Chương 2: Vị Ngọt Ở Khe Răng
by shynx86Tôi đứng chết trong toilet, lưng lạnh toát.
Ngoài cửa, tiếng gõ “cốc, cốc” vẫn đều đặn, nhẹ đến mức như móng tay chạm men sứ.
“Cô… ổn chứ?”
Giọng người đàn ông dính sát khe cửa, thấp và kiên nhẫn. Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn vào gương.
Gương phản chiếu gương mặt trắng bệch của tôi và… một vệt đỏ sẫm ở khóe miệng. Tôi dùng khăn giấy lau mạnh. Vệt đỏ không hết ngay, như bị thấm vào da. Mùi tanh kim loại vẫn bám trong cổ, dù tôi đã súc miệng đến đau rát.
Bên ngoài, từ phía bếp lại vang lên tiếng “rẹt” – một âm thanh cắt xé đàn hồi, giống hệt cảm giác lúc răng tôi chạm vào miếng thịt.
Tôi bỗng thấy rùng mình: trong đầu tôi, âm thanh “rẹt” ấy không còn là tiếng dao nữa, mà là tiếng thịt trong miệng mình bị xé ra.
Tôi mở vòi nước thêm lần nữa, vốc nước lạnh tạt lên mặt. Da mặt tê buốt. Mắt tôi đỏ ngầu.
Điện thoại rung: tin nhắn của Trần Tân.
“Cậu đi lâu thế? Ngon lắm đó. Cậu phải ăn thêm, không là phí lắm.”
Tôi đọc xong, ngón tay lạnh ngắt. Tôi chợt nhận ra mình đã không nôn được. Miếng thịt ấy đã xuống bụng. Nó đang ở trong người tôi, như một thứ bẩn thỉu không thể tẩy.
Ngoài cửa, người đàn ông không gõ nữa. Im lặng. Nhưng tôi vẫn cảm giác hắn đang đứng đó, nghe tôi thở, nghe tiếng nước, nghe từng động tác của tôi như thể… chờ tôi bước ra.
Tôi mở cửa.
Hành lang bếp hẹp, đèn vàng, nền gạch trơn bóng vì dầu. Người đàn ông đã đứng lùi sang bên. Hắn cúi đầu cười nhạt, nụ cười không chạm tới mắt.
“Cô đi nhầm đường thôi.” Hắn nói. “Lần sau đừng vào khu bếp nữa.”
Tôi gật, cố bước thẳng. Nhưng khi lướt ngang qua, tôi thấy cổ tay hắn có một vết xăm mờ – một nét cong như móc câu, màu mực đã nhòe. Tôi không kịp nhìn rõ, chỉ thấy nó giống ký hiệu đánh dấu mẫu vật ở kho đông lạnh.
Tôi đi nhanh về phía bàn.
Khi trở lại, Trần Tân gần như đã ăn xong.
Miệng cô đỏ lòm, môi dính sốt như vệt máu khô. Cô cầm chén, húp đến tận đáy, phát ra tiếng “ực… ực…” đều đều, cổ họng co giật như người đói lâu ngày.
“Sao đi lâu thế?” Cô ngước lên, giọng lầm bầm.
Tôi kéo ghế, gượng cười:
“Xin lỗi… tớ thấy hơi khó chịu.”
Trần Tân chìa đôi đũa dính dầu ra, giục ngay:
“Ăn đi, ngon lắm!”
Tôi nhìn quanh. Đại sảnh vẫn ồn. Người ta cười nói, chạm ly, gắp thịt, nhai rồm rộp. Ánh đèn vàng nhòe nhọet làm mọi thứ như phủ một lớp mỡ.
Nhưng trong mắt tôi, những đĩa thịt đỏ sẫm trên bàn… không còn là đồ ăn. Chúng giống những mảng cơ thể bị cắt vụn, xếp ngay ngắn để người ta “thưởng thức”. Lớp dầu bóng trên mặt thịt rung rinh, phản chiếu ánh đèn như một thứ ánh sáng sống – như mắt.
Một ý nghĩ lạnh buốt cắm thẳng vào đầu tôi:
Nếu đó là thịt người… thì cả quán này đang ăn ai?
Tôi đặt đũa xuống. Cổ họng khô rát. Tôi biết mình không thể ngồi đây thêm.
“Tớ… không ăn được nữa.” Tôi nói nhỏ.
