Tiếng cười đó… không đến từ gầm giường.

    Nó vang lên ngay sau gáy tôi.

    Hơi thở lạnh lẽo phả vào vành tai, mang theo mùi mục nát quen thuộc đến buồn nôn, giống hệt thứ mùi lơ lửng trong căn nhà này từ ngày đầu tôi bước chân vào. Da sau cổ tôi căng cứng, từng sợi lông tơ dựng thẳng, toàn thân như bị đóng băng.

    “Khò… khò…”
    Tiếng cười chậm rãi, khoan thai, đầy hưởng thụ.

    Tôi không dám quay đầu.

    Trong khoảnh khắc đó, mọi truyền thuyết dân gian mà tôi từng nghe bỗng ùa về như bầy ruồi bu đen đặc: nuôi xác mượn thọhiến tế huyết thânmẫu thi bất hoạiăn dâu nối mệnh. Người ta nói, có những thứ không thể trường sinh bằng cách tu hành, chỉ có thể kéo dài hơi thở bằng… thịt sống và máu tim của người thân cận nhất.

    Con dâu.

    Tim tôi đập loạn đến mức đau nhói, như sắp vỡ tung khỏi lồng ngực.

    “Con nhìn thấy rồi à?”
    Giọng mẹ chồng vang lên, không cao không thấp, nhưng mỗi chữ đều nặng như đá đè lên xương sống. “Không ngoan rồi… Yên Yên.”

    Tôi nghiến răng, buộc mình quay phắt lại.

    Mẹ chồng đứng đó.

    Không phải trong gương.

    Không phải dưới gầm giường.

    Bà đứng giữa phòng, bằng xương bằng thịt, đôi chân chạm đất. Thân thể bà không còn méo mó, không còn bò trườn. Cột sống thẳng tắp, vai hơi xuôi, giống hệt dáng đứng của người phụ nữ trong bức ảnh cưới mười năm trước.

    Chỉ có điều—
    Da bà xám tái như phủ một lớp tro, gân xanh chằng chịt nổi lên dưới lớp da mỏng. Đôi mắt trũng sâu, ánh nhìn sáng rực vì đói khát. Khóe miệng kéo dài quá mức, tạo thành một nụ cười không thể thuộc về con người.

    “Nuôi mười năm…”
    Bà giơ tay, những ngón tay dài bất thường, khớp xương lồi ra như cành khô. “Cũng đến lúc… thu hoạch rồi.”

    Tôi lùi lại theo bản năng, lưng đập mạnh vào tủ gỗ, phát ra tiếng “rầm” chát chúa.

    “Bà… bà không liệt!” Tôi gào lên, giọng vỡ nát. “Tất cả là giả! Tất cả là âm mưu của bà và Chu Minh!”

    Mẹ chồng bật cười.

    Tiếng cười lần này vang dội hơn, như vang lên từ nhiều cái miệng cùng lúc.

    “Liệt?”
    Bà nghiêng đầu, cổ phát ra tiếng “rắc” khô khốc. “Không giả chết thì sao giữ được vía? Không nằm im thì sao nuôi được thịt?”

    Bà bước tới một bước.

    Chỉ một bước, nhưng cả căn phòng tối sầm lại, ánh đèn vàng cam chập chờn như sắp tắt. Tôi cảm nhận rõ ràng thứ gì đó đang bò ra từ các góc tường, từ khe sàn, từ chính những trang nhật ký rách nát dưới chân tôi.

    Những tiếng thì thầm chồng chéo vang lên.

    “Thứ nhất…”
    “Thứ ba…”
    “Thứ năm…”

    Tôi nhìn thấy — ngay sau lưng bà — những cái bóng phụ nữ mờ mờ hiện lên, chồng chất, dính vào thân thể bà như lớp da thứ hai. Khuôn mặt họ méo mó, hốc mắt trống rỗng, miệng há rộng đến rách cả má.

    Họ giống tôi.

    Trẻ. Gầy. Mặc đồ cưới.

    “Bọn họ… là ai?” Tôi thì thào, cổ họng khô rát.

    Mẹ chồng dừng lại, ánh mắt lướt qua những cái bóng phía sau như đang ngắm một bộ sưu tập quý giá.

    “Con dâu cũ.”
    Bà đáp nhẹ nhàng, như đang nói về những chiếc bát đã vỡ. “Không đủ ngoan. Không đủ chịu đựng. Chết sớm quá.”

    Dạ dày tôi cuộn lên dữ dội.

    “Chu Minh…” Tôi cười khan, nước mắt trào ra. “Anh ta là con trai bà. Anh ta cũng dám—”

    “Không hiến tế mẹ, thì mẹ hiến tế nó.”
    Giọng bà lạnh tanh. “Nó thông minh hơn cha nó. Biết chọn.”

    Tôi chợt hiểu ra ánh mắt lơ lửng của Chu Minh trước khi rời đi. Không phải lo lắng. Là… chờ đợi.

    Bàn tay tôi siết chặt cuốn nhật ký.

    “Giờ âm… khắc âm…” Tôi lẩm bẩm, nhìn đồng hồ treo tường.

    Kim phút run run, sắp chạm số mười hai.

    “Muộn rồi.”
    Mẹ chồng mỉm cười, há miệng.

    Tôi nhìn thấy — bên trong cổ họng bà — một cái miệng khác đang mở ra, đầy răng, ướt nhẹp, co giật vì thèm khát.

    “Đến giờ rồi, con dâu.”

    Ngay khoảnh khắc kim đồng hồ chạm đỉnh —

    “RẦM!”

    Cánh cửa chính trong nhà đột ngột mở toang.

    Gió lạnh ào vào, thổi tung rèm cửa, cuốn theo mùi đất ẩm và mùi máu tươi.

    Một giọng nói quen thuộc vang lên từ hành lang tối om:

    “Yên Yên.”

    Là Chu Minh.

    Anh đứng đó, bóng người bị đèn hành lang kéo dài méo mó, khuôn mặt khuất trong bóng tối.

    “Mẹ đói rồi.”
    Giọng anh dịu dàng, êm ái như ngày nào. “Em ngoan một chút… sẽ không đau đâu.”

    Tôi đứng giữa căn phòng đầy bóng ma, phía trước là mẹ chồng, phía sau là chồng tôi.

    Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều cuối cùng mà cuốn nhật ký chưa kịp ghi:

    Vật hiến tế thứ bảy… chưa phải là cái cuối cùng.

    Vì khi một người mẹ đã nếm được thịt tươi,
    bà ta sẽ không bao giờ… chịu chết đói nữa.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note