Chương 4: Nghi Phạm Trước Ánh Đèn Trắng
by shynx86Tin từ bệnh viện nhanh chóng được chuyển về đồn.
Kết luận y khoa rất rõ ràng: Long Tiểu Tuyết đã có quan hệ tình dục trong vòng hai mươi bốn giờ trước khi nhập viện, và dấu vết trên cơ thể cho thấy cô không ở trong trạng thái tỉnh táo hoàn toàn vào thời điểm đó.
Vụ việc chính thức được chuyển từ “nghi vấn” sang hiếp dâm có sử dụng chất gây mê.
Không còn đường lui.
Đặng đứng trước bảng trắng trong phòng họp nhỏ, tay cầm bút dạ, trên bảng đã ghi sẵn tên nạn nhân và thời gian xảy ra vụ án. Ánh đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống, làm khuôn mặt anh trông mệt mỏi nhưng tập trung cao độ.
“Bắt đầu từ người cuối cùng tiếp xúc với nạn nhân trước khi cô ấy mất ý thức.”
Anh quay đầu nhìn hai trợ lý. “Người bạn trai quen qua mạng.”
Theo lời khai của Long Tiểu Tuyết, cô quen người này chưa đầy một tháng. Hai người nhắn tin qua lại mỗi ngày, giọng điệu không quá mặn nồng nhưng cũng đủ tạo cảm giác thân quen. Đêm xảy ra vụ việc, chính người đàn ông đó là người đưa cô về đến tận cửa nhà.
Trên bảng trắng, tiểu Vương ghi thông tin:
- Nickname: Ám Thương Biệt Liên
- Tuổi tự khai: 33
- Khu vực hoạt động: Trung tâm thành phố
- Thông tin khác: Không rõ
“Nickname nghe đã thấy không đứng đắn,” tiểu Cảnh lẩm bẩm.
Ba người ngồi trước máy tính, bắt đầu phân tích toàn bộ lịch sử trò chuyện do Long Tiểu Tuyết cung cấp. Tin nhắn không nhiều lời ong bướm cầu kỳ, đa phần là những câu hỏi đời thường, xen lẫn vài câu đùa cợt hơi thô.
“Em thích con gái dịu dàng.”
“Anh không phải người nói nhiều, nhưng làm được việc.”
“Ha ha, em ngủ sớm vậy à, ngoan ghê.”
Kèm theo đó là những biểu tượng cảm xúc “cool”, “cười nhếch mép”, “trái tim đen”.
Tiểu Cảnh tròn mắt nhìn màn hình:
“Chỉ vậy thôi á? Không có tặng hoa, không có tâm sự sâu sắc, thế mà cô Long cũng xiêu lòng sao?”
Tiểu Vương bật cười, nửa đùa nửa thật:
“Trai thẳng kiểu này mà còn có người thích, mấy ông anh FA ở Kỳ Gia chắc khóc hết nước mắt.”
Tiểu Cảnh chưa kịp đáp, đã thấy Đặng giơ tay ra hiệu im lặng.
“Đừng xem nhẹ,” anh nói, giọng trầm xuống. “Chính kiểu người này mới nguy hiểm.”
Hai người lập tức nghiêm túc lại.
Đặng tiếp tục:
“Từ tin nhắn có thể thấy, Long Tiểu Tuyết là người khá đơn giản, dễ tin người, có xu hướng tự thuyết phục bản thân. Còn đối phương…”
Anh dừng lại, chỉ vào màn hình.
“Chỉ nhắm vào một mục tiêu duy nhất.”
“Quan hệ?” tiểu Cảnh hỏi.
“Đúng.” Đặng gật đầu. “Và nếu có thể, bằng mọi giá.”
Lệnh được đưa ra rất nhanh: truy vết IP, lịch sử đăng nhập, số điện thoại, phương tiện di chuyển.
Chưa đầy một tiếng sau, tiểu Vương ngẩng đầu lên, sắc mặt thay đổi rõ rệt.
“Tìm ra rồi.”
Thông tin hiện lên trên màn hình khiến cả phòng im lặng trong vài giây:
- Tên thật: Trương Thành
- Giới tính: Nam
- Tuổi: 49
- Nghề nghiệp: Lái xe công nghệ
- Tình trạng hôn nhân: Đã kết hôn
- Con cái: Một con gái, 17 tuổi
Tiểu Cảnh há hốc miệng.
“Bốn mươi chín?! Không phải ba mươi ba à?”
