Đêm ấy, tôi gần như không ngủ.
    Mỗi lần chợp mắt, tôi lại nghe thấy tiếng gỗ kẹt kẹt, như có ai đang kéo sân khấu trong bóng tối.
    Nhưng khi trời sáng, mọi thứ lại bị che phủ bằng một lớp bình thường giả tạo.

    Trời vừa hửng sáng, tiếng gõ cửa vang lên ba nhịp đều đặn, không nhanh không chậm, giống như đã được tính sẵn thời khắc. Phan Ngọc bước vào, mang theo ánh nắng sớm mỏng như lớp sương phủ lên gương mặt anh.

    Ánh sáng ấy lẽ ra phải khiến người ta an tâm, nhưng tôi lại thấy nó lạnh lẽo, như thứ ánh sáng không thuộc về ban ngày.

    Nhìn thấy vẻ mệt mỏi của tôi và Tô Vãn, Phan Ngọc thoáng sững lại:
    “Đạo Đạo, đêm qua em không ngủ ngon sao?”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng, Tô Vãn đã tranh nói, giọng gấp gáp, kể lại toàn bộ chuyện búp bê phượng quan đứng bên giường, ánh mắt biết đảo, cái bóng thứ ba trên tường, và vệt máu kéo lê ngoài hành lang.

    Càng nghe, sắc mặt Phan Ngọc càng trầm xuống. Anh cau mày, hỏi lại từng chi tiết một, từ khoảng cách, vị trí búp bê, cho đến khoảnh khắc nó biến mất. Ánh mắt anh chăm chú đến mức tôi thoáng dấy lên một tia hi vọng: ít nhất anh tin chúng tôi.

    Nhưng khi Tô Vãn nói rằng lúc cô quay lại phòng thì không nhìn thấy gì cả, Phan Ngọc lại bật cười khẽ, nụ cười dịu dàng quen thuộc:
    “Đạo Đạo, em nói em thấy búp bê, nhưng khi Tô Vãn vào thì nó đã biến mất. Có khi… em quá mệt nên nhìn nhầm thôi.”

    Câu nói nhẹ tênh, như phủ một lớp bụi lên nỗi sợ của tôi.

    Lý trí mách bảo tôi rằng lời anh nói rất hợp lý. Nhưng hình ảnh gương mặt trắng bệch đầy vết rạn, đôi môi nứt toác cong lên thành nụ cười ghê rợn ấy… vẫn in sâu trong đầu tôi, sắc nét đến mức tôi không thể tin đó chỉ là ảo giác.

    Thấy tôi im lặng, Phan Ngọc dịu giọng:
    “Đừng sợ. Đêm nay anh sẽ ngồi ngay trước cửa phòng hai em. Nếu có gì bất thường, chỉ cần gọi anh.”

    Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn mơ hồ bất an. Có lẽ, chỉ khi búp bê kia xuất hiện trước mặt cả ba người, tôi mới có thể chứng minh rằng mình không hề nhìn nhầm.

    Sau đó, Phan Ngọc đưa chúng tôi ra ngoài, nói muốn cho chúng tôi xem nơi chuẩn bị cho đại lễ.

    Giữa quảng trường làng, một cây thập tự gỗ đen nhánh dựng sừng sững. Gỗ thô, nặng, như được chặt từ một thân cây đã chết từ rất lâu. Trên bề mặt khắc kín những ký hiệu kỳ dị, không giống chữ Hán, cũng chẳng giống bùa chú tôi từng thấy. Những đường khắc ngoằn ngoèo, chồng chéo lên nhau, như dấu móng tay cào loạn.

    Chỉ nhìn thôi, da đầu tôi đã tê rần. Tôi có cảm giác những ký hiệu ấy không phải để cho người sống nhìn, mà là để… thứ gì đó khác đọc hiểu.

    Tôi dè dặt hỏi:
    “Cái này… dùng để làm gì vậy?”

    Phan Ngọc cười, giọng nhẹ nhàng:
    “Tế đàn. Dùng để cầu bình an, tránh tai ương cho cả làng.”

    Nhưng càng nhìn cây thập tự ấy, lòng tôi càng nặng trĩu. Trực giác mách bảo tôi rằng nơi này không phải để “cầu”, mà là để trấn, để giam, hoặc để hiến tế.

    Tô Vãn tò mò hỏi thêm về nghi thức, nhưng Phan Ngọc chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm:
    “Đến lúc đó, các em sẽ biết.”

