Về bề ngoài, căn hộ của Long Tiểu Tuyết sạch sẽ, gọn gàng, không có dấu hiệu xô xát hay đột nhập. Cửa sổ đều khóa, khóa cửa điện tử không có vết cạy phá, camera hành lang cũng chưa phát hiện điều gì khả nghi.
    Nhưng trực giác nhiều năm làm hình sự của Đặng nói với anh một điều hoàn toàn ngược lại: có thứ gì đó rất sai.

    Sai không nằm ở căn hộ.
    Sai nằm ở Long Tiểu Tuyết.

    Cô ngồi trên ghế sofa, hai tay đan chặt vào nhau như đang cố kìm nén một cơn run rẩy từ bên trong. Da mặt tái đến mức gần như trong suốt, dưới ánh đèn trắng lộ rõ những mạch máu xanh tím. Quầng thâm mắt sẫm màu, môi khô nứt, mỗi lần nói được vài câu lại vô thức đưa tay day mạnh vào trán, như thể trong đầu đang có thứ gì đó không chịu yên.

    Với một phụ nữ hai mươi chín tuổi, dù có thức khuya hay làm việc áp lực, cũng không thể ở trong trạng thái bị rút cạn sinh lực như vậy.

    Đặng vừa quan sát, vừa lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: ánh mắt cô thường xuyên mất tiêu cự, nhịp thở lúc nhanh lúc chậm, bàn chân thỉnh thoảng vô thức co lại, giống phản xạ của người vừa trải qua một cơn ác mộng dài.

    Đột nhiên, sắc mặt Long Tiểu Tuyết biến đổi.

    Cô khẽ “ưm” một tiếng, thân thể bắt đầu nhún lên nhún xuống một cách bất thường, hai tay ôm chặt bụng. Đặng phản ứng gần như theo bản năng, vươn người lấy ngay chiếc thùng rác nhựa đặt cạnh bàn trà, đẩy về phía cô.

    “Ù…”

    Một tiếng nôn dữ dội vang lên, Long Tiểu Tuyết cúi gập người, gần như chôn cả khuôn mặt vào thùng rác. Dịch nôn trào ra không ngừng, mùi tanh nồng pha lẫn mùi axit dạ dày lan khắp phòng khách, khiến cả tiểu Cảnh cũng phải quay mặt đi.

    Tiểu Vương lập tức đứng dậy mở cửa sổ thông gió.

    Phải mất gần hai phút, cơn nôn mới dịu lại. Long Tiểu Tuyết thở hổn hển, trán đầy mồ hôi lạnh, cả người mềm nhũn như vừa bị rút xương sống. Tiểu Vương nhanh chóng dìu cô ngồi lại sofa, tiểu Cảnh đưa cho cô một cốc nước ấm.

    Cô uống một ngụm nhỏ, cổ họng run lên, sắc mặt đỡ hơn đôi chút, rồi ngả người ra sau, ánh mắt mờ mịt.

    Đặng nhìn cảnh đó, trong lòng đã xác định một điều:
    Trước mắt, an toàn và sức khỏe của nạn nhân quan trọng hơn mọi thủ tục.

    “Cô Long,” anh hạ thấp giọng, cố giữ nhịp nói chậm và ổn định, “tôi hỏi thẳng nhé. Tối qua cô có dùng thuốc gì đặc biệt không? Thuốc cảm, thuốc ngủ, hoặc… thứ gì đó do người khác đưa?”

    Long Tiểu Tuyết nhíu mày, vẻ mặt hoang mang, như đang cố moi ký ức từ một vùng sương mù dày đặc.

    “Không… chắc là không…”
    Cô dừng lại vài giây, rồi chậm rãi nói tiếp:
    “Hôm qua tôi chỉ… đi gặp một người bạn trai quen qua mạng. Ăn cơm xong, anh ấy đưa tôi về tận cửa rồi rời đi. Tôi không nhớ mình đã uống thêm gì khác.”

    Đặng nheo mắt.
    “Người đó ở lại bao lâu?”

    “Chỉ đứng ngoài cửa vài phút.”

    “Cửa nhà cô dùng khóa mật mã. Anh ta có biết mật khẩu không?”

    Long Tiểu Tuyết lắc đầu gần như theo phản xạ.
    “Không thể. Tôi chưa từng nói.”

    Đặng không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu. Trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu tự động ghép lại thành một hình thù mơ hồ nhưng đáng ngại.

    Nếu không phải người quen có mật khẩu.
    Nếu không có dấu hiệu cạy phá.
    Nếu nạn nhân mất trí nhớ từng đoạn…

    Vậy thứ đã mở cánh cửa phòng ngủ đêm qua là gì?

    “Trước mắt,” Đặng nói, đứng dậy, “tôi đề nghị cô đi bệnh viện kiểm tra tổng quát. Không chỉ vì vụ án, mà vì chính sức khỏe của cô.”

    Long Tiểu Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm như vừa được cho phép trốn khỏi nơi khiến cô ngột ngạt.

    Đặng ra hiệu cho tiểu Cảnh đi cùng cô đến bệnh viện, vừa bảo vệ vừa ghi nhận tình trạng y tế. Trước khi rời căn hộ, anh cẩn thận niêm phong chiếc thùng rác chứa dịch nôn, tự tay mang theo.


    Chưa đầy một giờ sau, tại phòng kỹ thuật hình sự.

    Tiểu Vương làm việc rất nhanh. Kết quả phân tích mẫu nôn được in ra, đặt lên bàn trước mặt Đặng.

    “Có tồn dư Triazolam,” tiểu Vương nói, giọng trầm xuống. “Không nhiều, nhưng đủ gây mất trí nhớ và mê man.”

    Đặng siết nhẹ hàm răng.

    Triazolam.
    Thuốc an thần gây ngủ, thuộc nhóm benzodiazepine. Không màu, không mùi. Chỉ cần một liều nhỏ hòa vào nước hoặc rượu, người uống sẽ rơi vào trạng thái ngoan ngoãn, mất phản kháng, mất ký ức tạm thời.

    Trong giới tội phạm, nó còn có một cái tên khác:
    “Nước ngoan ngoãn.”

    “Vấn đề là…” tiểu Vương tiếp lời, “liều lượng trong cơ thể cô ta không đủ để duy trì tác dụng lâu. Tức là… thời điểm bị cho uống rất gần với lúc xảy ra sự việc.”

    Đặng im lặng nhìn báo cáo.

    Một vụ xâm hại?
    Một kẻ quen biết qua mạng?
    Hay… một kẻ hiểu rõ nạn nhân hơn tất cả?

    Và nếu mọi thứ chỉ dừng ở đó, vụ án này có lẽ vẫn nằm trong phạm vi hình sự thông thường.

    Nhưng có một chi tiết, từ lúc bước vào căn hộ đến giờ, cứ liên tục đâm vào trực giác của anh như một cái gai không chịu nhổ ra được:

    Ánh mắt Long Tiểu Tuyết, mỗi khi nhắc đến đêm hôm qua, không chỉ là sợ hãi.

    Mà là…
    sợ hãi một thứ không thể dùng ngôn ngữ con người để gọi tên.

    Đặng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt tối lại.

    “Tra toàn bộ lịch sử hẹn hò của cô ta,” anh nói.
    “Và… kiểm tra lại camera hành lang một lần nữa.”

    “Lần này,” anh dừng lại một giây, “không chỉ tìm người.”

    “Có khi… phải tìm thứ khác.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note