Chương 8. THÁNH CHỈ SẮC VÀNG VÀ SỰ THẬT CỦA TIỂU HOÀNG TỬ
by shynx86Sau khi nói ra hết, trở về phòng, ta đã khóc suốt nửa đêm.
Đợi đến khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao. Ta đẩy cửa sổ, vừa ngẩng đầu liền thấy Triệu Kính Viễn đang ở trong vườn, cùng Vân Mặc vui đùa. Có lẽ là tình phụ tử vốn đã khắc sâu trong máu, mới chỉ một đêm, mà cha con họ đã trở nên thân thiết đến thế. Nam hài trưởng thành, chung quy vẫn cần có phụ thân bầu bạn.
Ta nén xuống nỗi xót xa trong lòng, nhìn Vân Mặc cười đến đỏ bừng khuôn mặt nhỏ.
“Mẫu thân! Mau xuống đây đi!” Dưới sân, Vân Mặc ngẩng đầu thấy ta, liền cười tươi gọi vọng lên.
Triệu Kính Viễn vẫn cúi mắt, không hề nhìn ta. Ta hiểu rõ, hắn chắc chắn vẫn còn giận dữ, thậm chí là oán hận, chẳng muốn để mắt đến ta nữa. Hắn giờ còn cho phép ta được ở bên con, ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Ta men theo bậc thang xuống lầu, vào hậu viện, cùng hắn lặng lẽ ngắm nhìn Vân Mặc tung tăng khắp sân.
“Lát nữa ta sẽ đưa nó vào cung. Thái hậu… cũng chính là mẫu thân ta, trong lòng nóng ruột, muốn gặp đứa nhỏ.”
Ta gượng cười đáp: “Đó là lẽ đương nhiên.” Ta nghẹn ngào hỏi tiếp: “Còn… sẽ quay về không? Hay là lưu lại trong cung?” Ta sợ rằng một khi Thái hậu nương nương đã không cho phép, đứa nhỏ sẽ chẳng còn được trở lại.
“Bây giờ mới biết sợ sao?” Triệu Kính Viễn nhìn ta, khóe môi nhếch lên, nửa cười nửa giễu cợt. “Có phải hối hận vì đã dây dưa với Bản Vương rồi không?”
Tim ta khẽ nhói, nhưng lại ngoài ý hắn mà khẽ lắc đầu: “Không hối hận.”
Nhìn trúng hắn, từng yêu hắn, từng có một khoảng thời gian tốt đẹp, lại còn có được đứa con đáng yêu này – ta không hề hối hận.
“Nếu có thể làm lại một lần, ta vẫn sẽ yêu chàng…” Ngắm bóng dáng phụ tử hắn dần khuất xa, ta chỉ khẽ khàng thì thầm.
Nào ngờ chưa bao lâu, Triệu Kính Viễn đã đưa Vân Mặc trở lại.
Vân Mặc vui mừng khôn xiết, ôm đầy ắp lễ vật lớn nhỏ trong lòng, vừa thấy ta liền ríu rít kể chuyện trong cung. Ta cảm kích nhìn về phía Triệu Kính Viễn. Hắn chỉ khẽ phất tay, ra vẻ không bận tâm, rồi dặn dò thuộc hạ đưa Vân Mặc ra ngoài chơi.
“Nàng hãy chuẩn bị đi, vài ngày nữa người nhà nàng sẽ được đưa đến.”
Ta kinh ngạc, rõ ràng đã đem hết mọi chuyện nói ra, cớ sao hắn vẫn chưa chịu buông tha cho gia quyến của ta?
“Chàng còn muốn gì nữa?” Ta phẫn hận nhìn hắn. Hắn cau mày, kéo ta ngồi xuống.
“Người nhà nàng không đến, chúng ta sao có thể thành thân?”
“Cái gì?” Ta ngẩn ngơ nhìn hắn: “Ta chẳng phải đã nói rõ rồi sao… ta không muốn…”
“Ta biết.” Phủi đi lời ta vừa nói, hắn trầm giọng cắt ngang: “Nàng không muốn phu quân nạp thiếp, không muốn bị giam cầm nơi khuê phòng, muốn được tự do buôn bán… ta đều đáp ứng.”
Hắn nhìn ta đầy kiên định: “Còn điều gì nữa, nàng cứ nói ra.”
Ta ngây ra, lòng thảng thốt – hắn có hiểu rõ bản thân mình vừa nói những gì hay không?
“Chuyện năm xưa, ta cũng có lỗi.” Sắc mặt hắn thoáng lộ vẻ bối rối. “Khi ấy ta trẻ tuổi, khí thịnh, bị nàng chọc giận mà bỏ đi. Nếu mấy năm qua ta chịu quay về nhìn nàng một lần, cũng không để mẫu tử nàng phải chịu khổ sở đến thế.” Hắn khẽ thở dài: “Nhưng mà, Vãn Thường, nàng cũng chẳng thể đổ hết tội lỗi lên đầu ta.”
Ta khẽ cắn môi, ngực nghẹn lại, từng câu từng chữ đều run run: “Ta lần đầu động tâm, vậy mà chàng lại nói thành…” Ta sao lại không hiểu. Một kẻ kiêu ngạo như chàng, vốn dĩ làm sao nuốt trôi cơn tức ấy?
“Những điều nàng từng lo lắng, nay đều không còn là vấn đề.” Khóe môi Triệu Kính Viễn khẽ nhếch, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Cũng may nhờ năm năm xa cách này, ta mới thật sự nhìn thấu tâm ý của mình.”
