Chương 4: Múa Rối Người
by shynx86Khi mở mắt ra, tôi bàng hoàng nhận thấy mình đang đứng giữa sân viện tối om.
Trời đã nhá nhem, mây xám ép thấp xuống mái ngói cũ. Gió lạnh rít qua hành lang, thổi tung bụi đất và lá khô, quất vào mắt đau rát. Đại trạch sừng sững phía trước, những khung cửa tối đen như hốc mắt trống rỗng, lặng lẽ nhìn xuống tôi. Tôi nhớ rất rõ — trước khi ngủ, tôi vẫn ở trong phòng. Không hề bước ra ngoài.
Vậy mà giờ đây, tôi lại đứng giữa sân, một mình.
Tiếng bước chân bất ngờ vang lên trên con đường lát đá bên cạnh. Không phải một, mà là rất nhiều. Dồn dập, đều đặn, như có cả đoàn người đang tiến đến. Tôi quay đầu, tim thắt lại.
Người đi lại tấp nập, nhưng khuôn mặt ai nấy đều nhợt nhạt như bị rút cạn máu. Đôi mắt họ trống rỗng, không tiêu cự, bước đi cứng nhắc như những con rối bị giật dây.
Một cô gái trong số đó tiến đến, nắm lấy tay tôi.
Bàn tay cô lạnh ngắt, khô ráp, nhiệt độ thấp đến mức tôi rùng mình. Tôi nhìn lên — ngũ quan của cô ta… rất quen. Quen đến mức khiến dạ dày tôi quặn thắt. Cứ như thể tôi đã từng soi gương nhìn thấy gương mặt ấy, nhưng lại không sao nhớ nổi là khi nào.
Cô kéo tôi đi, giọng nói vang lên sát tai, hồ hởi mà rỗng tuếch:
“Ông chủ mời gánh hát đến diễn múa rối người đấy. Phải nhanh lên, nếu không sẽ hết chỗ.”
Tôi muốn hỏi “ông chủ là ai”, muốn giật tay ra, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Chân tôi tự động bước theo cô ta, như bị một sợi dây vô hình kéo đi.
Đại sảnh hiện ra trước mắt.
Bên trong treo dày đặc đèn lồng đỏ. Ánh sáng hắt xuống mờ đục, đỏ sẫm như máu đã đông lại, soi rõ từng vệt nứt ngoằn ngoèo trên tường. Mùi ẩm mốc, mùi gỗ cũ và một thứ mùi tanh lẩn khuất quyện vào nhau, khiến tôi buồn nôn.
Ghế ngồi đã kín đặc người, chỉ còn lác đác vài chỗ trống ở cuối. Tôi quay sang định hỏi cô gái kia thêm điều gì đó, nhưng vừa quay đầu — bóng dáng cô đã biến mất. Như thể chưa từng tồn tại.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Đúng lúc ấy, ở hàng ghế cuối, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang run rẩy đứng nép sát tường. Tôi lập tức bước nhanh đến, khẽ vỗ vai.
Tô Vãn giật bắn người, suýt hét lên. Khi nhìn rõ là tôi, đôi mắt cô lập tức đỏ hoe:
“Đạo Đạo!”
Chỉ vừa gọi tên tôi xong, toàn bộ đại sảnh bỗng im phăng phắc.
Sự tĩnh lặng ập xuống như một tấm vải ướt phủ kín đầu. Từng tiếng thì thầm, tiếng cười nói biến mất trong chớp mắt. Tôi cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang chuyển động.
Tất cả những người xung quanh — già, trẻ, nam, nữ — đồng loạt xoay đầu về phía chúng tôi.
Hàng trăm đôi mắt trắng đục, khô khốc như thủy tinh vỡ, không có đồng tử, găm chặt lên người tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác nếu mình thở mạnh hơn một chút, họ sẽ đồng loạt lao tới.
Tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi vội kéo Tô Vãn ngồi xuống.
Chỉ khi chúng tôi yên vị, cả đại sảnh mới dần “sống lại”. Những cái đầu quay về vị trí cũ, tiếng trò chuyện ríu rít vang lên, như thể vừa rồi chưa từng có gì xảy ra.
