Chương 4: Sự Thật Ở Trong Vòng Tay
by shynx86Mẹ bật khóc.
Bà lao về phía tôi theo phản xạ, hai cánh tay run rẩy dang ra. Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào vai tôi, một lực vô hình dữ dội bắn ngược lại. Mẹ hét lên thảm thiết, cả thân thể như bị thứ gì đó hung hăng hất văng, ngã quỵ xuống sàn.
“Không được!”
Ba gào lên, giọng khản đặc đến biến dạng. Đôi mắt ông đỏ ngầu, mạch máu nổi rõ như sắp vỡ, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào ngực tôi.
“Thứ đó… mau vứt nó đi!”
Tôi cúi đầu.
Bức tượng Tứ Thiên Vương trong lòng tôi… đang run nhẹ.
Không phải là ảo giác. Nó thật sự đang run. Từng đường nét dữ tợn trên khuôn mặt đất sét nhúc nhích như có thứ gì đó đang cựa quậy bên trong. Đôi mắt khắc sâu vốn vô hồn bỗng tối sầm lại, khóe miệng cong lên thành một nụ cười méo mó, ghê rợn, như đang hưởng thụ nỗi sợ của tôi.
Mẹ ôm ngực, đau đớn đến không đứng dậy nổi, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt bà dịu xuống, giống hệt những buổi tối ru tôi ngủ ngày trước.
“Đồng Đồng…”
Giọng bà run run, mềm đi như tan ra trong không khí.
“Đừng sợ… đừng sợ…”
“Chúng ta cùng vứt nó đi.”
“Rồi mẹ con ta lại được ở bên nhau, có được không?”
Tôi khóc.
Nước mắt trào ra không kìm được, rơi xuống bức tượng lạnh ngắt. Trong đầu tôi là một mớ hỗn độn: lời Tùng bá bá dặn dò, vòng tay mẹ, ánh mắt đau đớn của ba, vòng đồng xu dưới chân, và sự cô độc kéo dài không biết bao lâu.
Ba nhìn tôi, ánh mắt ông không còn giận dữ nữa, chỉ còn lại sự đau buồn đến tận cùng.
“Đồng Đồng…”
“Con không tin bố mẹ sao?”
Câu nói ấy như một nhát dao cắm thẳng vào tim tôi.
Tôi nhìn mẹ nằm rên rỉ trên sàn, nhìn ba đứng run rẩy trước mặt, rồi nhìn xuống bức tượng quái dị đang rung lên từng nhịp như tim đập.
“Con…”
Giọng tôi vỡ ra.
“Con tin bố mẹ…”
Tôi cúi xuống, hai tay run rẩy, nhẹ nhàng đặt bức tượng Tứ Thiên Vương xuống đất.
Ngay khoảnh khắc nó rời khỏi ngực tôi, vòng đồng xu dưới chân phát ra một tiếng “leng keng” khẽ khàng, như kim loại va vào nhau trong tuyệt vọng.
Mẹ bật khóc òa lên.
Bà lao tới, ôm chặt lấy tôi. Vòng tay bà lạnh, nhưng quen thuộc đến đau lòng. Tôi vùi mặt vào ngực bà, mùi tro khét nhàn nhạt trộn lẫn mùi quen thuộc của mẹ khiến tôi nghẹn thở.
“Đồng Đồng không đi nữa…”
Tôi nấc lên.
“Đồng Đồng muốn ở cùng bố mẹ…”
Cho dù họ đã chết.
Cho dù nơi này đầy ma quỷ.
Cho dù tất cả đều sai trái.
Họ vẫn là ba mẹ tôi.
Ba mẹ đi đâu, tôi cũng sẽ đi theo.
“Quách Cự!”
“Nghiêm Ngọc Châu!”
Những tiếng gọi bỗng vang lên, dội khắp tầng lầu. Âm thanh chồng chéo, vừa xa xăm vừa như sát bên tai, giống như có vô số người đang cùng lúc gào tên họ.
“Mau lên!”
“Mau quay về!”
“Nếu chậm nữa… sẽ không bao giờ tỉnh lại được!”
Giữa những âm sắc hỗn loạn ấy, tôi nghe ra giọng ông bà nội, giọng ông bà ngoại. Họ gọi dồn dập, tuyệt vọng, như đang đứng bên giường bệnh.
Tôi ngẩng đầu, nước mắt còn đọng trên mi.
“Tùng bá bá nói…”
“Tùng bá bá nói ông bà đang gọi hồn cho ba mẹ.”
“Nhưng tại sao lại bảo nếu không quay về thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa?”
Tim tôi đập thình thịch, một ý nghĩ lóe lên khiến tôi gần như reo lên:
“Vậy nghĩa là… ba mẹ vẫn còn sống, đúng không?”
“Là thật sự còn sống!”
