Chương 4: Những Kẻ Bị Ánh Trăng Gọi Tên
by shynx86Em trai tôi ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào chân giường, mắt đỏ hoe vì vừa khóc vừa nôn. Nó cố nuốt nước bọt, hít thở từng hơi ngắn, như sợ chỉ cần thở mạnh một chút thôi cũng sẽ “nghe thấy” thứ gì đó ngoài cửa.
Nó nhìn mẹ tôi đang bất tỉnh, giọng khàn đặc:
“Chị… mẹ sao rồi?”
Tôi sờ trán mẹ. Lạnh và ướt, mồ hôi bết thành lớp mỏng. Mí mắt bà vẫn run run như đang nhìn thấy ác mộng trong bóng tối. Tôi cắn răng, ép mình bình tĩnh.
“Em ở nhà trông mẹ. Nhớ kỹ – đừng gây tiếng động. Đừng kéo rèm. Và tuyệt đối đừng mở cửa, dù ai gọi.” Tôi ghé sát, nhấn từng chữ. “Tầng trên tầng dưới… giờ đều là quái vật.”
Em trai tôi rùng mình, nhìn về phía cánh cửa như thể nó có thể cắn người. Nó mím môi, gật đầu liên tục, rồi hỏi:
“Chị định đi đâu?”
Tôi không muốn trả lời. Thật ra tôi cũng không dám đi đâu. Ban ngày không có mặt trăng đỏ, nhưng hành lang ngoài kia vẫn là địa ngục – máu, thịt, tiếng rên thở còn vương lại trong trí nhớ như mùi tanh bám lên cổ họng.
Nhưng tôi buộc phải đi.
Nhà chúng tôi gần như trống trơn.
Mẹ tôi sống rất “lành”, không trữ đồ, cũng không chịu ăn đồ để qua đêm. Mỗi sáng bà đều dậy sớm đi chợ, mua vừa đủ cho một ngày. Cũng chính vì thế, khi tai họa ập xuống, chúng tôi không có lấy một chai nước khoáng.
Tôi vào bếp, thử vặn vòi nước. Chỉ có tiếng “rẹt” khô khốc, rồi im bặt. Tôi bật công tắc – điện cũng mất. Cả căn hộ như bị rút hết sự sống, chỉ còn lại mùi người và mùi sợ hãi.
Trong góc bếp có một túi gạo chưa đầy ba cân – thứ duy nhất giống “lương thực” mà tôi nhìn thấy. Ba cân gạo, không nước, không điện, nấu bằng gì? Ăn sống sao?
Tôi quay lại, thấy em trai đã đi theo từ lúc nào. Nó nhìn tôi một lúc, rồi bỗng chỉ lên phía trần:
“Chị… đồ cúng.”
Tôi ngớ người.
Nó nuốt nước bọt, nói nhanh hơn, như sợ mình quên:
“Bánh trung thu… hoa quả… rượu… Mình bày trên sân thượng. Nhiều nhà khác cũng cúng trăng. Nếu ban ngày họ bò về nhà rồi… thì đồ trên đó vẫn còn.”
Mắt tôi sáng lên, tim như được kéo khỏi bùn lầy.
Đúng rồi.
Trong tình hình này, tôi không dám mơ đến chuyện xuống siêu thị. Chỉ nhìn hành lang một lần thôi đã đủ khiến người ta phát điên. Nhưng đồ cúng trên sân thượng… ít nhất là ngay trên đầu chúng tôi, chỉ một tầng. Bánh trung thu có thể no bụng, hoa quả có thể cầm hơi. Nếu giữ được, bảy ngày không phải không thể.
“Em ở nhà trông mẹ.” Tôi nói, giọng đã chắc hơn. “Chị đi.”
Em trai tôi giật mình, nắm lấy tay áo tôi.
“Để em đi. Chị… chị đã nhìn thấy bác Hoàng rồi. Em… em còn khỏe…”
Tôi lắc đầu. Tôi nhìn thẳng vào mắt nó.
“Chính vì em chưa nhìn thấy, nên em không chịu nổi. Em đi, em sẽ ngất giữa hành lang. Em ngã, em phát ra tiếng động – là chết cả hai.”
Nó run lên, buông tay.