Trần Tân lập tức kéo đĩa thịt về phía tôi, hối thúc như một người mẹ ép con ăn:
“Cậu chưa ăn bao nhiêu mà! Có phải đói quá rồi không? Ăn thử thêm miếng nữa, còn nóng.”
Miếng thịt nằm sát trước mặt tôi. Dưới ánh đèn, phần mỡ viền quanh trông như một lớp da mỏng bóng nhẫy. Tôi ngửi thấy mùi thơm ngậy – nhưng ở bên dưới là mùi tanh âm ấm, như máu vừa đông.
Dạ dày tôi cuộn lại.
“Thôi… dạ dày tớ hơi khó chịu.” Tôi lắc đầu. “Không ăn được.”
Trần Tân thất vọng ra mặt. Nhưng chỉ một giây sau, cô cười xòa:
“Vậy gói mang về nhé. Bỏ thì phí.”
Ban đầu tôi định từ chối. Nhưng một tia sáng lạnh băng lóe lên trong đầu.
Mẫu.
Nếu tôi có mẫu, tôi có thể mang đến trung tâm. Tôi có thể kiểm nghiệm. Tôi có thể chứng minh mình không phát điên.
Tôi gật:
“Được. Gói riêng… món ‘thịt heo quê’ này giúp tớ.”
Trần Tân rạng rỡ như vừa chiến thắng:
“Đấy! Mình nói rồi mà – món này ngon nhất.”
Nhân viên mang hộp giấy tới. Họ dùng găng tay nilon mỏng, gắp thịt vào hộp. Miếng thịt vừa chạm hộp đã phát ra tiếng “chụp” ẩm ướt, lớp sốt kéo thành sợi rồi đứt “tách”, bám lên thành hộp như bùn đỏ.
Tôi nhìn mà cổ họng lại nhói. Tôi trả tiền nhanh, kéo Trần Tân rời khỏi quán.
Trước khi ra cửa, tôi ngoái lại – người đàn ông tạp dề kia vẫn đứng ở lối bếp, nhìn tôi. Không phải nhìn “một khách hàng”, mà là nhìn một người đã thấy điều không nên thấy.
Sáng hôm sau, tôi mang hộp thức ăn đến trung tâm pháp y.
Hộp giấy đặt trong túi nylon, nhưng mùi vẫn thoát ra. Không phải mùi thức ăn nữa, mà là mùi thịt nguội: tanh, ngọt lợ, hơi chua. Tôi vừa đi vừa có cảm giác trong túi mình đang mang một thứ… không hoàn toàn là đồ vật. Như thể nó có trọng lượng riêng, có hơi thở riêng.
Trần Tân thấy tôi, tròn mắt:
“Ơ, cậu vẫn chưa ăn hết món đó à?”
Tôi do dự. Có nên nói cho cô ấy biết? Nhưng ánh mắt Trần Tân lúc này bình thường quá. Nếu tôi nói “thịt người”, cô ấy sẽ cười, hoặc sợ, hoặc – tệ hơn – đi kể cho người khác và tôi thành kẻ gây rối.
Tôi lắc đầu:
“Ừ, còn thừa ít. Bỏ thì phí.”
Trần Tân khoác tay tôi:
“Không sao, mình còn biết nhiều quán ngon khác. Lần sau dẫn cậu đi nhé.”
Tôi cười nhạt. Trong đầu tôi hiện lên cảnh cô ấy tối qua ăn như lên cơn. Miệng đỏ lòm. Cổ họng “ực ực”. Mắt sáng rực.
Chúng tôi vừa bước vào văn phòng thì lập tức cảm nhận bầu không khí nặng khác thường. Yên tĩnh như bị ai bóp cổ. Tiếng cười của Trần Tân vang lên lạc lõng, khiến vài người đồng loạt ngoái nhìn rồi nhanh chóng cúi xuống.
Ngay cả chủ nhiệm khoa – ông Lục – cũng liếc qua, ánh mắt lạnh và mệt như không ngủ.
Trần Tân đỏ mặt, im bặt. Tôi tranh thủ phá tan sự khó chịu:
“Thưa thầy, em có chuyện muốn báo riêng.”
Ông Lục gật, quay vào phòng.
Trong phòng làm việc, ông ngồi xuống ghế, giọng bình thản:
“Chuyện gì?”
Tôi đặt hộp thức ăn lên bàn như đặt một vật chứng. Tôi mở nắp.
