Chương 6: Gương Âm – Máu Trả Máu
by shynx86Hai đốm lửa xanh biếc trong mắt bà ta bùng lên, phản chiếu trong lớp thủy ngân bong tróc của chiếc gương cũ, khiến hình ảnh bị méo mó, kéo giãn như một bức tranh địa ngục. Tôi nhìn thấy mình trong gương – gương mặt trắng bệch, môi run rẩy – và thấy rõ phía sau mình không chỉ có một người.
Bên cạnh bóng mẹ chồng, Chu Minh cũng hiện lên.
Nhưng bóng của anh không đứng vững.
Nó rung rinh, méo mó, như thể bị thứ gì đó từ phía sau lôi kéo. Da mặt anh trong gương xám ngoét, đôi mắt lõm sâu, ánh nhìn dao động giữa sợ hãi và khát khao. Tôi chợt hiểu ra: anh ta không còn là người hiến tế, cũng chưa bao giờ là chủ tế. Anh ta chỉ là… con mồi dự bị.
“Mẹ.”
Chu Minh cất tiếng, giọng khàn đi. “Đến lượt con rồi sao?”
Mẹ chồng không quay đầu lại.
“Chưa.”
Bà ta đáp nhẹ nhàng, như đang cân nhắc một món hàng. “Con còn dùng được. Để sau.”
Tôi cười bật ra một tiếng nghẹn ngào.
Tiếng cười đó khiến cả hai cùng quay lại nhìn tôi.
“Bà nuôi thứ gì vậy?” Tôi thì thào, bàn tay lặng lẽ trượt xuống mép bàn trang điểm. “Nuôi xác? Hay nuôi quỷ?”
Bà ta bước thêm một bước. Sàn nhà dưới chân bà nứt ra, những vết nứt mảnh như mạng nhện, từ đó những bàn tay khác thò lên, trắng xanh, dính nhớp, bám vào gót chân bà như con non bám mẹ.
“Nuôi mệnh.”
Giọng bà vang lên, trầm và rỗng. “Nuôi bằng mệnh người.”
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi giật mạnh ngăn kéo bàn trang điểm.
“Rầm!”
Một loạt đồ vật rơi xuống: lược gỗ, kẹp tóc, và một con dao nhỏ dùng cắt chỉ – lưỡi ngắn, đã hoen gỉ, nhưng đủ sắc. Tôi chộp lấy nó, không suy nghĩ.
Chu Minh hét lên:
“Yên Yên, đừng! Em không thắng được mẹ đâu!”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lần đầu tiên bình tĩnh đến lạnh lẽo.
“Anh cũng biết sợ à?”
Tôi quay phắt người, đâm mạnh lưỡi dao vào mặt gương.
“Keng—!!!”
Chiếc gương nứt toác.
Một tiếng rú chói tai vang lên, không phải từ cổ họng người sống, mà từ hàng chục cái miệng chồng chéo vang vọng trong căn phòng. Mẹ chồng thét lên, thân thể lảo đảo, hai đốm lửa xanh trong mắt chao đảo dữ dội.
“Gương âm…”
Bà ta gào lên, giọng vỡ vụn. “Mày dám—!”
Theo truyền thuyết dân gian mà bà từng thì thầm trong những đêm tôi tưởng bà ngủ mê:
Gương cũ tích âm. Gương vỡ, âm phản.
Những cái bóng phụ nữ sau lưng bà ta gào rú, tách ra khỏi thân thể bà như bị kéo ngược về phía gương vỡ. Họ túm lấy váy sườn xám, kéo giật từng mảng da, từng sợi tóc.
“Không—!”
Bà ta vùng vẫy, lần đầu tiên trong giọng nói có hoảng loạn thực sự. “Ta đã nuôi các ngươi! Ta cho các ngươi tồn tại!”
Những cái bóng đồng loạt đáp lại, giọng chồng lên nhau, lạnh lẽo và oán độc:
“Nuôi… bằng máu chúng ta.”
Chu Minh lùi lại từng bước, lưng đập vào tường. Anh ta nhìn cảnh tượng trước mắt, miệng há ra nhưng không thốt được lời nào.
Một bàn tay từ gương vỡ thò ra, nắm lấy cổ tay anh ta.
“Con trai.”
Một giọng nữ khác vang lên – trẻ hơn, khàn đặc vì oán hận. “Đến lượt con.”
“Không— Mẹ! Mẹ cứu con!” Chu Minh gào lên, tuyệt vọng quay về phía mẹ chồng.
Bà ta đang bị kéo ngã xuống sàn, da thịt rách toạc, ánh lửa xanh trong mắt tắt dần. Trong khoảnh khắc cuối cùng, bà ta nhìn anh – ánh nhìn không còn yêu thương, chỉ còn tính toán lạnh lẽo.
“Im đi.”
Bà ta nói. “La to… tốn khí.”
Bàn tay kia giật mạnh.
Chu Minh bị kéo thẳng vào mặt gương nứt, xương va vào thủy ngân, phát ra tiếng vỡ khô khốc. Cơ thể anh ta co giật dữ dội, rồi bị kéo khuất dần, như bị nuốt vào một cái hồ sâu không đáy.
Căn phòng rung lên dữ dội.
Mẹ chồng bò về phía tôi, chỉ còn nửa thân người, móng tay cào trên sàn để lại vệt máu đen đặc quánh.
“Yên Yên…”
Bà ta thì thào, giọng yếu ớt, lần đầu mang theo cầu xin. “Con… cũng sẽ già… cũng sẽ cần… trường sinh…”
Tôi đứng im, tay cầm con dao gỉ, máu và nước mắt trộn lẫn, nhỏ xuống sàn.
“Không.”
Tôi đáp. “Tôi chỉ cần… sống.”
Tôi đâm xuống.
Lưỡi dao xuyên qua cổ họng bà ta.
Không có máu phun ra.
Chỉ có một luồng khí đen đặc trào ra, cuộn xoáy, rồi bị hút mạnh vào chiếc gương vỡ. Những mảnh thủy ngân rung lên, nứt toác thêm, rồi im bặt.
Mọi thứ lặng đi.
Đèn trần tắt phụt.
Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Không còn tiếng thở. Không còn tiếng cào. Không còn mùi ngọt lợ mục nát.
Chỉ còn tôi – ngồi bệt giữa sàn, tay run rẩy, bên cạnh là chiếc gương vỡ phản chiếu một mình tôi.
Rất lâu sau, ánh sáng bình minh len qua khe rèm.
Căn phòng trống trơn.
Không có mẹ chồng.
Không có Chu Minh.
Không có máu.
Chỉ còn cuốn nhật ký xanh lam đậm nằm trên sàn.
Trang cuối cùng, chữ viết tự động hiện ra, mực thấm dần như máu mới:
“Vật hiến tế thứ bảy – đã hỏng.”
Tôi đóng cuốn sổ lại.
Bước ra khỏi căn nhà đó.
Nhưng tôi biết—
Có những tấm gương, dù vỡ rồi, vẫn luôn soi thấy thứ không nên nhìn.

0 Comments