    Chính nụ cười ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

    Đúng lúc ấy, có người trong làng gọi Phan Ngọc. Trước khi rời đi, anh dặn chúng tôi đứng chờ, rồi nhanh chóng khuất vào đám đông.

    Chúng tôi còn đang bàn tán thì một bà lão chống gậy đi ngang qua. Dáng bà còng xuống, mái tóc bạc xơ xác. Khi ánh mắt bà chạm đến cổ tay tôi, bà khựng lại.

    Bà nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc, rất lâu.

    Giọng bà khàn khàn, như ma sát với không khí:
    “Vòng ngọc này đẹp thật… nhưng đáng tiếc.”

    Tôi giật mình:
    “Đáng tiếc gì ạ?”

    Bà lắc đầu, ánh mắt vừa thương hại vừa e ngại:
    “Tuổi cháu còn trẻ. Thứ này… e là trấn không nổi. Nghe lời bà, tháo xuống, cất đi thì hơn.”

    Tôi còn chưa kịp hỏi thêm, bà đã chống gậy quay lưng đi. Bóng lưng nhỏ bé của bà khuất dần sau rặng liễu, để lại trong tôi một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng.

    Chiều tối, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mái ngói, Phan Ngọc quay lại phòng, trên tay bưng một khay gỗ. Trên đó đặt hai chén trà nóng, khói bốc lên mỏng manh.

    Anh mỉm cười:
    “Trà mẹ anh tự tay pha. Có tác dụng an thần. Uống rồi sẽ dễ ngủ hơn.”

    Tô Vãn không nghi ngờ gì, nâng chén lên uống cạn một hơi, còn cười khen:
    “Ngon thật.”

    Đến lượt tôi, tôi chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

    Ngay lập tức, trong miệng tôi lan ra một mùi tanh nồng, như sắt gỉ. Tim tôi đập mạnh. Trong hương trà nhè nhẹ còn ẩn giấu một mùi khác — mùi máu loãng, rất nhạt, nhưng không thể nhầm lẫn.

    Tôi cố giữ bình tĩnh, đặt chén xuống:
    “Để… lát nữa em uống tiếp.”

    Phan Ngọc nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu không đáy:
    “Nhớ uống hết nhé, Đạo Đạo. Không thì tối khó ngủ lắm.”

    Khi anh vừa rời đi, Tô Vãn liền hớn hở chìa tay:
    “Nếu cậu không uống thì cho mình. Trà ngon thế mà!”

    Tôi vội giữ lại, tim vẫn đập loạn, chỉ đành bịa:
    “Hình như… trong trà có con gì bò vào. Tớ thấy ghê.”

    Tô Vãn rùng mình, lập tức thôi ngay.

    Đêm xuống rất nhanh.

    Trong phòng chỉ còn ánh nến leo lét. Tôi ngồi trên giường, nhìn chằm chằm chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay. Nhớ đến lời bà lão, tôi cắn răng, đưa tay định tháo vòng xuống.

    Nhưng thật kỳ quái.

    Ban đầu đeo rất dễ, vậy mà lúc này, tôi dùng sức thế nào cũng không tháo ra được. Cổ tay đỏ lên, rồi rớm máu, nhưng chiếc vòng vẫn dính chặt như đã mọc rễ vào da thịt.

    Ánh nến rung rinh, trên bề mặt vòng ngọc thoáng lóe lên một tia đỏ tươi, như mạch máu đang đập.

    Tôi hoảng hốt quay sang gọi Tô Vãn — nhưng cô đã ngủ mê man từ lúc nào, hơi thở đều đều, sắc mặt trắng bệch, như bị thôi miên.

    Ngoài hành lang, tiếng bước chân vang lên, chậm rãi, đều đặn:
    “Cót… két… cót… két…”

    Tôi run rẩy nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu.

    Trước khi ý thức chìm vào cơn mê mờ, tôi nghe thấy từ rất xa một giọng hát khe khẽ, từng chữ như rót thẳng vào tai:

    “Mau đến… mau đến dự lễ…
    Máu ngọc khai đàn…
    Hồn phách quy tông…”

    Giữa tiếng hát, tôi mơ hồ cảm nhận được một bàn tay trắng bệch luồn qua khe cửa, gõ nhịp nhè nhẹ, đều đều, như đang đếm ngược thời khắc của tôi.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note