Một lúc sau, nó lặng lẽ quay vào bếp, lục ra con dao làm bếp. Nó đưa cho tôi một con, rồi giữ lại một con khác. Con dao sáng loáng, nhưng khi nằm trong tay tôi, nó lạnh như băng, nặng như một lời thề.
Tôi bỗng hiểu – từ hôm nay, “vũ khí” không còn là thứ chỉ xuất hiện trong phim.
Tôi đi tới cửa, lại nhìn qua mắt thần.
Hành lang không có người.
Không có bóng dáng bò trườn.
Nhưng có vệt máu đen lớn kéo dài như bị quét bằng cây chổi, và lốm đốm những thứ không nên xuất hiện ở nơi con người sống – một mẩu tai, một đoạn móng tay, một sợi tóc dính thứ chất nhầy sẫm màu.
Tôi nén cơn nôn. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ: đừng nhìn xuống sàn, đừng nhìn kỹ.
Em trai tôi cũng liếc qua mắt thần. Nó lập tức cúi gập người, nôn đến xanh mặt, nôn hết cả dịch vị. Nó lùi lại mấy bước, lưng dựa tường, tay vẫn nắm chặt dao, miệng lắp bắp:
“Chị… chị cẩn thận…”
Tôi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng xoay khóa.
Tiếng “cạch” vang lên trong không gian yên tĩnh, nhỏ thôi nhưng đối với tôi, nó như tiếng sét nổ ngay trong đầu.
Tôi đứng yên. Tay không rời nắm cửa. Tai căng lên như dây đàn.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
Không có gì.
Không có tiếng bò lổm ngổm, không có tiếng rên rỉ “đẹp quá” sát cửa, không có giọng gọi tên tôi.
Tôi mới dám hé cửa.
Mùi máu tanh và mùi ẩm mốc ập vào mặt, như hít thẳng một ngụm nghĩa địa. Tôi rón rén bước ra, mũi chân chạm sàn, lập tức cảm nhận thứ nhớp nháp dưới đế giày – máu chưa kịp khô.
Tôi không dám cúi xuống. Tôi chỉ biết mình vừa giẫm trúng thứ gì đó mềm mềm, nhũn nhũn. Có thể là… một cái mũi. Có thể là… thứ khác.
Cơn buồn nôn dâng lên như sóng. Tôi cắn mạnh vào mặt trong má, vị mằn mặn của máu kéo tôi lại.
Tôi bước nhanh về phía cầu thang.
Chúng tôi ở tầng sáu. Tòa nhà chỉ bảy tầng. Chỉ một tầng nữa thôi.
Nhưng cầu thang lúc này không còn là cầu thang.
Nó giống như một cái họng dài trơn trượt dẫn lên nơi tế lễ.
Bậc thang phủ một lớp “si-rô” đen đỏ – máu trộn với thứ dịch nhầy không rõ là gì. Tôi phải bám tay vịn, từng bước đi như người tập tễnh, sợ chỉ cần trượt một cái, lưng tôi sẽ đập xuống và tiếng động sẽ gọi cả tòa nhà tỉnh dậy.
Lúc tôi bước đến tầng bảy, trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ.
Căn 701… cửa mở toang.
Tôi đứng sững.
Căn 701 là nhà dì Chu – người đã gọi tôi ngoài cửa tối qua.
Tôi nắm chặt dao, mồ hôi lạnh tuôn ướt lưng. Tôi cố đi sát mép cầu thang, vòng qua cửa căn 701 như vòng qua một cái miệng há rộng.
Ngay khoảnh khắc tôi lướt qua, trong căn hộ tối om bỗng vang lên tiếng thì thầm, như người nói chuyện trong mơ:
“Đẹp quá… trời mau tối đi…”
“Đẹp quá…”
Giọng dì Chu.
Nhưng không giống dì Chu.
Âm thanh kéo dài, rỗng, như đang phát ra từ một cổ họng đã không còn hình dạng. Tôi không dám nhìn vào trong. Tôi chỉ nhìn thẳng lên phía cánh cửa sân thượng, giống như nhìn thấy đường sống duy nhất.
Tôi lao lên.
Cửa sân thượng không khóa.
Và khi tôi đẩy ra –
Một cảnh tượng khiến đầu óc tôi như bị rút cạn máu.
Sân thượng biến thành một bãi đồ tể.
