Chương 1: Đặc Sản Quê
by shynx86Một tối tan ca, Trần Tân kéo tay tôi như kéo một đứa trẻ ra khỏi phòng giải phẫu.
“Đi, mình dẫn cậu tới quán ‘đặc sản quê’ đang hot. Ngon lắm. Đặt bàn trước cả tuần mới có chỗ đấy!”
Tôi vốn không thích chỗ đông người. Nhưng Trần Tân là kiểu đồng nghiệp hiếm hoi khiến tôi khó từ chối – cô ấy luôn cởi mở, hay cười, và… đôi khi quá tin người. Tôi gật đầu, nhét khẩu trang vào túi, theo cô.
Quán nằm lọt thỏm giữa khu phố cũ, kẹt giữa hai căn nhà tường bong vữa. Biển hiệu gỗ sơn đỏ đã nứt, chữ “ĐẶC SẢN QUÊ” tróc gần hết như bị cào. Thế mà bên trong lại chật ních, tiếng chén đũa va nhau chan chát, tiếng cười nói như một lớp sương đặc quánh.
Đèn vàng treo lủng lẳng sát đầu người, ánh sáng bị khói dầu chiên làm mờ đi, rớt xuống bàn ăn thành một màu vàng bẩn, giống ánh đèn trong nhà xác lúc khuya. Tôi bước vào, lập tức cảm thấy cổ họng dính lại bởi mùi ngấy, mùi tanh, và một thứ mùi ngọt lợ mơ hồ… như thịt để lâu trong ngăn đá vừa rã đông.
Nhân viên dẫn chúng tôi vào một bàn đôi ở góc. Hắn quẹt khăn lau bàn – một cái giẻ đen nhẻm, sờn rách – quẹt một phát. Mặt bàn ướt loang lổ, dầu mỡ sáng lên như màng nhầy.
Tôi theo thói quen rút khăn giấy lau lại. Chỉ một lần chà nhẹ, khăn giấy từ trắng chuyển sang xám đen, dính nhớp, kéo sợi như có lớp mỡ cũ bám thành màng.
Trần Tân cười:
“Ôi dào, quán ngon thì đông, đông thì hơi bẩn chút cũng chịu.”
Tôi không nói gì. Ở trung tâm pháp y, tôi quen với bẩn. Nhưng bẩn kiểu này… là bẩn của đời sống, thứ bẩn làm người ta khó chịu hơn cả máu, vì nó lặng lẽ đi vào miệng mình.
Phục vụ đặt thực đơn xuống, giọng cộc lốc:
“Hai cô ăn gì?”
Trần Tân gọi một loạt, không cần nhìn:
“Thịt heo quê kho sệt, thịt xào ớt, canh chua, thêm lòng… À, nhất định phải có món thịt heo quê của quán.”
Rồi cô quay sang tôi, mắt sáng rực:
“Giang Ly, cậu nhất định phải thử. Món tủ.”
Tôi gật cho xong, tay vẫn vô thức miết móng tay lên mép bàn – dầu mỡ dính lại thành một lớp trơn lạnh.
Quán đông như vậy, vậy mà món lên nhanh bất thường. Chưa tới nửa tiếng, bát đĩa đã phủ kín bàn.
Ngay trước mặt tôi là đĩa thịt xào ớt bốc hơi nghi ngút. Dưới ánh đèn vàng, lớp dầu đỏ sẫm ánh lên một sắc… không giống dầu ớt bình thường. Nó đỏ như máu đã nguội.
Trần Tân gắp ngay một miếng, thả vào bát tôi, tiếng “cạch” nhẹ trên men sứ.
“Ăn đi! Nóng mới ngon.”
Miếng thịt nằm đó, bóng bẩy, mỡ viền quanh. Tôi đưa đũa gắp lên, một sợi sốt đỏ kéo dài như chỉ nhầy rồi đứt “tách”. Tự nhiên tôi nhớ đến sợi mô liên kết trong mẫu cơ vừa mổ hôm trước.
Tôi đưa miếng thịt lên gần mắt.
Dưới lớp sốt bóng, vân cơ hiện ra rõ ràng. Không phải kiểu thớ cơ thịt heo chạy song song. Nó xòe ra như nan lông chim, tỏa hình quạt, đan xen lớp lớp. Tôi từng nhìn thấy cấu trúc này… trên bàn giải phẫu, khi bóc từng lớp cơ người.
