CHƯƠNG 11: Người Gian Tự Diệt
by shynx86Một tiếng sấm nổ vang giữa phòng.
Lão phu nhân bật dậy, giận dữ quát:
“Ngươi dám đổi lời?!”
Xuân Ngọc sợ đến mức cả người đổ rạp xuống đất, giọng vỡ vụn:
“Nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám nữa rồi!”
“Nô tỳ… nô tỳ là bị ép!”
Cố Hoài Duật đột ngột quay đầu nhìn nàng ta.
“Bị ai ép?”
Xuân Ngọc cắn răng, như đã dốc hết can đảm của cả đời mình.
“Là Dương Yên Nhi!”
“Nàng ta bắt giữ huynh trưởng của nô tỳ, còn dùng cả mẫu thân nô tỳ để uy hiếp!”
“Nàng ta nói nếu nô tỳ không đứng ra làm chứng rằng Tiểu thư thông gian, thì cả nhà nô tỳ sẽ chết không toàn thây!”
Cả gian phòng chết lặng.
Cố Hoài Duật trợn mắt, khó tin:
“Ngươi nói cái gì?”
“Nô tỳ không dám nói dối nửa lời!” Xuân Ngọc khóc đến khàn giọng, dập đầu thật mạnh.
“Những lời trước kia… đều là giả! Tiểu thư hoàn toàn trong sạch! Người nam nhân kia… là do Dương Yên Nhi mua chuộc!”
Lời nói như từng nhát dao, xé toạc lớp ngụy trang cuối cùng.
Sắc mặt Lão phu nhân trắng bệch, môi run rẩy nhưng vẫn gượng gạo quát lên:
“Chỉ bằng vài lời của một nha hoàn, sao có thể coi là chứng cứ!”
Thẩm Ngọc Thi cười lạnh.
“Ngươi yên tâm.”
“Bổn cung không bao giờ chỉ nghe một phía.”
Bà quay sang thị vệ:
“Lập tức phái người đi điều tra. Theo lời Xuân Ngọc, cứu người nhà nàng ta ra trước.”
Xuân Ngọc như được đại xá, dập đầu đến bật máu:
“Tạ ơn Quý phi Nương nương! Tạ ơn Quý phi Nương nương cứu mạng!”
Lúc này, Thẩm Tinh Nghiên trên giường khẽ động.
Hàng mi dài run lên, nàng chậm rãi mở mắt.
Ánh sáng lọt vào đồng tử còn mơ hồ, nhưng điều đầu tiên nàng nhìn thấy… là bóng dáng quen thuộc đứng bên cạnh.
“Cô cô…”
Chỉ hai chữ khàn khàn ấy thôi, khiến Thẩm Ngọc Thi đỏ hoe mắt.
Bà lập tức bước tới, nắm chặt tay nàng:
“Cô cô ở đây rồi.”
“Không ai dám động vào con nữa.”
Xuân Ngọc nhìn thấy Thẩm Tinh Nghiên tỉnh lại, lòng càng thêm sụp đổ. Nàng ta bò tới trước giường, khóc nức nở:
“Tiểu thư… nô tỳ có tội… nô tỳ không còn mặt mũi nào cầu xin người tha thứ…”
Thẩm Tinh Nghiên nhìn nàng ta rất lâu.
Ánh mắt ấy không còn oán hận, cũng không còn thân thiết… chỉ còn lại sự mệt mỏi sau khi tim đã chết lạnh.
“Ta cứu người nhà ngươi.”
Giọng nàng yếu nhưng rõ ràng.
“Không phải vì ngươi… mà vì ta từng coi ngươi là người thân.”
Xuân Ngọc sững sờ.
“Nhưng từ nay về sau.”
Thẩm Tinh Nghiên khẽ nhắm mắt.
“Chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.”
“Nô tỳ hiểu…” Xuân Ngọc khóc đến không thành tiếng.
“Chỉ cầu Tiểu thư… bảo trọng.”
Thẩm Ngọc Thi đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả nhà họ Cố.
“Chuyện hôm nay, bổn cung sẽ bẩm tấu rõ ràng với Bệ hạ.”
“Cố Lão phu nhân.”
Bà dừng lại, giọng nói lạnh đến thấu xương:
“Ngươi thân mang cáo mệnh, lại dám tùy tiện dùng gia pháp, dìm chết cháu gái của Quý phi triều đình.”
“Chức Cáo mệnh phu nhân, từ hôm nay có lẽ ngươi không cần nữa rồi.”
Lão phu nhân như bị sét đánh, ngã quỵ xuống đất.
Cố Hoài Duật đứng chết lặng.
