Chương 1: Cuộc Gọi Lúc 02:17
by shynx86Tít…
Tít…
Tít…
Tít…
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng trực đêm, đều đều, dồn dập, như một nhịp tim bị ép phải đập nhanh hơn bình thường.
“Xin chào, đây là Công an thành phố Kỳ Gia.”
Giọng nữ cảnh sát trực tổng đài vang lên rõ ràng, tỉnh táo, mang theo sự bình tĩnh đã được rèn luyện qua vô số đêm dài.
“Tôi có thể giúp gì cho chị?”
Đầu dây bên kia truyền đến một khoảng im lặng ngắn.
Không phải là kiểu im lặng do mất sóng.
Mà là im lặng của người đang cố quyết định xem mình có nên nói ra hay không.
“…Xin chào.”
Giọng nữ yếu ớt, khàn khàn, như thể vừa mới khóc, hoặc vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng kéo dài.
“Tôi… tôi muốn báo án.”
Cảnh sát trực tổng đài hơi điều chỉnh lại tư thế ngồi, tay đặt lên bàn phím.
“Vâng, xin hỏi chị cần hỗ trợ về vấn đề gì?”
Một hơi thở gấp vang lên ở đầu dây bên kia.
“Tôi… hình như…”
Giọng nói dừng lại, run rẩy.
“…hình như bị… bị xâm hại.”
Tay cảnh sát khựng lại một nhịp.
Cụm từ “hình như” là dấu hiệu khiến bất kỳ người trực tổng đài nào cũng phải cảnh giác.
Nó thường đi kèm với:
- Mất trí nhớ từng phần
- Bị chuốc thuốc
- Hoặc một dạng tổn thương tâm lý khiến nạn nhân không dám tin vào cảm giác của chính mình
“Được rồi,” cảnh sát nói, giọng chậm lại, mềm hơn, nhưng không lỏng lẻo.
“Trước hết, xin chị xác nhận giúp tôi: hiện tại chị đang ở nơi an toàn chứ?”
“…Ừm.”
Người phụ nữ trả lời rất khẽ.
“Hôm nay… tôi ở nhà một mình. Cả ngày.”
“Địa chỉ của chị ở đâu, thưa chị?”
“Và lý do vì sao chị nghĩ mình bị xâm hại?”
Lại một khoảng im lặng.
Kéo dài hơn lần trước.
“…Có lẽ,” giọng người phụ nữ cất lên, khàn đến mức như có cát trong cổ họng,
“…là ở nhà.”
Cảnh sát nhíu mày, nhưng vẫn giữ giọng đều đều.
“Xin chị nói rõ hơn.”
“Tôi… từ trước đến nay,” cô nói chậm rãi, như đang cố ghép từng mảnh ký ức rời rạc,
“…chưa bao giờ ngủ mà không mặc quần áo. Tôi rất chắc điều đó.”
Một tiếng nuốt nước bọt vang lên rất rõ.
“Nhưng sáng nay, khi thức dậy…”
“…tôi phát hiện mình không mặc gì cả.”
Không khí trong phòng trực như đặc lại.
“Và…?” cảnh sát hỏi.
“Và…”
Giọng cô vỡ ra một chút.
“…ở dưới… có cảm giác sưng. Đau âm ỉ. Như bị… tổn thương.”
Cảnh sát nhanh chóng ghi chú.
“Cô đừng quá lo lắng,” cô nói, giọng trấn an nhưng dứt khoát.
“Chúng tôi sẽ bảo vệ tuyệt đối quyền riêng tư của nạn nhân. Bây giờ, xin cho tôi biết họ tên của cô.”
“Không cần xưng hô,” người phụ nữ đáp ngay.
“Họ Long.”
“Cô Long,” cảnh sát nói.
“Xin hãy bình tĩnh. Tôi cần hỏi một số câu hỏi mang tính chuyên môn. Trước khi ngủ tối qua, cô có uống rượu, thuốc ngủ, hay bất kỳ loại thuốc nào có thể gây mất ý thức không?”
“…Không.”
Câu trả lời đến khá nhanh.
“Ít nhất… tôi không nhớ là có.”
Cảnh sát dừng bút.
“Cô có nhớ rõ mình lên giường lúc mấy giờ không?”
“…Không.”
“Chỉ nhớ là tôi đang ở phòng khách. Xem tivi.”
“Sau đó… là buổi sáng.”
“Trong nhà cô có ai khác giữ chìa khóa không?”
“Người yêu, người thân, hàng xóm?”
“Tôi độc thân.”
Giọng cô Long trầm xuống.
“Không có ai ở cùng.”
Một khoảng lặng.
Rồi cô đột ngột nói tiếp, giọng thấp hơn, gần như thì thầm:
“…Nhưng có một chuyện.”
Cảnh sát lập tức căng thẳng.
“Chuyện gì, cô cứ nóii.”
“Trên cổ tay tôi…”
“Có dấu vết.”
“Dấu vết gì?”
“Giống như bị nắm rất chặt.”
“…Nhưng không phải bằng tay.”
Cảnh sát ngẩng đầu.
“Không phải bằng tay, ý cô là…?”
“…Như dây.”
“Hoặc thứ gì đó mảnh, cứng.”
“Và… trong nhà tôi,” cô dừng lại một nhịp,
“…cửa không hề bị phá.”
Phòng trực đêm hoàn toàn yên tĩnh.
“Cô Long,” cảnh sát nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng,
“Bây giờ tôi cần cô làm một việc rất quan trọng.”
“Vâng?”
“Xin cô đừng dọn dẹp, đừng tắm rửa, đừng thay ga giường.”
“Chúng tôi sẽ lập tức cử người tới hiện trường.”
“…Được.”
“Cuối cùng,” cảnh sát hỏi,
“cô có nhớ trong đêm qua, có ai gọi tên cô không?”
Ở đầu dây bên kia, hơi thở của người phụ nữ đột nhiên trở nên gấp gáp.
“…Có.”
Cảnh sát siết chặt bút.
“Giọng đàn ông hay phụ nữ?”
“…Giống giọng tôi.”
“Nhưng… thấp hơn.”
“…Và rất gần.”
Cuộc gọi kết thúc lúc 02 giờ 17 phút.
Cảnh sát đặt ống nghe xuống, nhìn vào màn hình máy tính hiển thị địa chỉ.
Căn hộ tầng 12, khu B, chung cư Phú Lâm.
Một căn hộ mà theo hồ sơ quản lý dân cư…
không có tiền án, không có người ra vào bất thường, không có camera hỏng.
Nhưng trong nhật ký trực ban của cô, bên cạnh tên Long, cô lặng lẽ ghi thêm một dòng:
“Nạn nhân có dấu hiệu bị xâm hại không hoàn chỉnh.
Mất ký ức từng phần.
Khả năng hung thủ vẫn còn ở gần.”
Bên ngoài cửa sổ phòng trực, gió đêm thổi mạnh.
Ở một nơi nào đó trong thành phố Kỳ Gia,
một người phụ nữ đang ngồi co ro trên giường,
nhìn chằm chằm vào dấu hằn mờ mờ trên cổ tay mình.
Và trong gương phòng ngủ,
có một vết mờ như dấu tay…
chậm rãi hiện lên rồi biến mất.

0 Comments