Tim tôi đập hụt một nhịp.
“Cậu nhìn gì thế?” Trần Tân hỏi, miệng còn dính một vệt sốt đỏ.
Tôi không trả lời. Tôi kéo khăn giấy, lau nhẹ lớp sốt phủ ngoài. Màu đỏ sẫm bị quệt đi, lộ ra nền thịt hồng nhạt.
Hồng nhạt.
Không phải trắng xám của thịt heo chín. Không phải đỏ nâu của bò. Là một thứ hồng kỳ dị, giống màu cơ người khi vừa được nấu chín sơ – myoglobin vẫn còn giữ sắc.
Tôi nghe thấy tiếng nuốt của chính mình.
Trần Tân cười khì:
“Cậu kỹ tính ghê. Ăn đi, ngon mà.”
Tôi cố nuốt khan, rồi – vì không muốn làm lớn chuyện giữa đám đông – tôi cắn một miếng thật nhỏ.
Ngay khoảnh khắc răng chạm vào…
“rẹt.”
Âm thanh ấy không giống thịt heo. Thịt heo mềm, sợi thớ tách ra. Còn miếng này… nó trượt trước rồi mới đứt, như cắn vào một thứ nhầy đàn hồi.
Nước sốt nóng tràn vào miệng, cay và ngọt. Nhưng bên dưới vị sốt, có một thứ vị khác len ra: tan và hơi kim loại, như khi bạn vô tình nếm phải máu trong miệng. Lưỡi tôi tê đi.
Tôi muốn nhổ ngay lập tức.
Nhưng càng cố giữ bình tĩnh, tôi lại càng cảm nhận rõ cái ghê tởm. Miếng thịt trong miệng không chịu tan. Nó dínhvào mặt trong má, dính vào răng hàm như một miếng kẹo dai bẩn thỉu. Tôi khẽ nghiến.
“cộp… cộp…”
Không phải tiếng giòn. Là tiếng gân… hay cái gì đó giống gân. Nó bật lại, như đang chống cự.
Tôi nuốt.
Cổ họng tôi co thắt. Miếng thịt trôi xuống chậm rãi, kéo theo một cảm giác lạnh buốt chạy dọc thực quản, như một vật sống đang bò qua.
Trong khoảnh khắc đó, tôi tưởng mình nghe thấy – không phải bằng tai, mà bằng chính cơ thể – một tiếng “ụp” rất nhỏ, như miếng thịt vừa rơi vào nơi tối tăm nhất của bụng tôi.
Tôi đặt đũa xuống.
Bàn tay tôi ướt mồ hôi.
Trần Tân vẫn ăn ngon lành, cười nói, không hề nhận ra tôi đang cố thở. Nhìn cô ấy, tôi bỗng thấy sợ hơn: sợ cái thứ đang đi vào cơ thể cô ấy một cách vô tư.
“Tớ… đi vệ sinh một chút.” Tôi bật dậy.
Ghế kéo mạnh trên nền xi măng phát ra tiếng “két” chói tai. Tôi cảm giác vài ánh mắt liếc qua, rồi lại quay về bát đĩa.
Trần Tân gật:
“Đi nhanh đi, kẻo nguội mất.”
Lối đi toilet chạy sát khu bếp. Càng đi sâu, tiếng ồn phía ngoài càng giảm, mùi tanh càng tăng. Mùi tanh ở đây không giống mùi cá. Nó là mùi tanh ấm, mùi của thịt sống vừa rã đông. Nó quện với mùi dầu chiên và mùi nước rửa chén, tạo thành một thứ mùi… như nhà xác vào ngày nóng.
Tôi đưa tay bịt mũi, nhưng mùi vẫn chui vào.
Ngay góc hành lang, có một chồng thùng xốp in chữ “Hàng đông lạnh chuyên dụng”. Nắp thùng dán băng keo đã bong, mép hở ra.
Từ khe đó, một giọt đỏ sẫm rơi xuống nền, “tách”, rồi giọt thứ hai, thứ ba. Dòng đỏ ấy không loãng như máu mới. Nó đặc, sẫm, và đông lại thành vệt dính, giống băng máu.
Dạ dày tôi quặn thắt.