“Ảnh đại diện cũng chỉnh sửa,” tiểu Vương bổ sung. “Dùng ảnh cũ cách đây hơn mười năm.”
Một người đàn ông trung niên, có gia đình, che giấu thân phận, tiếp cận phụ nữ độc thân trẻ tuổi, mang theo thuốc gây mê.
Mọi mũi tên đều chỉ về một hướng.
Ba người không chần chừ thêm. Dựa vào dữ liệu xe công nghệ và khu vực sinh sống, họ nhanh chóng xác định được vị trí của Trương Thành.
Khi tìm thấy anh ta, người đàn ông đang đứng bên lề đường, hút thuốc, dáng người thấp, gầy, gương mặt bình thường đến mức nếu lẫn vào đám đông thì không ai nhớ nổi.
Đặng bước tới, rút điện thoại, đưa ảnh Long Tiểu Tuyết ra trước mặt anh ta.
“Anh có nhận ra người này không?”
Chỉ trong một giây.
Chỉ một giây ngắn ngủi.
Đủ để ánh mắt Trương Thành co rút lại, đồng tử giãn ra, bàn tay cầm điếu thuốc run lên rất nhẹ. Anh ta nuốt nước bọt, khóe miệng giật giật.
“Không… không quen.”
Giọng nói khô khốc, quá nhanh, quá gượng.
Đặng không vạch trần ngay. Anh chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho tiểu Vương và tiểu Cảnh đứng sang hai bên, rồi đi vòng ra phía sau xe của Trương Thành.
Cốp xe, ghế sau, hộc để đồ.
Không có vật sắc nhọn.
Không có dây trói.
Nhưng trong ngăn đựng đồ phụ, Đặng tìm thấy bảy lọ nhỏ, nhựa trong, không nhãn mác chính thức, chỉ dán một miếng giấy trắng viết tay hai chữ nguệch ngoạc:
“Mê chơi.”
Đặng cầm một lọ lên, lắc nhẹ trước mặt Trương Thành.
Chất lỏng bên trong không màu, không mùi.
“Cái này là gì?”
Trương Thành cúi đầu, mồ hôi rịn ra sau gáy.
“…Nước tăng lực.”
Đặng không cười.
“Anh có biết,” anh nói chậm rãi, từng chữ rơi xuống như búa,
“thuốc gây mê không màu không mùi thường được tìm thấy ở đâu không?”
Không cần chờ câu trả lời.
“Ở những vụ án mà nạn nhân không nhớ mình đã bị làm gì.”
Không ai nói thêm câu nào.
Tiểu Vương và tiểu Cảnh bước tới hai bên, kẹp lấy Trương Thành.
“Anh Trương,” Đặng kết luận, giọng lạnh hẳn đi,
“mời anh về đồn phối hợp điều tra.”
Còng số tám khóa lại, phát ra một tiếng cạch khô khốc.
Nhưng khi Trương Thành bị đẩy lên xe, Đặng vẫn không có cảm giác kết thúc.
Bởi vì trong suốt quá trình đó, có một chi tiết khiến anh không thể bỏ qua:
Dù hoảng sợ, dù lộ rõ dấu hiệu nói dối…
Trương Thành chưa từng hỏi một câu nào về Long Tiểu Tuyết.
Như thể…
anh ta đã sớm biết chuyện gì đang chờ mình phía trước.
Cùng lúc đó, trong phòng bệnh tầng sáu, Long Tiểu Tuyết tỉnh dậy.
Ánh nắng chiều xuyên qua rèm cửa, chiếu lên ga giường trắng nhợt nhạt. Cô mở mắt rất lâu nhưng không cử động, như thể cơ thể này không còn hoàn toàn thuộc về mình nữa.
Cảm giác đau nhức âm ỉ vẫn còn, nhưng đáng sợ hơn là sự trống rỗng. Không phải ký ức đau đớn, mà là những khoảng trống bị xé mất – những giờ phút đã xảy ra, nhưng cô không thể nhớ, cũng không thể lấy lại.
Cô đưa tay che mặt.
Không khóc.
Không run rẩy.
Chỉ là một cảm giác ghê sợ lặng lẽ lan ra, như nước lạnh thấm dần qua từng thớ thịt.
Lần đầu tiên trong đời, Long Tiểu Tuyết nhận ra:
Có những tổn thương không để lại vết bầm, nhưng sẽ theo người ta suốt phần đời còn lại.
