Chương 8: Món Ngon Ở Góc Tối
by shynx86Ông ta hất cằm.
Từ bóng tối sau tấm rèm nhựa vô trùng, một người bước ra – Dư Thành. Không còn tạp dề dính dầu mỡ, hắn mặc đồ bảo hộ trắng, tóc trùm kín, chỉ lộ đôi mắt như hai vệt than ướt. Trong tay hắn là một khay inox, trên đó đặt sẵn một bát thịt đã thái lát, lớp sốt đỏ sẫm quánh lại như máu khô.
Hắn cúi xuống, bế xốc tôi như bế một con lợn vừa mổ, kéo qua hành lang sáng lạnh. Gót giày tôi cào trên nền gạch phát ra tiếng “két… két…” mỏng dính, như tiếng răng nghiến vào xương.
Một phòng vô trùng khác mở ra. Mùi sát khuẩn nồng đến cay mắt, nhưng phía sau thứ mùi sạch sẽ ấy, tôi vẫn ngửi thấy một lớp mùi khác: mùi mỡ nóng, mùi thịt được hâm đi hâm lại, thứ mùi bám vào tóc, vào quần áo của những người nấu lâu năm – mùi khiến dạ dày tôi nhớ lại dù tôi cố quên.
Trưởng khoa thay áo blouse, đứng trước mặt tôi, giọng lạnh như thép:
“Còn cô… sẽ trở thành nữ giới đầu tiên trong thí nghiệm dung hợp người–heo.”
Ông ta thở dài, như tiếc nuối thật sự:
“Hormone nữ có thể làm nhiễu kết quả… nhưng cô đã tự tìm đến. Kẻ tò mò phải trả giá.”
Trên bàn cạnh đó, một chiếc khay khác: kim tiêm, dây truyền, lọ thuốc CY-3A và một lọ không nhãn, chỉ ghi bằng bút dạ: “HẬU NGỌT”.
Tôi nhận ra cái lọ ấy. Không phải bằng mắt, mà bằng cơ thể.
Cái “hậu ngọt” ấy chính là thứ đã nằm trong miếng thịt tôi hôm nọ – thứ khiến miếng thịt không tan, mà trượt, như bôi một lớp chất nhầy mỏng.
Một y tá đeo khẩu trang đến gần. Bàn tay cô ta mang găng nhưng lại run – run kiểu của người biết mình đang làm gì. Cô cắm ống truyền vào cánh tay tôi. Kim xuyên da, đau buốt. Dòng lạnh chạy vào mạch máu như một con rắn băng.
Trưởng khoa ra hiệu.
Dư Thành đặt bát thịt xuống, kê sát miệng tôi.
“Ăn thử,” hắn nói, giọng khàn như húp canh nóng, “để quen. Về sau cô sẽ cần biết vị của chính mình.”
Tôi lắc đầu, cố cắn chặt răng. Nhưng một thanh nẹp kim loại đã chặn hàm tôi, ép miệng mở ra. Dư Thành dùng đũa gắp một lát thịt đưa vào.
Miếng thịt chạm lưỡi – lạnh, dù vừa bốc hơi. Lạnh kiểu vô lý, lạnh như lấy ra từ một thân thể mới tắt thở.
Răng tôi cắn xuống.
Không “đứt” như thịt heo. Nó co lại, đàn hồi, như cắn vào một dải gân mềm. Lớp sốt dính sệt bám vào lợi, kéo thành sợi mỏng như nước dãi. Trong khoang miệng vang lên âm thanh nhỏ, rõ đến rợn người:
chóp… chép…
Không phải âm thanh ăn uống. Là âm thanh của một thứ ướt nhầy đang bị nghiền.
Tôi muốn nhổ ra, nhưng nẹp giữ chặt. Tôi nuốt.
Miếng thịt trượt qua cổ họng như một con đỉa, để lại một vệt nóng rát. Và rồi – đúng như nhật ký: hậu vị ngọt tràn lên, ngọt kỳ lạ, ngọt như nước đường pha lẫn sắt. Ngọt khiến dạ dày tôi quặn và não tôi choáng.