Tôi rọi đèn điện thoại. Nhãn thùng bị bút dạ đen sửa chằng chịt. Ngày sản xuất bị tẩy đi, viết lại, rồi lại tẩy – đến mức giấy nhăn nhúm như bị cào bằng móng tay.
Ngay khi tôi cúi sát hơn để nhìn –
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
“Cô làm gì ở đây?”
Giọng đàn ông khô khốc. Không lớn, nhưng đủ khiến xương sống tôi lạnh toát.
Tôi giật thót, lưng đập mạnh vào giá inox lạnh băng, tiếng “keng” vang lên trong hành lang. Điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Một người đàn ông khoảng bốn mươi, mặt xương xẩu, đeo tạp dề in logo “Đặc sản quê” đứng chắn lối. Ánh đèn vàng hắt lên mặt hắn làm da hắn trông xám xịt. Mắt hắn… sáng quá mức. Như mắt người thức lâu, hoặc mắt của kẻ luôn nhìn chằm chằm vào thứ mình muốn.
Hắn nhíu mày:
“Cô không sao chứ?”
Tôi nuốt khan, cố ép giọng bình thường:
“Tôi… tìm mãi không thấy nhà vệ sinh.”
Hắn chỉ tay về phía trước, giọng vẫn lạnh:
“Cô đi quá rồi. Ngay kia. Đây là khu bếp, không được vào.”
Tôi cười gượng:
“Xin lỗi, tôi cận thị, không mang kính.”
Hắn bước một bước tới gần. Tôi lập tức thấy mùi trên người hắn: dầu chiên, thuốc lá… và thoảng qua một cái gì đó giống mùi thuốc sát trùng ở trung tâm pháp y.
“Cần tôi đưa đi không?” hắn hỏi.
Một câu lịch sự. Nhưng giọng hắn không hề lịch sự. Nó giống câu hỏi của người đang cân nhắc: mình có chạy được không.
“Không cần đâu, cảm ơn.” Tôi lùi một bước, cố giữ khoảng cách. “Tôi tự đi được.”
Hắn nhìn tôi vài giây. Lâu đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Rồi hắn gật nhẹ, môi nhếch như cười mà không cười:
“Đi đi. Đừng đứng ở đây.”
Tôi vội rẽ vào toilet, cánh cửa đóng lại sau lưng. Trong gương, mặt tôi trắng bệch. Tôi cúi xuống bồn rửa, há miệng, cố nôn.
Tôi khóa cửa, chống hai tay lên bồn rửa. Nước chảy ào xuống, nhưng mùi tanh vẫn không tan, cứ bám ở kẽ móng như dính thứ gì đó nhầy nhụa. Trong gương, mặt tôi trắng bệch, mắt đỏ lên vì nín thở.
Tôi súc miệng mấy lần, nước trôi xuống cống nghe “ọc… ọc…” như có cái gì đó đang nuốt ngược lại. Khi cúi xuống, tôi thấy trên thành sứ có một vệt đỏ rất mỏng – không biết là tương ớt… hay là máu dính từ đâu. Tôi lau đi, nhưng vệt đỏ loang ra thành một mảng nhạt, như thịt bị bóp nát.
Ngoài cửa, tiếng bước chân vẫn đứng đó, không đi. Tôi biết – mình chỉ cần mở cửa chậm một nhịp thôi, là sẽ bị hỏi “cô làm gì trong đó” lần nữa. Và tôi vẫn phải quay lại bàn… vì Trần Tân đang ở đó.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ Trần Tân:
“Cậu đi lâu thế? Ngon lắm đó. Cậu phải ăn thêm, không là phí lắm.”
Tôi nhìn màn hình, rồi nhìn vào gương. Ánh đèn vàng trong toilet khiến gương mặt tôi cũng giống… một gương mặt không còn sống.
Ngoài cửa toilet, có tiếng bước chân dừng lại.
Rồi một tiếng gõ rất nhẹ.
Cốc. Cốc.
Giọng người đàn ông ban nãy vọng qua khe cửa, thấp và sát:
“Cô… ổn chứ?”
Tôi nín thở.
Và đúng lúc đó, từ bên ngoài – từ phía bếp – vang lên một âm thanh “rẹt” quen thuộc, như tiếng dao cắt qua thứ gì đó đàn hồi nhầy nhụa.

0 Comments