Ánh Trăng Không Thuộc Về Nhân Loại

    by shynx86
    Cover of Ánh Trăng Không Thuộc Về Nhân Loại

    Đêm rằm tháng Bảy, chỉ một cái ngẩng đầu cũng đủ để đánh mất quyền làm người.
    Khi tin nhắn từ người cha đã mất tích mười năm xuất hiện, gia đình họ kịp khóa cửa trước khi cả khu chung cư chìm vào cơn điên loạn. Trên sân thượng, những kẻ ngắm trăng mỉm cười mê muội rồi tự lao xuống, xương thịt vỡ nát nhưng ý thức vẫn bị kéo đi bởi một “vẻ đẹp” không thể cưỡng lại.

    Cánh cửa đóng kín không ngăn được tiếng bò trườn ngoài hành lang. Những giọng nói quen thuộc vang lên trong đêm: hàng xóm, người thân, thậm chí là người đã chết — tất cả đều chỉ lặp lại một câu: “Ra ngắm trăng đi.” Ban ngày tưởng như an toàn, nhưng ánh sáng cũng biết nói dối. Ban đêm tưởng như kết thúc, nhưng thứ ngoài kia chỉ đang chờ.

    Bảy ngày trốn dưới gầm giường, bảy đêm không được nhìn lên bầu trời.
    Và khi trăng không còn đỏ, nỗi kinh hoàng thật sự mới bắt đầu: thứ đang gọi tên bạn… chưa từng cần bóng tối để nhìn lại thế gian.

    1. Chương 1 – Tin Nhắn Từ Người Đã Biến Mất
      1,070 Words
    2. Chương 2 – Rằm Tháng Bảy Và Điều Cấm Kỵ
      1,278 Words
    3. Chương 3 – Mặt Trăng Đỏ Lên Trời
      1,448 Words
    4. Chương 4: Những Kẻ Bị Ánh Trăng Gọi Tên
      1,850 Words
    5. Chương 5: Căn Nhà Khóa Chặt Trong Biển Máu
      1,927 Words
    6. Chương 6: Ngày Thứ Bảy Không Có Bình Minh
      993 Words
    Note