“Thấy chưa?” Trưởng khoa nói, ánh mắt sáng lên, “cơ thể người luôn hiểu cơ thể người.”
Ý thức tôi mờ dần. Tai ù. Mọi thứ lùi xa như bị bọc trong bông.
Ngay lúc đó –
Tiếng còi cảnh sát xé toạc màn đêm.
Dồn dập. Sắc lạnh. Gần đến mức tường cũng rung.
Trưởng khoa biến sắc thật sự. Ông ta lao về phía máy tính, tay lướt như quỷ trên bàn phím, cố xóa dữ liệu. Dư Thành gầm lên một tiếng chửi, vội xô khay thịt xuống đất. Bát vỡ choang. Lát thịt bắn ra, dính lên chân bàn, trông như những mẩu cơ thể bị xé.
Cửa thép bị phá tung.
Ánh đèn pin quét vào phòng, chói lòa. Tiếng bước chân rầm rập. Tiếng quát.
“CẢNH SÁT! KHÔNG ĐƯỢC CỬ ĐỘNG!”
Một loạt người tràn vào, đè Trưởng khoa xuống nền. Ông ta vẫn cố ngẩng đầu, miệng méo thành nụ cười như đang đứng trên bục giảng:
“Muộn rồi… các anh không hiểu… muộn rồi…”
Dư Thành bị quật ngã, còng tay. Hắn vẫn cố ngoái nhìn tôi, đôi mắt không phải sợ – mà là tiếc, tiếc một món ăn bị cướp khỏi miệng.
Vài tuần sau
Phòng thẩm vấn vẫn ánh đèn trắng, lạnh đến mức nghe được tiếng máu chạy.
Tôi đứng ngoài tấm kính một chiều. Trưởng khoa ngồi thẳng, áo tù nhân mà vẫn như áo blouse: chỉnh tề, sạch sẽ. Ông ta không giống kẻ bị bắt. Giống như người đang chờ người khác thừa nhận mình đúng.
Đội trưởng hình sự đặc cách cho tôi tham gia với tư cách pháp y. Tôi hỏi, giọng khàn như bị cào:
“Các anh… làm sao nghi tới trưởng khoa?”
Đội trưởng nhìn tôi thật lâu:
“Vì cô không có lý do gì bịa chuyện. Và vì propofol nằm trong người cô… là loại được quản lý cực chặt.”
Ông dừng lại, giọng nặng trĩu:
“Chúng tôi giám sát. Và thấy Dư Thành lái xe đông lạnh… vào khu vực tầng hầm trung tâm. Đêm nào cũng vậy.”
Tôi nhắm mắt. Mọi manh mối đều quay về đúng nơi tôi từng coi là thánh đường của sự thật.
Đội trưởng nói tiếp:
“Trong máu các nạn nhân nhỏ tuổi, ngoài thuốc mê còn có thành phần gây ảo giác liều thấp. Đủ để chúng không phân biệt thực – giả. Đủ để lời khai… bị coi là hoang tưởng.”
Tôi siết chặt nắm tay. Móng tay cắm vào da.
Trong phòng thẩm vấn, tôi ngồi đối diện Trưởng khoa.
“Vì sao ông phải làm vậy?” tôi hỏi, cố giữ bình tĩnh. “Những đứa trẻ đó… mới chỉ bắt đầu cuộc đời.”
“Cuộc đời?” Trưởng khoa bật cười, tiếng cười lạnh như dao gõ vào khay inox. “Cô nghĩ chúng chết sao? Không. Chúng chuyển hóa. Chúng góp phần cứu những người đáng sống hơn.”
Tôi nghẹn lại:
“Ông tự cho mình quyền quyết định ai đáng sống?”
Ông ta cúi sát, còng tay va nhau leng keng:
“Khi người thân cô nằm trên giường bệnh, chờ một quả tạng không bao giờ đến… cô sẽ hiểu. Đạo đức và pháp luật chỉ là xiềng xích trói bản năng sinh tồn.”
Tôi hỏi tiếp, cố không run:
“Dư Thành vì sao giúp ông?”
Trưởng khoa nhếch môi:
“Con trai hắn cần ghép tim. Ta hứa một quả tim dung hợp hoàn chỉnh. Hắn chỉ cần… cung cấp nguyên liệu.”
