Chương 6: Người Biến Mất
by shynx86Khi tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường gỗ quen thuộc.
Ánh nắng ban mai len qua khe cửa sổ, rơi từng vệt nhạt lên sàn nhà, dịu dàng đến mức trái ngược hoàn toàn với cảm giác lạnh buốt đang bò dọc sống lưng tôi. Căn phòng yên tĩnh quá mức, sạch sẽ đến quỷ dị, như thể đêm qua chưa từng có múa rối người, chưa từng có đại sảnh đỏ máu, chưa từng có búp bê đội phượng quan nhìn tôi bằng đôi mắt không thuộc về người sống.
Bên cạnh, Tô Vãn vẫn đang ngủ.
Hơi thở cô đều đều, gương mặt an tĩnh, hàng mi khép lại mềm mại. Cô trông giống hệt một người chỉ vừa trải qua một giấc ngủ sâu, không hề giống kẻ đã bị kéo vào vở kịch quỷ dị kia.
Tôi nhìn cô rất lâu.
Quá lâu.
Tôi tìm kiếm trong từng đường nét gương mặt ấy một vết nứt, một tàn dư hoảng loạn, dù chỉ là một cái cau mày trong mơ… nhưng không có. Mọi thứ đều hoàn hảo đến đáng sợ.
Một ý nghĩ lạnh lẽo bỗng trồi lên, khiến tim tôi đập lệch hẳn một nhịp.
Chẳng lẽ… chỉ có mình tôi còn nhớ?
Ngoài cửa vang lên giọng Phan Ngọc, trầm thấp và quen thuộc:
“Đạo Đạo, hai em tỉnh chưa?”
Tôi giật mình, ngồi bật dậy, giọng hơi khàn:
“Em dậy rồi… Tô Vãn vẫn còn ngủ.”
Anh cười khẽ, giọng điệu hiền hòa như mọi ngày:
“Ừ. Ta đã canh trước cửa cả đêm. Hai em cứ nghỉ ngơi thêm một lát, rồi thu dọn đồ ra chính sảnh.”
Tiếng bước chân anh dần xa.
Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Nhưng lần này, sự yên lặng ấy khiến tôi thấy nghẹt thở. Nó quá trơn tru, quá hoàn chỉnh, như thể có người đã cẩn thận lau sạch từng dấu vết của nỗi kinh hoàng, không để lại một khe hở nào cho ký ức trú ngụ.
Tô Vãn tỉnh dậy không lâu sau đó.
Cô dụi mắt, khẽ rên một tiếng, quầng thâm mờ mờ hằn dưới mí mắt.
“Đạo Đạo…” Giọng cô khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi. “Mình mơ thấy ác mộng.”
Tôi nín thở, hai tay vô thức siết chặt mép chăn:
“Mơ gì?”
Cô im lặng một lát, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới hạ giọng:
“Một đại sảnh đỏ như máu… có múa rối người… và một búp bê đội phượng quan.”
Một luồng khí lạnh chạy thẳng từ gáy xuống sống lưng tôi.
“…Cậu cũng mơ thấy Phan Cát Tư Thê?” Tôi hỏi, giọng gần như không thành tiếng.
Tô Vãn trợn tròn mắt, sắc mặt lập tức tái đi:
“Sao… sao cậu biết?!”
Chúng tôi nhìn nhau.
Không cần thêm một lời nào.
Đó không phải là mơ.
Là bị kéo vào.
Tôi thì thào, như sợ chính lời mình sẽ đánh thức thứ gì đó đang ngủ yên trong đại trạch:
“Con búp bê kia… không chỉ diễn kịch. Nó đang chọn người.”
Chúng tôi quyết định rời khỏi Phan Gia Thôn ngay lập tức.
Nhưng khi ra đến chính sảnh, Phan Ngọc không có ở đó.
Tô Vãn cau mày, vẻ mặt lo lắng:
“Để mình đi tìm anh ấy. Cậu ở đây chờ nhé.”
Tôi gật đầu.
Một khắc trôi qua.
Rồi hai khắc.
Thời gian kéo dài đến mức từng nhịp tim đều trở nên rõ ràng.
Nửa canh giờ sau, vẫn không ai quay lại.
Cuối cùng, Phan Ngọc xuất hiện — một mình.