Ánh mắt hắn nhìn Thẩm Tinh Nghiên… nhưng lần này, nàng đã không còn nhìn hắn nữa.
Tin tức Quý phi Thẩm Ngọc Thi giá lâm Hầu phủ, chưa đầy nửa ngày đã truyền khắp kinh thành.
Đến khi thánh chỉ từ trong cung truyền ra, cả Cố phủ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Lão phu nhân Cố gia, vì tùy tiện dùng gia pháp, làm nhục và mưu sát cháu gái của Quý phi, bị thu hồi cáo mệnh, cấm túc trong phủ, không được tiếp kiến quan khách, không được quản lý nội viện nữa.
Đối với một nữ nhân cả đời dựa vào thân phận cáo mệnh mà sống, hình phạt này… còn tàn nhẫn hơn cả roi trượng.
Khi thánh chỉ được tuyên đọc xong, Lão phu nhân ngồi sụp xuống ghế, hai tay run rẩy, ánh mắt đục ngầu như đã già thêm mười tuổi chỉ trong một khắc.
Bà ta không kêu gào, cũng không phản bác.
Chỉ nhìn chằm chằm vào hướng phòng của Thẩm Tinh Nghiên, ánh mắt oán độc đến thấu xương.
Cố Hoài Duật đứng ở một bên, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Hắn biết… mọi thứ đã không thể vãn hồi.
Dương Yên Nhi bị áp giải ra giữa sân Hầu phủ vào buổi chiều hôm đó.
Không còn vẻ yếu đuối đáng thương ngày thường, tóc tai nàng ta rối bời, gương mặt trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu vì hoảng loạn.
Khi nghe thị vệ đọc tội trạng từng điều một, nàng ta cuối cùng cũng sụp đổ.
“Không… không phải ta…”
“Ta chỉ là quá sợ hãi… ta không cố ý…”
Không ai nghe nàng ta biện bạch.
Vu oan vị hôn thê của Thế tử.
Mưu sát cháu gái Quý phi.
Lại còn dùng thủ đoạn bỉ ổi, bắt giữ người nhà nha hoàn để ép cung.
Mỗi một điều, đều đủ khiến người ta căm phẫn.
“Đánh ba mươi trượng!”
Theo lệnh truyền xuống, trượng gỗ hạ xuống không chút lưu tình.
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp sân, từng trượng nện xuống da thịt, nghe thôi cũng đủ khiến người rùng mình.
Đến trượng thứ mười lăm, Dương Yên Nhi đã gần như ngất đi.
Nhưng không ai cầu xin cho nàng ta.
Những ánh mắt nhìn nàng, chỉ còn khinh miệt và ghê tởm.
“Thật không ngờ lại là loại lòng dạ rắn rết như vậy.”
“Thế tử đúng là bị mù mắt.”
“May mà Thẩm cô nương còn sống…”
Tiếng xì xào như dao cắt.
Ba mươi trượng đánh xong, Dương Yên Nhi bị kéo lê đi, để lại vệt máu dài trên nền đá.
Cố Hoài Duật đứng ở hành lang xa xa, từ đầu đến cuối không bước lại gần.
Trong đầu hắn, từng hình ảnh chồng chéo hiện lên.
Giọt nước mắt đáng thương của nàng ta.
Những lời khóc lóc xin tha.
Và… ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Tinh Nghiên khi nhìn hắn lần cuối.
Hắn bỗng thấy buồn nôn.
Buổi tối hôm đó, Thẩm Tinh Nghiên được đưa ra khỏi Hầu phủ.
Không phải bị đuổi đi.
Mà là được Quý phi đích thân đón vào cung.
Theo lễ chế, Quý phi có quyền đưa thân thích nữ quyến chưa xuất giá vào cung dưỡng bệnh, ở tạm trong cung Quý phi điện.
Mọi thứ danh chính ngôn thuận.
Khi kiệu mềm dừng trước cổng Hầu phủ, Thẩm Tinh Nghiên quay đầu nhìn lại một lần.
Mái ngói quen thuộc.
Hành lang quen thuộc.
Nơi nàng từng ngốc nghếch tin rằng… một đời một kiếp thật sự tồn tại.
Bây giờ nhìn lại, chỉ thấy lạnh.
Cố Hoài Duật đứng dưới bậc thềm.
Hắn muốn nói gì đó, môi khẽ động, nhưng cuối cùng… không thốt ra được một chữ.
Thẩm Tinh Nghiên không nhìn hắn.
Kiệu khẽ nhấc lên.
Hầu phủ Cố gia, từ khoảnh khắc này, đã hoàn toàn trở thành quá khứ.

0 Comments