“Nguyên liệu” – từ đó khiến tôi muốn nôn.
Cửa phòng bật mở. Đội trưởng bước vào, tay cầm báo cáo, sắc mặt nặng như đá:
“Chúng tôi khôi phục được một phần dữ liệu.”
Một phần.
Chỉ một phần.
Tôi hiểu ngay lập tức.
Những phần quan trọng nhất… đã biến mất.
Trưởng khoa nhìn tôi qua cặp kính, giọng nhỏ nhưng sắc như kim:
“Cô tưởng một cái phòng thí nghiệm là một nơi duy nhất à?”
Vài ngày sau
Tô Gia Thổ Thái Quán bị niêm phong.
Bên ngoài chỉ dán giấy “vi phạm an toàn thực phẩm”. Không có họp báo. Không có tin nóng. Không có từ nào về “thịt người”, “trẻ em”, “dung hợp”.
Người qua đường chỉ tiếc rẻ:
“Quán ngon vậy mà đóng.”
“Chắc dùng dầu bẩn thôi.”
“Nó đông khách quá mà… tiếc thật.”
Mọi thứ bị đẩy xuống như đẩy vụn thịt vào họng: nhanh, gọn, không để ai kịp nhìn kỹ.
Tôi trở lại trung tâm pháp y. Bàn làm việc vẫn ở đó. Đèn vẫn sáng. Mọi thứ sạch sẽ như chưa từng có một cánh cửa bí mật.
Nhưng tôi biết – có những thứ không sạch được, dù có lau bằng cồn.
Điện thoại reo.
Giọng mẹ nức nở:
“Giang Ly… em gái con… bác sĩ nói xơ gan đã chuyển ung thư… giai đoạn muộn… đăng ký chờ ghép gan rồi… nhưng họ bảo có thể sáu tháng đến hai năm… mẹ sợ nó không đợi nổi…”
Tôi chết lặng.
Một câu nói của Trưởng khoa vang lên trong đầu như lời nguyền:
“Khi người thân cô chờ tạng… cô sẽ hiểu.”
Tôi đặt điện thoại xuống. Tay tôi run.
Đúng lúc ấy, có tin nhắn đến từ một số lạ. Không tên. Không avatar.
Chỉ có một dòng, kèm một địa chỉ.
“Nếu cô muốn cứu em gái… tôi biết nơi có gan phù hợp.”
Tim tôi đập mạnh đến đau.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, như nhìn vào một cái hố.
Ở dưới cùng tin nhắn là một biểu tượng cảm xúc mặt cười – nhưng nụ cười méo, giống hệt nụ cười trên ảnh cưới cũ.
Tôi tắt màn hình.
Nhưng mùi thịt hôm đó – thứ mùi ngọt tanh – như vẫn còn ở cổ họng.
Tôi nhớ lại cảm giác miếng thịt trượt qua lưỡi.
chóp… chép…
Tôi đứng dậy, bước ra hành lang.
Ngoài cửa sổ tầng hầm, dưới ánh đèn vàng bẩn, một xe tải đông lạnh lăn bánh chậm rãi đi qua. Không logo. Không biển hiệu quán.
Chỉ là một thùng trắng sạch đến lạnh người.
Nó điềm nhiên, như một chiếc quan tài biết chạy.
Và tôi chợt hiểu: cái ác không nhất thiết phải thắng rực rỡ.
Chỉ cần không bị bóc trần hoàn toàn, nó sẽ học cách ẩn sâu hơn.
Nằm ở góc tối tăm nhất.
Chờ người ta sơ hở.
Chờ một người mẹ khóc.
Chờ một người chị tuyệt vọng.
Chờ một cái miệng tự mở ra…
…để nuốt.
chóp… chép…
Tiếng nhai rất khẽ vang lên đâu đó trong trí óc tôi – hoặc ngoài hành lang, tôi không còn phân biệt được nữa.
Tôi nhìn xuống tay mình.
Tôi vừa vô thức… liếm môi.
Và vị ngọt tanh ấy lại trỗi dậy, mỏng dính, bám riết như lời hứa.

0 Comments