Mùi bốc lên. Trong không gian kín, mùi ấy lập tức biến thành một cái tát: tanh ngọt, dầu mỡ, và một thứ mùi âm ẩm như… thịt để lâu trong kho lạnh.
Tôi gắp một miếng ra, đặt lên giấy trắng:
“Thầy xem kỹ vân cơ.”
Ông Lục nhướng mày, đeo kính, cúi xuống.
Tôi nói thẳng, giọng khàn:
“Thớ cơ nan lông. Màu hồng nhạt sau khi lau sốt. Em nghi… đây là thịt người.”
Không khí chùng xuống như bị rút oxy. Tôi chờ một phản ứng: giật mình, nghiêm trọng, lập tức yêu cầu bảo quản mẫu.
Nhưng ông Lục chỉ nhìn thêm một giây, rồi ngẩng lên.
Ánh mắt ông lạnh đến mức tôi thấy mình như một học viên phạm lỗi.
“Giang Ly,” ông nói chậm rãi, “em biết quy trình không?”
Tôi khựng:
“Ý thầy là…?”
“Ở đây không phải chỗ em muốn mang thứ gì vào thì mang.” Ông đặt đũa xuống. “Không có lệnh trưng cầu. Không có hồ sơ. Không có tiếp nhận vật chứng từ cơ sở bên ngoài. Em đem đồ ăn vào đây, bảo là ‘thịt người’, rồi muốn tôi làm gì? Lập hồ sơ vụ án cho em à?”
Tôi vội:
“Thầy chỉ cần cho em soi mô một chút – một lát thôi. Em tự chịu trách nhiệm.”
Ông Lục nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ ngu ngốc.
“Em tự chịu trách nhiệm?” ông nhắc lại, rồi cười nhạt. “Em nghĩ chỉ cần ‘chịu trách nhiệm’ là xong sao?”
Tôi lấy giấy lau sạch lớp sốt ngay trước mặt ông. Nền thịt hồng nhạt lộ rõ. Tôi gần như van:
“Thầy xem đi. Thịt heo nấu chín không như thế này – ”
“Đủ rồi.” Ông cắt ngang, giọng sắc lạnh như dao. “Em muốn tạo tiếng vang hả? Muốn nổi bật hả? Dùng cái này để chứng tỏ em ‘tinh mắt’?”
Tôi chết lặng.
Ông xoay ghế, quay lưng lại, như kết thúc cuộc nói chuyện:
“Nếu không còn việc gì khác, ra ngoài.”
Tôi đứng thêm một giây, nắm tay siết chặt. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng quan trọng hơn – tôi cảm thấy nguy hiểm.
Bởi vì phản ứng của ông Lục… không phải phản ứng của người nghĩ tôi điên. Nó giống phản ứng của người sợ.
Tôi thu hộp lại, bước ra.
Ngoài hành lang, Trần Tân chọc vai tôi, thì thầm:
“Sao thế?”
Tôi cố nén:
“Không sao. Chuyện nhỏ.”
Cô bĩu môi, liếc cánh cửa phòng chủ nhiệm:
“Ông ta khó chịu với cậu rồi, đúng không?”
Tôi ngẩn:
“Sao cậu biết?”
Trần Tân nhún vai:
“Còn phải hỏi à? Buổi đầu cậu dám bắt lỗi ông ta trước bao người. Ai chẳng nhớ.”
Tôi cứng họng. Đúng là tôi từng phản biện ông trong buổi họp chuyên môn. Từ đó ánh mắt ông dành cho tôi luôn lạnh.
Nhưng… chuyện hôm nay vượt quá “khó chịu”. Nó giống như một cánh cửa đang bị đóng sập.
Tôi nhìn hộp giấy trong tay, trong lòng dậy lên dự cảm bất an.
Ngoài kia, quán “đặc sản quê” càng ngày càng nổi. Dân văn phòng đổ xô đến, xếp hàng dài cả buổi. Một truyền mười, mười truyền trăm, khách ngày một đông.
Tôi nghe người ta nói:
“Ăn một lần là ghiền.”
“Ngon kiểu lạ, càng nhai càng muốn.”
“Ăn xong ngủ ngon hẳn.”
Tôi siết chặt quai túi.
Bởi vì tôi biết, có thứ không nên ‘ghiền’.
Và tối qua, khi nuốt miếng thịt ấy… tôi đã nghe âm thanh “ụp” trong bụng mình.
Như một cánh cửa vừa khép lại.

0 Comments