Anh nhìn quanh, như thể vừa phát hiện thiếu mất thứ gì đó, rồi cau mày hỏi:
“Đạo Đạo, Tô Vãn đâu? Sao không đi cùng em?”
Tim tôi chùng hẳn xuống.
“Cô ấy nói đi tìm anh.” Tôi nghe chính giọng mình vang lên, khô khốc. “Anh… không gặp sao?”
Anh lắc đầu.
Không một giây do dự.
Không một tia chần chừ.
“Không.”
Câu trả lời quá gọn gàng, gọn gàng đến lạnh lẽo.
Gọi điện — không có tín hiệu.
Hỏi người trong nhà — ai cũng lắc đầu, ánh mắt thờ ơ như thể cái tên “Tô Vãn” chưa từng tồn tại.
Đến trưa, cô biến mất hoàn toàn.
Như chưa từng đặt chân vào Phan Gia Thôn.
Một linh cảm âm u thôi thúc tôi.
Tôi lén bước vào từ đường Phan gia.
Không gian bên trong lạnh ngắt, mùi hương cũ trộn với tro tàn phả vào mũi, nặng nề như hơi thở của người chết. Bài vị Phan Cát đặt chính giữa, cao hơn tất cả, sơn son đã sậm màu, giống hệt một con mắt vô hình đang cúi xuống quan sát từng kẻ bước vào.
Tôi tìm thấy gia phả.
Lật từng trang.
Tên gọi nối tiếp tên gọi — tất cả đều là nữ giới.
Không một người con trai.
Trang cuối cùng ghi: Phan Ngọc.
Giới tính: nữ.
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Ngay lúc đó, phía sau lưng bỗng lạnh toát.
Có người bước vào.
Tôi hoảng hốt chui xuống gầm bàn tế, tim đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực. Tiếng lật giấy vang lên rất gần, từng trang một, chậm rãi như đang cân nhắc.
Rồi một giọng trầm thấp cất lên:
“…bị động rồi.”
Người đó đứng rất lâu.
Lâu đến mức tôi gần như thấy tấm vải phủ sắp bị vén lên.
Nhưng không.
Tiếng bước chân dần rời đi, để lại một khoảng trống lạnh lẽo đến tê dại.
Khi tôi trở lại sân, Phan Ngọc lập tức chạy tới.
Vẻ mặt anh đầy lo lắng, như thể vừa mất đi thứ gì đó rất quan trọng:
“Đạo Đạo, em đi đâu vậy? Ta tìm mãi không thấy.”
Anh nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay anh lạnh ngắt.
“Mau về phòng.” Anh nói, giọng dịu lại. “Tô Vãn đã quay lại rồi, đang chờ em.”
Một tia hy vọng bùng lên trong ngực tôi.
Tôi quay người chạy về.
Nhưng vừa bước vào phòng —
Cửa đóng sập lại từ bên ngoài.
Tiếng then gỗ khóa chặt vang lên khô khốc.
Tôi đập cửa, giọng run rẩy:
“Phan Ngọc! Anh làm gì vậy?!”
Bên ngoài, giọng anh vang lên, bình thản đến rợn người:
“Đạo Đạo… vừa rồi em vào từ đường, đúng không?”
Tôi cứng đờ.
Anh nói tiếp, từng chữ chậm rãi như đang tuyên đọc điều đã được định sẵn:
“Chỉ cần em ngoan ngoãn ở yên trong phòng hai ngày. Đại lễ kết thúc… ta sẽ thả em ra.”
Tôi gào lên, cổ họng đau rát:
“Tô Vãn đâu?! Cô ấy ở đâu?!”
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi giọng anh đáp lại, nhẹ nhàng như đang nói về chuyện thời tiết:
“Đương nhiên ở nơi cô ấy nên ở.”
“Không có cô ấy… đại lễ làm sao cử hành được?”
Chân tôi mềm nhũn, trượt xuống sàn gỗ lạnh lẽo.
Ngoài cửa, giọng Phan Ngọc vang lên lần cuối — không còn là lời trấn an, mà là phán quyết:
“Em yên tâm.”
“Lần này… cô ấy sẽ thay thế.”
Ở đâu đó trong đại trạch, tôi nghe thấy tiếng gỗ bị kéo lê kẽo kẹt…
Như một sân khấu cũ kỹ đang được dựng lại, chờ màn hiến tế bắt đầu.

0 Comments