Niềm hy vọng non nớt trào dâng như ánh lửa nhỏ trong đêm tối. Tôi nhìn ba mẹ, chờ đợi một lời xác nhận.
Nhưng họ chỉ lặng lẽ rưng rưng.
Không trả lời.
Tôi hoảng loạn hơn:
“Nếu vậy…”
“Tại sao không ai gọi hồn cho Đồng Đồng?”
“Chẳng lẽ…”
“Con không ở trong bệnh viện sao?”
Mẹ run lên bần bật.
Bà cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống từng giọt nặng nề. Phải mất rất lâu, bà mới thốt ra được, giọng vỡ vụn:
“Đồng Đồng…”
“Con đã rời xa ba mẹ…”
“Rất lâu rồi…”
Ba ôm chặt lấy hai mẹ con tôi, giọng ông khàn đến tê dại:
“Đã hai năm rồi.”
“Hai năm nay…”
“Ba mẹ vẫn luôn tìm con.”
Hai năm.
Con số ấy rơi xuống như một tảng đá, đè nát mọi suy nghĩ trong đầu tôi.
Tôi cúi xuống nhìn chuỗi hạt ngọc hình ngôi sao trong tay. Trước kia nó óng ánh, trong suốt. Giờ đây, từng hạt đã đen sạm, mẻ cạnh, cũ kỹ như vật bị chôn sâu dưới đất suốt một thời gian dài.
Ngay khoảnh khắc ấy –
Cả tầng lầu rung lên.
Tường vách nứt toác, từng đường nứt lan nhanh như mạng nhện. Cửa sổ tự động đóng sầm lại, từng cánh một, phát ra tiếng “rầm rầm” liên tiếp. Bản lề gỉ sét rít lên thảm thiết, giống như tiếng khóc của thứ gì đó bị nghiền nát.
Âm thanh chồng chất, dồn ép đến mức tôi ôm đầu hét lên:
“Ồn quá!”
Lời vừa dứt –
Mọi thứ im bặt.
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng tim tôi đập dồn dập, vang vọng khắp nơi.
Và tôi hiểu ra.
Khách sạn này… đang phản ứng với tôi.
Không phải tôi bị nhốt trong khách sạn.
Mà là khách sạn… bị nhốt trong tôi.
Tôi chính là hồn ma của nơi này.
Ba run rẩy nói, từng chữ như cắt ra từ cổ họng:
“Năm đó, khi hỏa hoạn xảy ra…”
“Ba mẹ được cứu.”
“Nhưng con…”
Giọng ông nghẹn lại.
“Con hít quá nhiều khói.”
“Lên cơn hen nặng.”
“Và mãi mãi ngủ lại trong khách sạn này.”
Những mảnh ký ức bị phong kín hoàn toàn vỡ tung.
Khói đen.
Lửa đỏ.
Tiếng người gào khóc.
Và vòng tay ba mẹ ôm chặt tôi, run rẩy giữa biển lửa.
Mẹ siết chặt tôi, cả người run lên:
“Chúng ta mời biết bao thầy.”
“Làm vô số lễ.”
“Nhưng lần nào cũng thất bại.”
Bà nghẹn ngào nói tiếp:
“Có người bảo…”
“Hồn con không chỉ là bị lạc.”
“Mà là bị giữ lại.”
“Những vong hồn trẻ con…”
“Nghe lời, yếu ớt.”
“Dễ bị thao túng nhất.”
“Chúng có thể bị luyện thành tiểu ác quỷ.”
“Bị điều khiển…”
“…phục vụ cho tà thuật.”
Tôi run lên.
Hình ảnh người đàn ông áo vàng hiện rõ trong đầu tôi. Vòng đồng xu. Pho tượng. Ánh mắt nghiêm nghị. Giọng nói trầm ổn.
“Có phải…”
“Là Tùng bá bá không?”
Tôi thì thào:
“Ông ấy bảo con đứng trong vòng phép.”
“Đợi ông ấy quay lại…”
“Đưa con đi…”
Ba mẹ nhìn nhau.
Chỉ một ánh nhìn.
Nhưng đủ để khiến tim tôi chìm xuống đáy vực.
Ba gằn giọng, từng chữ nặng như đá tảng:
“Đúng như lời các cao nhân cảnh báo…”
“Quả nhiên có kẻ dùng tà thuật giam giữ con.”
“Có lẽ…”
“Chính là hắn.”
Không khí lạnh buốt.
Tôi có cảm giác như trong bóng tối xung quanh, có vô số ánh mắt vô hình đang dán chặt vào mình, chờ đợi, thèm khát.
Trong đầu tôi vang lên câu hỏi cuối cùng, đau đớn hơn bất cứ nỗi sợ nào:
Tùng bá bá…
Là ân nhân muốn cứu tôi…
Hay là kẻ đang âm thầm, từng chút một, nuốt trọn linh hồn tôi?

0 Comments