Chương 6: Ngày Thứ Bảy Không Có Bình Minh
by shynx86Đêm thứ bảy đến sớm hơn tôi tưởng.
Không phải vì mặt trăng đỏ xuất hiện, mà vì bóng tối không chịu rút đi, dù đồng hồ đã chỉ qua nửa đêm rất lâu.
Chúng tôi trốn dưới gầm giường, như sáu đêm trước. Cửa bị chặn kín, rèm kéo chặt, đèn tắt hết. Căn hộ chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng thở dồn dập của ba người hòa vào nhau, nặng nề như một sinh vật đang hấp hối.
Nhưng đêm nay… quá yên tĩnh.
Không có tiếng rơi bịch bịch ngoài xa.
Không có tiếng bò lổm ngổm quen thuộc trong hành lang.
Không có tiếng gõ cửa, không có lời mời gọi khàn khàn.
Yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập vào lồng ngực.
“Chị…” Em trai tôi thì thào, môi run run. “Sao… sao họ không đến?”
Tôi không trả lời ngay. Trong đầu tôi, những quy luật mà tôi đã tự dựng lên suốt bảy ngày bắt đầu rụng từng mảnh, như một bức tường bị gió ăn mòn.
Ban ngày an toàn.
Ban đêm săn mồi.
Bảy ngày sẽ kết thúc.
Nhưng nếu… đó chỉ là điều chúng muốn tôi tin thì sao?
Mẹ tôi khẽ động đậy. Bà nắm chặt tay tôi, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ và sợ hãi:
“Tịch Nhi… con có nghe thấy gì không?”
Tôi lắc đầu.
Chính điều đó mới đáng sợ.
Chúng tôi chờ cho đến khi đồng hồ chỉ 5 giờ 30 sáng.
Theo những gì đã diễn ra suốt sáu ngày qua, lúc này ánh sáng mặt trời đáng lẽ phải bắt đầu xua tan tàn dư của đêm. Những “thứ kia” sẽ yếu đi, rồi rút về tổ, để lại một buổi sáng đầy máu và im lặng.
Nhưng không.
Bóng tối vẫn nằm nguyên trên trần nhà. Không khí lạnh dính vào da, ẩm và tanh như mùi kim loại rỉ.
6 giờ.
6 giờ 10.
6 giờ 30.
Không có bình minh.
Em trai tôi bật khóc nức nở, cố cắn chặt tay áo để không phát ra tiếng lớn. Mẹ tôi ôm lấy nó, nhưng tôi cảm nhận rất rõ… bà đang run nhiều hơn nó.
Tôi bò ra khỏi gầm giường.
“Con đi đâu?” Mẹ thì thào.
“Con… con phải kiểm tra.”
Tôi không biết mình đang tìm cái gì. Có lẽ là mặt trời. Có lẽ là bằng chứng cho thấy tôi không điên.
Tôi chậm rãi kéo rèm cửa phòng khách, chỉ hé ra một khe nhỏ đủ cho một con mắt nhìn.
Bên ngoài… trời vẫn tối.
Không phải tối như ban đêm, mà là một thứ tối mờ mờ, xám đục, như thể bầu trời bị phủ bởi một lớp da chết khổng lồ. Không có trăng đỏ. Không có sao. Không có mặt trời.
Chỉ có… một vầng sáng mờ, tròn tròn, treo lơ lửng sau tầng mây dày.
Không đỏ.
Không trắng.
Không có màu.
Như một con mắt đã bị móc bỏ đồng tử.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác quen thuộc dâng lên từ đáy dạ dày tôi — sự tán thưởng.
Đẹp quá.
Tôi giật mình, vội vàng buông rèm, lùi lại như vừa chạm phải lửa.
“Đừng nhìn!” Mẹ tôi hét lên khe khẽ, kéo tôi lại. “Tịch Nhi! Đừng nhìn!”
Tôi thở dốc, tim đập loạn xạ. Nhưng trong đầu tôi, một suy nghĩ lạnh lẽo dần thành hình:
Chúng không cần trăng đỏ nữa.
Điện thoại trong tay tôi rung lên.
Một tin nhắn đến.
Từ số của bố.
Tôi gần như đánh rơi nó.
Màn hình sáng lên trong bóng tối:
“Ngày thứ bảy không phải là kết thúc.”
“Là lúc chọn lọc.”
Tôi run rẩy gõ trả lời:
“Bố, rốt cuộc mặt trăng là gì? Chúng con phải làm gì?”
Ba giây.
Năm giây.
Mười giây.
Rồi tin nhắn mới hiện ra:
“Đừng tin vào ban ngày.”
“Đừng tin vào việc sống sót.”
“Nếu con đọc được tin này, nghĩa là… bố cũng đã nhìn thấy nó rồi.”
Tôi cứng đờ.
Một tiếng rẹt rất nhỏ vang lên từ ngoài cửa ra vào.
Không phải gõ cửa.
Không phải cào.
Mà là… tiếng then cửa bị thử nhẹ.
Mẹ tôi và em trai cũng nghe thấy. Ba người nhìn nhau trong bóng tối, không ai dám thở mạnh.
Tiếng động lại vang lên.
Rẹt.
Rẹt.
Như có ai đó đang rất kiên nhẫn… học cách mở cửa.
Rồi một giọng nói vang lên, không cao không thấp, không khàn không méo — bình thường đến rợn người:
“Tịch Nhi.”
Không phải bác Hoàng.
Không phải dì Chu.
Là giọng của bố tôi.
Mẹ tôi bật lên một tiếng nấc nghẹn. Em trai tôi che miệng, nước mắt trào ra.
“Bố về rồi,” giọng bên ngoài nói rất khẽ. “Trời sáng rồi. Mở cửa cho bố.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Trong đầu tôi, những mảnh ký ức rời rạc ghép lại với nhau:
Dự án mặt trăng.
Rằm tháng Bảy.
Những người nhìn thấy “vẻ đẹp”.
Và tin nhắn cuối cùng của bố.
Tôi thì thào, giọng gần như không phải của mình:
“…Bố không về được nữa, đúng không?”
Bên ngoài im lặng vài giây.
Rồi giọng nói kia bật cười khẽ.
“Con gái ngoan,” nó nói. “Con đã hiểu rồi.”
Tiếng then cửa rẹt một cái — mạnh hơn.
Ngay lúc đó, từ khe rèm, tôi thấy vầng sáng mờ ngoài trời nhúc nhích.
Không phải trôi.
Mà là… xoay.
Như một con mắt đang tìm thứ gì đó.
Và trong đầu tôi, một ý nghĩ cuối cùng vang lên, rõ ràng đến đáng sợ:
Bảy ngày không phải để kết thúc.
Mà là để xem… ai sẽ là người tiếp theo nhìn lên.
Ở đâu đó trong tòa nhà, tôi nghe thấy một tiếng cửa mở.
Rồi một tiếng thì thào quen thuộc vang lên trong đêm không có bình minh:
“Đẹp quá…”
HOÀN!

0 Comments