Máu tươi tụ lại thành những vũng lớn, loang theo độ dốc thành “dòng” nhỏ chảy về phía ống thoát nước. Ống thoát nước bị nghẹt bởi thứ gì đó mềm mềm, đỏ thẫm. Khắp nơi là những bộ phận người: bàn tay co quắp như còn bám víu, bàn chân gãy gập vặn vẹo, mảnh da bám tóc.
Có chỗ còn có dấu kéo lê – như ai đó đã bò qua, để lại vệt máu dài, rồi… nhảy xuống.
Tôi đứng ngay ngưỡng cửa, dạ dày quặn thắt, suýt ngã quỵ. Tay vịn cửa lạnh ngắt, nhưng không lạnh bằng thứ cảm giác đang lan dọc sống lưng tôi.
Những chiếc bàn cúng lật ngửa.
Bánh trung thu vỡ nát, dính máu, dính tro hương, dính cả tóc. Hoa quả bị dẫm nát thành bùn nhão. Rượu trắng tràn ra, hòa với máu, tạo thành thứ mùi vừa tanh vừa hăng, như mùi lễ tang trộn mùi thịt sống.
Tôi bỗng nhận ra một điều còn đáng sợ hơn cảnh tượng trước mắt.
Ban ngày… nhưng trên sân thượng vẫn có những người “chưa về”.
Tôi thấy vài bóng người nằm rải rác, không nhúc nhích. Có người quỳ sấp, trán đập vào nền bê tông đến nứt toác. Có người nằm nghiêng, cổ gãy quặt, nhưng ngón tay vẫn cong cong như đang với lên trời.
Họ chết rồi.
Nhưng có những người… chưa hẳn.
Ở góc sân thượng, một thân thể đang cựa quậy. Nó bò chậm chạp như con giun bị giẫm nát, kéo lê nửa người phía dưới như không còn nữa. Cái đầu ngẩng lên, môi mấp máy.
“Trời… mau tối…”
“Đẹp… quá…”
Tôi đông cứng, không dám thở.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra một điều từ những chuyện dân gian bà nội từng kể: rằm tháng Bảy, không phải chỉ quỷ ra đường.
Mà là… thứ ở “trên” cũng có thể nhìn xuống.
Ánh trăng đỏ đêm qua không chỉ làm người phát điên. Nó để lại “dấu” trong đầu họ, như một tiếng gọi chưa dứt. Ban ngày họ co lại trong nhà như xác chết, nhưng linh hồn họ vẫn treo lơ lửng, chờ trời tối để lại được “nhìn”.
Tôi ép mình quay đi.
Không nhìn cái thứ đang bò.
Không nhìn vệt máu.
Chỉ tìm đồ ăn.
Tôi lảo đảo bước vào giữa bãi cúng. Bàn nhà tôi bày tối qua nằm lật. Nhưng vẫn còn vài chiếc bánh trung thu chưa bị dẫm nát hoàn toàn, nằm lẫn trong tro. Có một chùm nho văng dưới gầm bồn nước, còn nguyên.
Tôi quỳ xuống, tay run rẩy nhặt từng thứ, nhét vào túi áo khoác.
Ngay lúc ấy, gió thổi qua.
Tiếng chuông gió nhà ai treo trên sân thượng leng keng vang lên – trong ban ngày mà nghe như tiếng gọi hồn.
Và từ phía cửa sân thượng, tôi nghe thấy một tiếng “cót két”.
Không phải tiếng cửa.
Là tiếng… xương cọ.
Tôi quay phắt lại.
Bóng người nằm ngay ngưỡng cửa sân thượng – người mà tôi tưởng đã chết – bỗng nhúc nhích. Cái cổ gãy quặt từ từ xoay, mắt trợn trừng nhìn thẳng vào tôi, môi nứt toác nhếch lên.
“Tịch… Tịch…”
Nó gọi tên tôi.
Tôi đứng chết lặng, túi bánh trong tay rơi xuống nền bê tông, phát ra một tiếng “bộp” nhỏ thôi.
Nhưng trong tòa nhà này, tiếng “bộp” ấy… giống như đánh thức cả một bầy thứ đang ngủ.
Từ cầu thang phía dưới, vọng lên tiếng bò lổm ngổm.
Rất nhiều.
Rất gần.
Và ở phía trên bầu trời, dù mặt trời đang sáng, tôi vẫn có cảm giác như có một con mắt đỏ ở sau lớp mây… đang chờ đến tối để mở ra lần nữa.

0 Comments