Chương 2: Trò Chơi Không Có Luật
by shynx86Người ngoài, nếu nghe câu chuyện này, nhất định sẽ mắng tôi độc ác. Nhưng nếu họ dám mắng, tôi có thể khẳng định rằng đạo đức của họ cũng từng dao động giống tôi – cái ranh giới mỏng manh, run rẩy giữa tự vệ và trả thù.
Bởi vì biểu ca… không phải một đứa trẻ bình thường.
Tôi nhớ rất rõ, chỉ vài ngày trước khi xảy ra chuyện ở giếng cổ, anh ta đã nghĩ ra một trò chơi mới. Anh ta gọi nó là “Thỏ con ngoan”.
Biểu ca bắt tôi đứng ngoài cửa, đóng vai sói lớn. Còn anh ta thì chui vào trong phòng, làm thỏ trắng. Cánh cửa gỗ cũ khép hờ, chỉ chừa một khe nhỏ đủ lọt bàn tay trẻ con.
Anh ta chống nạnh trong phòng, giọng cao vút, đầy hứng thú:
“Bắt đầu đi!”
Tôi không dám từ chối. Tôi gõ cửa, vừa gõ vừa hát theo lời anh ta dạy, giọng run run:
“Thỏ con ngoan, mở cửa ra,
Mau lên, tôi muốn vào…”
Từ bên trong, biểu ca cười khanh khách, đáp lại:
“Không mở, không mở đâu,
Mẹ chưa về!”
Trò chơi nghe qua thì ngây thơ, giống hệt những bài hát thiếu nhi mà người lớn vẫn bật trên tivi. Nhưng ánh mắt biểu ca lúc đó khiến tôi thấy lạnh sống lưng – ánh mắt của một kẻ đang chờ khoảnh khắc thú vị nhất.
Anh ta bảo tôi:
“Đưa tay vào khe cửa đi. Sói phải gõ cửa bằng tay chứ.”
Tôi do dự một chút. Nhưng nhìn thấy nụ cười giục giã của anh ta, tôi vẫn làm theo. Những ngón tay gầy guộc, còn in vết muỗi đốt, chậm chạp luồn qua khe hẹp.
Ngay khoảnh khắc ấy…
BÙM!
Cánh cửa gỗ sập xuống.
Không có cảnh báo. Không có do dự.
Tiếng va chạm vang lên khô khốc, giống hệt tiếng trống tang dội thẳng vào tai tôi.
Tôi thét lên. Tiếng thét xé toạc cổ họng, đau đến mức tôi không còn phân biệt được là đau ở tay hay đau ở tim. Bốn ngón tay bị kẹp nát, xương va vào gỗ phát ra tiếng rắc rắc rợn người. Máu phun ra, đỏ tươi, chảy dọc theo cánh cửa rồi nhỏ xuống nền đất.
Tôi lăn lộn dưới đất, gào khóc, thân thể co quắp. Những vệt máu bị tôi kéo lê thành từng đường dài ngoằn ngoèo, trông chẳng khác nào dấu vết của một con thú non bị xẻ thịt giữa sân.
Còn biểu ca thì đứng ngay bên kia cánh cửa.
Anh ta cười.
Không phải cười lớn, mà là cười khúc khích, ôm bụng, vai run lên vì khoái trá. Tiếng cười ấy khô khốc, vang vọng trong gian nhà tối ẩm, nghe như kim loại cọ nghiến vào nhau, khiến da đầu tôi tê dại.
“Đúng rồi!”
Anh ta reo lên.
“Giống hệt trong phim hoạt hình!”
Dì tôi nghe tiếng khóc chạy tới, hoảng hốt kéo tôi khỏi cánh cửa. Khi bà nhìn thấy bàn tay tôi sưng tím, máu bê bết, bà hốt hoảng hét lên, ôm lấy tôi.
Tôi khóc nức nở, vừa khóc vừa gào:
“Biểu ca kẹp con!”
“Là anh ấy kẹp con!”
Biểu ca lập tức đổi sắc mặt.
Anh ta bước ra, nhoẻn miệng cười tươi rói, đôi mắt cong lên vô tội. Giọng nói trong vắt, ngây thơ đến hoàn hảo:
“Tao đâu có kẹp đâu!”
Nụ cười ấy… giống hệt thiên thần trước mặt người lớn. Nhưng tôi biết, sự tàn bạo đang nằm im lìm dưới lớp da non nớt ấy, như con dao được giấu rất kỹ.
Dì tôi sững lại. Bà nhìn tôi, rồi nhìn biểu ca. Cuối cùng, bà cau mày, giọng trách móc:
“Đừng chơi linh tinh nữa.”
“Bị thương là do không cẩn thận, biết chưa?”
Cơn đau nhói ở bàn tay hòa cùng nỗi uất ức dâng lên, nghẹn chặt trong lồng ngực tôi. Tôi cảm thấy không chỉ những ngón tay bị kẹp nát, mà cả trái tim tôi cũng bị bóp vụn từng chút một.
Đêm đó, tôi lên cơn sốt cao. Bàn tay sưng tím, đau đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến tôi bật khóc. Tôi nằm trên giường, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, nhưng không sao ngủ được.
Còn biểu ca… vẫn ngủ rất ngon.
Qua bức tường mỏng, tôi nghe thấy tiếng anh ta lẩm bẩm trong mơ, giọng hồn nhiên đến đáng sợ:
“Ngày mai… tao sẽ nghĩ ra trò mới…”
Tôi nhắm mắt.
Trong bóng tối sau mí mắt, khuôn mặt xám xịt dưới giếng cổ lại hiện ra. Miệng nó rách toạc đến tận mang tai, nhe răng cười nhạo báng tôi. Giọng nói khàn khàn vang lên, như từ rất sâu trong lòng đất:
“Mày sẽ mãi là con mồi yếu ớt…”
“…trừ khi mày giết.”
Tôi rùng mình.
Nhưng lần này, nỗi sợ không còn thuần khiết nữa. Trong đầu tôi vang lên tiếng cười của biểu ca, tiếng cửa sập, tiếng xương tay răng rắc.
Cơn đau và nỗi sợ hòa vào nhau, lên men thành một thứ nóng rực, đen đặc – thù hận.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi hình thành một lời thề non nớt nhưng dứt khoát:
Phải giết biểu ca.

0 Comments