CHƯƠNG 12: Ánh Nước Trong Ao, Lộ Rõ Lòng Người
by shynx86Dương Yên Nhi sau khi dưỡng thương chưa được bao lâu, lại bị người đưa đến trước mặt Cố Hoài Duật.
Nàng ta gầy đi rất nhiều, mặt không còn chút huyết sắc.
Vừa nhìn thấy hắn, nàng ta đã quỳ sụp xuống, ôm lấy vạt áo hắn khóc nức nở.
“Thế tử… ta sai rồi…”
“Ta là vì yêu người… yêu đến mù quáng…”
Cố Hoài Duật cúi đầu nhìn nàng ta, trong mắt không còn nửa phần thương xót.
Chỉ có ghê tởm.
“Ngươi yêu ta?”
Hắn cười nhạt.
“Ngươi yêu ta, nên dùng mạng người khác để đổi lấy?”
Dương Yên Nhi cứng đờ.
“Ta từng tin ngươi.”
Giọng hắn trầm xuống.
“Cũng vì thế… mà mất đi người ta thật sự nên bảo vệ.”
Một câu này, như phán quyết cuối cùng.
Dương Yên Nhi bị gả làm thiếp thất.
Không sính lễ, không long trọng, không người chúc mừng.
Chỉ vì nàng ta từng là môn sinh của ân sư hắn, hắn không thể hoàn toàn vứt bỏ.
Nhưng từ ngày vào phủ, hắn không bước vào viện nàng ta thêm một lần nào nữa.
Dương Yên Nhi hiểu ra quá muộn.
Nàng ta có được danh phận… nhưng vĩnh viễn mất đi trái tim hắn.
Trong cung, Thẩm Tinh Nghiên dần hồi phục.
Ngày ngày theo hầu bên Quý phi, học lễ nghi, học cách nhìn người, học cách sống giữa chốn quyền lực ngập tràn gió tanh mưa máu.
Một đêm nọ, nàng hỏi khẽ:
“Cô cô… nếu năm đó con không yêu sai người, có phải đã khác không?”
Thẩm Ngọc Thi nhìn nàng, khẽ lắc đầu.
“Không.”
“Chỉ là con lớn lên rồi.”
Cố Hoài Duật bắt đầu muốn theo đuổi lại nàng.
Hắn mang đến những món đồ nàng từng thích.
Mang theo túi thơm nàng từng thêu.
Mang theo cả mảnh ngọc đã được chắp vá.
Nhưng cổng cung khép kín.
Không ai cho hắn gặp.
Hắn đứng dưới mưa, đứng đến trời tối, đứng đến khi tay lạnh cứng.
Nhưng người hắn muốn gặp… đã không còn quay đầu nữa.
Ở một góc khác trong hoàng cung, một nam nhân chậm rãi dừng bước bên hồ.
Trên người hắn là trường bào gấm màu sẫm, tay áo rộng rủ, viền thêu hoa văn mây nước tinh tế, thắt đai ngọc giản dị mà tôn quý. Khí chất trầm ổn toát ra từ từng bước đi, chỉ cần đứng yên cũng đủ khiến người khác không dám khinh nhờn.
Bên hành lang không xa, một thiếu nữ đứng lặng.
Áo váy nhạt màu, dáng người thanh tú, nàng cúi đầu chăm sóc chậu hoa trước mặt, động tác nhẹ nhàng. Ánh mắt yên tĩnh như nước hồ mùa thu, tựa hồ tách biệt khỏi mọi ồn ào nơi cung cấm.
Hắn khẽ dừng lại.
Không biết vì sao.
Chỉ cảm thấy… lòng mình khẽ động.
Trong cung, mùa hạ đến chậm hơn ngoài thành.
Tường cao, ngói thâm, cây cối xanh rì, ánh nắng lọc qua tầng tầng lá biếc, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng mỏng manh.
Thẩm Tinh Nghiên ở trong cung đã hơn nửa tháng.
Nàng không được phong vị, cũng không có danh phận đặc biệt, chỉ là nữ quyến của Quý phi dưỡng bệnh, nhưng nhờ lễ nghi đoan chính, tính tình trầm tĩnh, dần dần cũng không còn ai dám khinh thường.
Sáng hôm đó, Quý phi sai nàng mang mấy chậu hải đường mới đến Trường Xuân đình, nơi Hoàng thượng thường cùng chư vương bàn việc.
Nhiệm vụ rất nhỏ, nhưng nàng vẫn làm rất cẩn thận.
