Chương 2 – Nụ Cười Trên Quan Tài
by shynx86Ngay sau đó, tôi thấy miệng của người chết bỗng nứt toác ra, kéo dài đến tận mang tai giống như đang cười với tôi.
“Á!!!”
Tôi hét lớn. Người hàng xóm vội vàng đỡ lấy tôi, vài người xung quanh cũng chạy lại.
“Ông ấy cười! Ông Vương cười kìa!”
Tôi chỉ vào thi thể trên tấm ván, hoảng loạn la lên.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi quay sang phía tôi chỉ.
Tôi cũng sững lại… ông Vương lại trở về khuôn mặt lúc đầu, tuy vẫn gớm ghiếc quái dị nhưng tuyệt nhiên không có nụ cười nào. Dường như mọi chuyện ban nãy chỉ là ảo giác của tôi.
Hai người con của ông Vương nghe xong, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Thế nhưng họ không nói gì, chỉ bảo chúng tôi đi qua, mời người tiếp theo vào bái.
Ngoài chính đường, đội đưa tang đã đến. Đó là lệ làng: năm sáu người mang mặt nạ, mặc đồ trắng, vừa đi vòng quanh sân vừa đánh trống, gõ chiêng, thổi kèn.
Mọi người đứng dậy nối gót theo sau, vừa đi vừa khóc lóc than vãn.
Trời càng lúc càng tối, khi ấy vẫn còn le lói ánh sáng chiều muộn.
Tôi bị cuốn trong đám đông, bốn phía là tiếng trống kèn và tiếng khóc. Họ lẩm nhẩm thứ gì đó nghe chẳng rõ nghĩa, chỉ cảm nhận được âm điệu bi thương, quỷ dị.
Rõ ràng ở giữa dòng người, vậy mà nỗi sợ hãi lại ngày càng dồn chặt lấy tim tôi.
Khi theo đoàn người vòng ra trước cửa chính đường, tôi thoáng thấy một bóng người trong căn nhà tối đen ấy đứng thẳng bất động ở bên trong.
Bị dòng người xô đẩy, tôi lao về phía trước, quay đầu lại thì chẳng còn thấy gì nữa.
Đúng lúc tôi cảm thấy sắp nghẹt thở thì tiếng nhạc bỗng nhiên dừng hẳn.
Người trong bếp bưng các món ăn đi ra, những bát to đầy dưa mặn, thịt kho bóng dầu đặt xuống bàn.
Trong đám đông, tôi nhìn thấy bà nội, lòng tôi lập tức sáng bừng mà vội chạy về phía bà.
Bà đặt một bát thịt ba chỉ kho trước mặt tôi rồi lau tay, đưa tay xoa đầu tôi.
“Còn nhiều việc phải làm, con ăn nhiều đi, ăn nhiều mới lớn được.”
Nói xong bà lại quay vào bếp.
Người trong làng bận rộn cả ngày, khi tiệc cỗ dọn ra, tất nhiên ai cũng tranh phần. Tôi vừa mới gắp được hai miếng thịt thì đồ ăn trên bàn đã bị vét sạch.
Trời đã về khuya, mọi người nói với gia chủ vài lời an ủi rồi lần lượt rời khỏi nhà họ Vương.
Bà nội vẫn chưa ra, tôi ngồi trên ghế nhỏ chờ bà.
Nhìn sân nhà dần dần vắng hẳn, thú thật tôi thấy có chút sợ, không muốn ở lại trong này, chỉ muốn ra cổng đứng đợi bà.
Khi tôi vừa đứng dậy, một bàn tay bất ngờ kéo giật lấy tôi.
“Á!”
Tôi hoảng hốt kêu lên, quay phắt đầu lại, thì ra là vợ hai của ông Vương.
Có lẽ vì đang mặc đồ tang, gương mặt bà ta trắng bệch. Một tay nắm lấy tôi, tay kia cầm một bát thịt heo.
Miếng thịt hồng hồng trong bát như còn sống, nhưng lại tỏa ra một mùi hương kỳ lạ khiến tôi vô thức hít sâu một hơi.
Vương nhị tức phụ nhét bát thịt vào tay tôi, tôi vội vàng đẩy ra.
“Cảm ơn, cháu… cháu không ăn, cháu không lấy đồ của người khác.”
Bà ta càng ra sức nhét bát thịt vào lòng tôi.
“Cầm lấy đi, Thuý Thuý với ông Vương có duyên đấy, hai người cùng ngày cùng tháng sinh mà.”
Quả thật là vậy. Mỗi năm đến sinh nhật tôi, nhà họ Vương đều mở đại tiệc mừng thọ ông Vương, tôi cũng được chia chút kẹo bánh ngọt.
Tôi vẫn không nhận, vợ hai lại nói tiếp: “Cầm đi, bà nội con bận cả ngày chưa được ăn miếng thịt nào. Đây là ‘hồi lan’ nhà họ Vương gửi cho bà.”
“Hồi lan” là cách gọi ở quê tôi, nghĩa là khách đến nhà chủ giúp đỡ, lúc ra về gia chủ đáp lễ lại chút quà.
Nghe bà ta nhắc đến bà nội, tôi bỗng thấy xiêu lòng. Bà chưa ăn được gì ở cỗ, mang bát thịt thơm thế này về cho bà thì tốt biết mấy.
Thấy tôi còn ngập ngừng, vợ hai vội đặt hẳn bát thịt vào lòng tôi rồi quay người đi vào gian chính.
Đúng lúc ấy bà nội đi ra từ bếp, bà thấy tôi thì lập tức đi đến dắt tay. Nhìn bát thịt trong tay tôi, bà hỏi: “Đây chẳng phải là bát thịt đặt trên bàn thờ tế sao, sao lại ở trong tay con?”
Biết đó là đồ cúng cho người chết, tôi cũng lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn nói thật: “Là Vương nhị tức phụ đưa cho con, bảo là ‘hồi lan’ cho bà.”
Trong làng, ai ít tuổi hơn chút thì chúng tôi đều gọi là “thẩm”, bà nghe thế cũng biết là người nhà tang chủ cho.
Bà cũng động lòng khi ngửi thấy mùi thịt thơm nức,. Làng quê nghèo thế, nào có chỗ để giữ nhiều kiêng kỵ. Người chết đâu có ăn uống gì, nhà nào có tang, đồ cúng để mấy ngày rồi cũng hạ xuống cho người sống ăn.
Bà nắm tay tôi, tôi ôm chặt bát thịt, hai bà cháu cùng nhau về nhà.

0 Comments