Tô Vãn cúi sát lại, giọng run rẩy đến mức gần như không thành tiếng:
“Đạo Đạo… đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Tôi lắc đầu, thì thầm kể lại việc mình bị một cô gái lạ dẫn đến đây. Nghe xong, Tô Vãn càng tái mặt. Cô nắm chặt tay tôi:
“Tớ… tớ cũng vậy. Một cô gái kéo tớ đi, nói là sắp diễn kịch.”
Khi chúng tôi đối chiếu miêu tả, cả hai cùng lạnh sống lưng.
Cùng một gương mặt.
Cùng một giọng nói.
Âm nhạc đột ngột trỗi dậy.
Tiếng nhị hồ kéo dài, xen lẫn tiếng trống thấp và tiếng phách gõ khô khốc. Sân khấu sáng lên. Những người biểu diễn bước ra, tay nâng những con rối mặc quần áo sặc sỡ.
Tôi chỉ nhìn thoáng qua — rồi toàn thân cứng đờ.
Gương mặt những người điều khiển rối trắng bệch, cứng ngắc như mặt nạ. Mắt họ mở trừng trừng, miệng há hốc, nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ngược lại, chính những con rối mới là thứ đang cất tiếng hát.
Miệng rối mở ra khép lại nhịp nhàng, giọng hát vang lên rõ ràng, đầy cảm xúc, như tiếng người thật. Đôi mắt thủy tinh của chúng chớp chớp, liếc nhìn khán giả, biểu cảm linh động đến mức… còn sống động hơn cả con người.
Tô Vãn tái mét, thì thào:
“Đây là… Phan Cát Tư Thê. Ông nội tớ từng nhắc đến. Vở này… không ai dám diễn nữa. Người ta nói diễn xong sẽ xảy ra chuyện.”
Tôi nuốt khan, nhìn kỹ hơn.
Từ ngực những con rối, những sợi chỉ đỏ mảnh như tơ kéo dài xuống tận sàn. Không phải vải, không phải sơn — mà là thứ chất lỏng đỏ sẫm, nhỏ tong tong. Sàn gỗ thấm đẫm, đen bóng như bị tưới máu lâu ngày. Mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi, khiến tôi choáng váng.
Tôi nắm chặt tay Tô Vãn:
“Chúng ta phải rời khỏi đây.”
Vừa đứng dậy, nhạc cụ lập tức ngừng bặt.
Âm thanh tắt ngúm, như bị ai đó bóp nghẹt.
Toàn bộ khán giả đồng loạt quay đầu về phía chúng tôi. Lần này, trên những gương mặt trắng bệch ấy không còn trống rỗng nữa.
Họ cười.
Những nụ cười méo mó, kéo dài tận mang tai, để lộ hàm răng xỉn màu. Ánh mắt họ sáng lên, háo hức, như vừa nhìn thấy món đồ chơi mới.
Chân tôi run rẩy, không sao nhúc nhích nổi. Mồ hôi lạnh túa ra, chảy dọc sống lưng.
Đúng khoảnh khắc tôi tưởng mình sắp bị nuốt chửng, Tô Vãn hét lên một tiếng, kéo phắt tay tôi lao ra ngoài.
Chúng tôi chạy điên cuồng qua hành lang, qua sân, qua những cánh cửa gỗ nặng nề. Nhưng dù chạy thế nào, khung cảnh trước mắt vẫn không đổi. Cửa ngõ tự động khép lại sau lưng, tường cao chồng chéo, lối đi xoắn vặn như ruột một con quái vật.
Không có lối ra.
Cuối cùng, cả hai gục xuống thở hổn hển. Tôi vừa định mở miệng thì thấy Tô Vãn run bắn lên. Ánh mắt cô dán chặt ra phía sau lưng tôi, môi mấp máy:
“Đạo… Đạo Đạo… sau… sau lưng cậu…”
Tôi cứng đờ, từ từ quay lại.
Trong bóng tối, một vạt áo phượng quan hà bí lấp lánh. Gương mặt trắng phau phủ phấn, son đỏ chảy thành vệt, từ từ cúi sát xuống. Đôi môi rách toác cong lên thành nụ cười đỏ rực, hôi tanh.
Chưa kịp hét, thế giới trước mắt tôi bỗng tối sầm.

0 Comments