Không chỉ riêng tòa nhà của chúng tôi.

    Từ rất xa, vượt qua những dãy nhà thấp tầng và con đường quốc lộ ngoài ngoại ô, tôi vẫn nghe thấy tiếng người gào thét, tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng va chạm nặng nề vọng lại trong đêm. Âm thanh ấy chồng chéo lên nhau, như sóng triều dâng cao, chứng minh rằng không chỉ một khu này phát điên.

    Cả thế giới… đang chạy về phía mặt trăng.

    Ánh sáng đỏ ngoài cửa sổ dường như có sinh mệnh. Nó tràn qua khe rèm, bò dọc theo sàn nhà, như máu tươi bị hắt ra từ một tế đàn khổng lồ, thấm vào từng kẽ gạch. Trong ánh sáng ấy, bóng đồ đạc trong nhà kéo dài méo mó, rung rinh như đang sống.

    Tôi co rúm dưới gầm giường, lưng áp sát tường, cảm giác lạnh buốt ngấm dần lên cột sống.

    Mẹ và em trai đều đã bất tỉnh.

    Một mình tôi.

    Ý nghĩ ấy như một cái móc sắt, móc thẳng vào tim, kéo căng đến đau nhói. Tôi chưa từng cảm thấy cô độc đến vậy. Cả thế giới ngoài kia đang tan rã, còn trong căn hộ nhỏ bé này, chỉ còn một mình tôi tỉnh táo đối mặt với địa ngục.

    “Bố…” Tôi cắn chặt môi, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. “Bố ơi… cứu chúng con…”

    Tin nhắn được gửi đi trong bóng tối, ánh sáng mờ nhạt của màn hình chiếu lên mặt tôi, phản chiếu một gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không dám chớp mắt, như thể chỉ cần rời mắt một giây thôi, hy vọng cuối cùng cũng sẽ tan biến.

    Ngoài cửa, tiếng gõ lại vang lên.

    Cộc… cộc… cộc…

    Không còn là tiếng gõ bằng tay. Đó là tiếng xương, tiếng thịt nát va vào kim loại. Bác Hoàng lại đến.

    “Hàng xóm…” Giọng nói khàn khàn, kéo dài, như cổ họng đã bị xé rách. “Ra… ngắm trăng…”

    Tôi ôm chặt điện thoại, cả người run lên.

    Đúng lúc ấy, màn hình rung nhẹ.

    Tin nhắn đến.

    Tim tôi như ngừng đập.

    “Nhất định phải cố gắng đến trời sáng. Nhất định phải chịu đựng được bảy ngày.”

    Chỉ vỏn vẹn một câu.

    Nhưng đối với tôi, nó chẳng khác nào một chiếc phao ném xuống biển máu.

    Trời sáng… bảy ngày…

    Tôi thở gấp, đầu óc quay cuồng. Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi buộc mình phải suy nghĩ.

    Nếu bố nói “trời sáng”, nghĩa là ban ngày mặt trăng đỏ sẽ không còn tác dụng. Nếu là “bảy ngày”, nghĩa là tai họa này không phải vĩnh viễn. Nó có giới hạn.

    Nói cách khác, chỉ cần sống sót qua bảy ngày.

    Chỉ cần… không nhìn mặt trăng đỏ trong bảy đêm.

    Hy vọng mong manh ấy khiến tim tôi đập mạnh hơn một chút.

    Nhưng ngay giây sau, tiếng gõ cửa dồn dập kéo tôi trở lại thực tại.

    “Hàng xóm… sao không ra…”
    “Ra đi… đẹp lắm…”

    Giọng của bác Hoàng bị méo mó, âm cuối run rẩy, nghe như tiếng kim loại cọ vào xương.

    Tôi buồn nôn dữ dội.

    Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mà tôi không muốn tưởng tượng: sau hai lần rơi từ trên cao xuống, cơ thể bác ấy còn lại thứ gì? Xương có lẽ đã gãy vụn, nội tạng nát bươm, da thịt lỏng lẻo như bùn nhão.

    Vậy mà nó vẫn bò được.

    Vẫn nói được.

    Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi. Vị tanh của máu lan ra trong miệng, cơn đau nhói kéo tôi tỉnh táo trở lại. Ít nhất, tôi biết cửa đã khóa chặt. Những “thứ” như bác Hoàng, với cơ thể tàn phế ấy, không thể mở cửa được.

    Quả nhiên, lần này tiếng gõ cửa yếu hơn. Không còn tiếng tay nắm xoay nữa. Nó không với tới.

    Nhưng hành lang lại ồn ào hơn.

    Không chỉ một giọng.

    “Tịch Tịch… là dì Chu đây…”
    “Mau ra ngắm trăng…”
    “Trần Tịch… mẹ con đâu rồi…”

    Những giọng nói quen thuộc vang lên ngoài cửa, gọi tên tôi bằng thứ âm thanh méo mó, đứt quãng. Có câu nói chưa hết đã tắt lịm, có tiếng chỉ còn là hơi thở phì phò.

    Tôi hiểu rất rõ.

    Cổ họng của họ đã bị gãy.