Khi đến gần đình, nàng nghe thấy tiếng nói chuyện từ xa truyền đến.
Giọng nói trầm ổn, không cao, không gắt, lại có một loại uy nghiêm rất lạ.
“…việc này không thể gấp, biên cương cần ổn định lòng dân trước.”
Thẩm Tinh Nghiên dừng bước, cúi đầu đứng sang một bên hành lang, không dám tiến lên.
Nàng nhận ra người nói chuyện kia… không phải Hoàng thượng.
Một lát sau, tiếng bước chân vang lên.
Nàng lùi nửa bước theo lễ, định tránh sang hẳn một bên.
Ngay lúc ấy, một cơn gió thổi qua.
Một chiếc lá khô từ trên cao rơi xuống, đúng lúc rơi vào chậu hoa nàng đang bưng. Nàng vô thức nghiêng tay, thân hình hơi chao đảo.
“Cẩn thận.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên rất gần.
Chậu hoa được một bàn tay khác giữ lại.
Bàn tay ấy thon dài, khớp xương rõ ràng, không mang trang sức rườm rà, chỉ đeo một chiếc nhẫn ngọc bích giản dị.
Thẩm Tinh Nghiên sững người trong chốc lát, vội vàng lùi ra sau, cúi người hành lễ.
“Đa tạ… Vương gia.”
Người trước mặt mặc áo vương phục màu lam nhạt, không thêu kim tuyến lộng lẫy, chỉ có hoa văn mây nước chìm ẩn dưới ánh sáng.
Dung mạo hắn không phải kiểu khiến người ta vừa nhìn đã kinh diễm.
Nhưng ánh mắt rất sâu.
Sâu đến mức chỉ liếc qua một cái, đã khiến người khác không dám khinh suất.
Hắn nhìn nàng một lúc, rồi buông tay.
“Không sao.”
Giọng nói bình thản, không hề mang theo sự xa cách.
Thẩm Tinh Nghiên lui sang một bên, nhường đường.
Người đó bước đi hai bước, lại dừng lại.
“Ngươi là người của Quý phi?”
“Vâng.”
“Thẩm gia?”
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn trả lời đúng mực: “Nô tỳ họ Thẩm.”
Hắn gật đầu, không hỏi thêm.
Chỉ nói một câu: “Hoa chăm rất tốt.”
Rồi rời đi.
Nhưng câu nói ấy, lại khiến Thẩm Tinh Nghiên đứng yên một lúc lâu.
Không phải lời khen.
Mà là cách nói… giống như hắn thật sự nhìn thấy công sức của nàng.
Chiều hôm đó, nàng nghe cung nhân thì thầm.
“Vị lúc sáng là Trấn Bắc Vương đó.”
“Nghe nói quanh năm trấn thủ biên cương, rất ít khi ở kinh thành.”
“Người này tính tình lạnh lùng, xưa nay không gần nữ sắc.”
Thẩm Tinh Nghiên không nói gì.
Chỉ lặng lẽ ghi nhớ cái tên ấy.
Những ngày sau đó, nàng lại gặp Trấn Bắc Vương vài lần.
Có lúc ở thư lang ngoài điện.
Có lúc ở vườn ngự uyển.
Có lúc chỉ là thoáng qua trong một buổi yến nhỏ.
Mỗi lần gặp, hắn đều chỉ gật đầu, không thân cận, không dò xét.
Nhưng ánh mắt hắn… chưa từng mang theo sự đánh giá nữ nhân.
Có một lần, nàng đang đọc sách trong đình, vô tình đọc đến đoạn luận về “nhân nghĩa và trách nhiệm của kẻ cầm quyền”.
Hắn đứng lại, nghe nàng đọc hết một đoạn.
“Ngươi nghĩ sao?”
Hắn hỏi.
Thẩm Tinh Nghiên hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời:
“Người ở vị trí cao, không thể chỉ làm điều mình muốn. Nhưng cũng không thể vì trách nhiệm mà bỏ mặc lòng mình.”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt khẽ động.
“Ngươi từng bị ép buộc?”
Nàng im lặng một lúc, rồi lắc đầu.
“Không phải ép buộc… là tự mình tin sai.”
Hắn không hỏi thêm.
Chỉ nói: “Tin sai, không phải tội.”
Câu nói ấy, như một nhát dao nhẹ, cắt đứt vết thương cũ đã mưng mủ trong lòng nàng.

0 Comments