ta ngẩng đầu nhìn qua. Hứa Kính Thâm đang cầm một đóa sen trong tay, mỉm cười bước đến phía ta.

    Khoảnh khắc ấy, ta nhìn chàng, trên mặt cũng nở một nụ cười.

    “Phu quân do cữu cữu chọn cho ta, thật là tốt vô cùng.” Ta nói.

    Mẫu thân nghe vậy, bật cười trêu: “Con ấy à, thật chẳng biết ngượng.”

    Ta không để ý đến mẫu thân, chỉ đứng dậy bước về phía Hứa Kính Thâm.

    “Khương Yên, nàng thấy đóa sen này có đẹp không?” Hứa Kính Thâm hỏi ta.

    Ta gật đầu đáp: “Đẹp lắm.”

    “Nhưng Khương Yên là đẹp nhất.” Chàng nói.

    Ta bật cười thành tiếng.

    Ba người kia trong ngục chẳng hề an phận.

    Dương Tú thấy không thể trả thù được Hứa Kính Thâm, liền chuyển sang nhắm vào lão phu nhân.

    Nàng ta giỏi ly gián, dùng vào chuyện giữa ta và Hứa Kính Thâm không được, nhưng với Thế tử phu nhân lại rất có hiệu nghiệm.

    Dương Tú ngồi một bên làm người ngoài cuộc, chỉ cần đỏ hoe mắt, rơi vài giọt lệ là Thế tử phu nhân đã nổi trận lôi đình, quay sang đấm đá lão phu nhân.

    “Đều tại mụ già yêu nghiệt này! Ngươi đáng chết!”

    Tiếc là, người chết trước tiên, lại là Dương Tú.

    Nàng ta vốn thân thể suy nhược, lại từng sảy thai mà không được dưỡng sức, chưa đến ba tháng thì qua đời.

    Dương Tú chết rồi, mẫu thân nàng ta đau đớn không nguôi, chẳng đầy một tháng sau cũng theo chân con gái.

    Cuối cùng, chỉ còn lại lão phu nhân chống đỡ được lâu hơn đôi chút. Nhưng cũng chỉ nửa năm là cùng.

    Ta chỉ nghe tin qua loa một lần, cũng chẳng bận tâm thêm nữa.

    Hiện giờ, ta và Hứa Kính Thâm còn có chuyện quan trọng hơn cần lo.

    Ta có thai rồi.

    Từ khi ta mang thai, Hứa Kính Thâm khẩn trương đến không yên. Chẳng khác gì nâng niu ta như búp bê sứ mỏng manh.

    Lúc nào cũng kè kè bên cạnh, ta uống một ngụm nước cũng phải để chàng thử nhiệt độ trước, không rõ là sợ ta bị phỏng hay bị lạnh.

    Mẫu thân ta nói: “Nó dính con thế, con không thấy phiền à?”

    Ta nhướn mày: “Sao lại phiền? Mẫu thân, người đừng có ghen tỵ vì bọn con tình cảm thắm thiết đấy nhé.”

    Mẫu thân trừng mắt lườm ta.

    Vừa nói dứt lời, đã thấy Hứa Kính Thâm từ ngoài đi vào. Trong tay chàng còn cầm theo một nhành mai.

    Chỉ vì ta lỡ miệng bảo muốn ngắm hoa mai, chàng sợ ta bị lạnh, liền đích thân ra vườn bẻ một cành mang về.

    Chàng vẫn luôn như thế, nâng niu ta như trân bảo.

    Có lần ta từng hỏi: “Hứa Kính Thâm, vì sao chàng lại thích ta?”

    “Thích là thích thôi, làm gì có lý do.”

    “Vậy, chàng thích ta từ bao giờ?”

    Hứa Kính Thâm mỉm cười: “Hai năm trước, ở phố chợ, nàng đánh một tên công tử bột.”

    Ta cố nhớ lại, song chỉ đành lắc đầu, thật chẳng có ấn tượng gì.

    Hứa Kính Thâm nói: “Gã ta giở trò với một cô nương, nàng đi ngang qua, cầm vòng tay đập vào đầu gã, còn nói: ‘Ngươi đi đứng kiểu gì vậy? Cứ phải đi đúng chỗ vòng tay của ta rơi, làm bể cả vòng của ta rồi đây này.’”

    Ta: “…”

    Hình như thật sự có chuyện như thế.

    Khi ấy, ta dựa vào thân phận của mình, lấy được tiền từ tên kia, đem tặng cho cô nương bị bắt nạt.

    Hứa Kính Thâm bật cười: “Khi đó ta đã nghĩ, trên đời sao lại có cô nương, ngay cả kiêu kỳ cũng đáng yêu đến thế. Từ giây phút ấy, nàng đã bước vào lòng ta rồi.” Nói đến đây, Hứa Kính Thâm nhìn ta.

    Chàng nói: “Khởi đầu hôn sự này, là ta chủ động cầu xin Hoàng thượng ban hôn.”

    Ta mỉm cười: “Ừ, ta biết.”

    HOÀN!

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note