    Thanh quản bị rách.

    Họ không còn đủ “cấu trúc” để nói chuyện, nhưng vẫn bị thứ gì đó điều khiển, ép họ phát ra âm thanh, ép họ bò đi.

    Ý nghĩ ấy khiến tôi nổi da gà từ đầu đến chân.

    Dựa theo những truyền thuyết dân gian mà bà nội từng kể, tôi chợt nhớ đến một câu chuyện cũ: rằm tháng Bảy, cửa Quỷ Môn Quan mở ra, âm dương đảo lộn. Nhưng những linh hồn đáng lẽ chỉ được phép lên dương gian một đêm… vì sao lại nhập vào thân thể người sống?

    Hay là… thứ này không phải quỷ?

    Mặt trăng đỏ rốt cuộc là gì?

    Một cổ thần bị đánh thức? Hay một con “tà tinh” trong truyền thuyết mà tổ tiên đã cố tình che giấu?

    Trong tiếng gõ cửa không dứt, thời gian trôi qua chậm chạp đến phát điên. Mỗi giây đều như bị kéo dài vô hạn. Tôi không biết mình đã khóc bao nhiêu lần, nôn khan bao nhiêu lần.

    Cho đến khi… tiếng gõ yếu dần.

    Bên ngoài im ắng hơn.

    Tôi nhìn đồng hồ. 6 giờ 08 phút sáng.

    Qua khe rèm, ánh sáng đỏ đã nhạt đi rất nhiều. Nó không còn đậm đặc nữa, như thể bị thứ gì đó đẩy lùi.

    Mặt trời.

    Ánh sáng vàng nhạt của buổi sớm bắt đầu thấm vào phòng, từng chút một, như một lưỡi dao cắt rách màn đêm.

    Ngoài cửa, giọng của bác Hoàng vang lên lần cuối, mơ hồ và mệt mỏi:

    “Về… nhà đi…”
    “Không thấy… trăng nữa rồi…”

    Những tiếng bò lổm ngổm rút dần, như thủy triều rút lui. Tôi nín thở lắng nghe, cho đến khi hành lang hoàn toàn im lặng.

    Chúng… đã về nhà.

    Ý nghĩ ấy không khiến tôi nhẹ nhõm, mà chỉ làm tôi lạnh sống lưng hơn.

    Bởi điều đó có nghĩa là, khi trời tối… chúng sẽ lại bò ra.

    Đến bảy giờ sáng, ánh nắng đã hoàn toàn lấn át bóng tối. Rèm cửa không còn tác dụng che chắn nữa.

    Mẹ và em trai tôi vẫn chưa tỉnh. Cả hai thỉnh thoảng co giật, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa, như đang bị mắc kẹt trong cơn ác mộng chưa tan.

    Tôi bò ra khỏi gầm giường, từng bước một, tiến đến cửa ra vào.

    Tôi ghé mắt nhìn qua mắt thần.

    Hành lang trống rỗng.

    Nhưng sàn nhà thì không.

    Máu đen loang lổ khắp nơi. Những mảnh cơ thể rơi vãi: một ngón tay cong queo, một vành tai bị xé rách, một con mắt đục ngầu dính trên tường như bị ném mạnh.

    Tôi quay mặt đi, nôn khan đến đau họng.

    Đây không còn là nơi con người sinh sống nữa.

    Đây là bãi săn sau một nghi lễ tà ác.

    Tôi trở lại phòng ngủ, ngồi dựa tường, nhắn tin cho bố lần nữa:
    “Bố… trời sáng rồi. Con phải làm gì tiếp?”

    Không có hồi âm.

    Tôi mở tin tức. Không có sóng. Không 4G. Không Wi-Fi. Thế giới như bị cắt đứt.

    Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm lạnh lẽo: có lẽ không chỉ gia đình tôi, mà tất cả những người từng tham gia dự án mặt trăng… đều gặp chuyện.

    Tôi hít sâu, ép mình bình tĩnh, đọc lại từng tin nhắn bố gửi. Ông từng dạy tôi: trong nguy hiểm, hoảng loạn là cái chết nhanh nhất.

    Nửa tiếng sau, tôi lập ra kế hoạch.

    Sống sót bảy ngày.

    Ban ngày chuẩn bị. Ban đêm trốn kỹ.

    Không nhìn mặt trăng đỏ. Không mở cửa. Không tin bất kỳ giọng nói nào ngoài cửa.

    Khi tôi vừa kết thúc suy nghĩ, em trai tôi đột ngột giật mạnh, bật dậy, đầu đập vào thành giường, đau đến kêu lên.

    Tôi vội bịt miệng nó.

    “Suỵt! Đừng lên tiếng!”

    Một lúc lâu sau, nó mới tỉnh táo lại, đôi mắt đầy sợ hãi, giọng run run:
    “Chị…”

    Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang tràn vào căn phòng.
    “Đừng sợ. Bây giờ là ban ngày rồi. Không có mặt trăng đâu.”

    Nhưng trong lòng tôi biết rất rõ.

    Đêm nay… mặt trăng đỏ sẽ lại lên.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note