“Năm năm không có nàng bên cạnh, trong mắt ta chẳng còn ai khác. Giữ được thân tâm suốt năm năm xa nàng, sau này thành thân với nàng, ngày ngày bên nhau, ta lại càng sẽ không có kẻ thứ hai.” Hắn nắm lấy tay ta, nói tiếp: “Còn chuyện nàng muốn buôn bán, muốn làm gì cứ làm. Chỉ có một điều – nàng phải ở bên ta, bằng không ta không yên lòng.”
Nước mắt ta chẳng biết từ lúc nào đã lăn xuống, làm ướt đẫm hàng mi.
“Chàng có biết mình đang nói gì không?” Cho dù chàng bằng lòng, liệu Thái hậu, Hoàng thượng có chịu đồng ý không?
Triệu Kính Viễn thấy rõ sự nghi ngờ trong mắt ta, khóe môi bỗng vẽ ra nụ cười phóng túng: “Chuyện khác nàng không cần bận tâm, chỉ cần nói cho ta biết, nàng có nguyện ý hay không.”
Ta không biết mình trở về phòng bằng cách nào, cũng không biết làm sao lại ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy, Triệu Kính Viễn đã vào cung. Ta ăn xong bữa sáng, rồi lại ăn xong bữa trưa, hắn cầm theo thánh chỉ sắc vàng trở về.
Đêm qua ta còn nói với hắn: “Chỉ cần chàng khiến Thái hậu và Hoàng thượng đồng ý, ta sẽ gật đầu.” Vậy mà giờ đây, hắn thật sự đã cầu được thánh chỉ mang về.
Ta run run cầm thánh chỉ sắc vàng, từng chữ như đâm thẳng vào mắt, vẫn ngỡ mình đang trong mộng. “Chàng… chàng làm sao mà làm được như thế?” Ta hỏi, giọng nghẹn lại.
Triệu Kính Viễn nhướng mày cười nhạt: “Nàng nghĩ xem, giữa việc ta tiếp tục cô độc cả đời không kết hôn và việc cưới nàng, họ sẽ chọn đồng ý điều nào?”
“Nhưng ta vẫn là một nữ thương nhân… còn lén sinh con…”
“Ta nói với họ rằng năm xưa ta vi phục tuần hành, dối gạt nàng khiến nàng đau lòng, vậy mà nàng vẫn một lòng yêu ta, mới lén sinh ra đứa trẻ này…” Triệu Kính Viễn bình thản kể, “Vì thế mà Thái hậu còn sai người phạt ta một trận.”
“Phụ thân! Người thật là lợi hại!” Đôi mắt long lanh ngưỡng mộ của Vân Mặc nhìn Triệu Kính Viễn, sáng rực như sao.
“Vân Mặc, con gọi chàng ấy là gì?” Ta kinh ngạc nhìn đứa con tự nhiên cất tiếng gọi phụ thân. Nó làm sao biết Triệu Kính Viễn chính là cha?
“Mẫu thân, con với phụ thân giống nhau như đúc, con đâu có ngốc.” Trên khuôn mặt bé con kia – bản sao của Triệu Kính Viễn – tràn đầy nụ cười hân hoan. “Con thấy người và phụ thân cãi nhau, sợ người buồn nên giả vờ không biết thôi! Thật ra ngay lần đầu gặp con đã nhận ra rồi! Giờ hai người sắp thành thân, con cần gì phải giấu nữa!”
Phụ tử hai người cười vang cả gian phòng.
“Lúc nàng nói nàng yêu ta, ta nào có không yêu nàng?” Triệu Kính Viễn nghiêng người, nắm lấy tay ta, ánh mắt sâu thẳm. Câu ta khẽ thì thầm sáng sớm hôm ấy – chàng vậy mà đã nghe được.
Triệu Kính Viễn khẽ siết lấy tay ta, giọng trầm xuống: “Về sau có ta, nàng không cần phải lo lắng bất kỳ điều gì nữa.”
Nghe đến đây, nơi đáy lòng ta dâng lên một dòng ấm áp, khóe môi khẽ cong, nhẹ gật đầu.
“Đúng rồi! Phụ thân nói kẻ xấu bắt nạt chúng ta đều bị áp giải vào kinh cả rồi. Cái tên họ Triệu ép mẫu thân gả cho hắn, phụ thân tức đến phát điên!” Vân Mặc ríu rít chạy đến, vẻ mặt lấy lòng: “Cả bọn xấu trong kinh cũng đều bị nhốt vào đại lao… Phụ thân còn nói, ít hôm nữa sẽ dẫn con đi xem hành hình… ưm ưm…”
Triệu Kính Viễn luống cuống đưa tay bịt chặt miệng Vân Mặc, trên mặt thoáng qua một tia hoảng loạn. Dòng ấm áp trong tim ta chợt tan biến, thay bằng cơn giận dữ ngùn ngụt. Ta trừng mắt, giọng bật ra như tiếng sét:
“Triệu Kính Viễn! Chàng còn muốn dẫn nó đi xem chém đầu sao? Nó mới mấy tuổi thôi!”
Triệu Kính Viễn một tay ôm Vân Mặc, một tay chậm rãi theo sau ta, ánh mắt mang chút lúng túng: “Ôi… Nàng nghe ta giải thích đã, Vãn Thường…”
HOÀN!

0 Comments