Chương 9 – Thất Tinh Liên Châu
by shynx86Nhưng chẳng ngờ con rắn ấy lại khó đối phó đến vậy. Khi Lục Bà chạy đến nơi, nó đã thoát đi mất, chỉ còn lại tôi ngã gục trên đất cùng miếng phù vẫn còn đang phát sáng trước ngực.
Nghe xong chuyện đêm qua, tim tôi vẫn còn run rẩy. Giờ đây, phù bài đã trở về trên ngực Lục Bà, tôi nhìn rất rõ trên đó có một vết nứt chạy ngang.
Lục Bà biết tôi đang nghĩ gì, vội nói: “Thứ lần này xuất hiện… không tầm thường đâu.”
Tôi cố sức ngồi dậy, giọng nói khàn khàn khô cứng nghe như già đi mấy chục tuổi.
“Là… là Vương nhị tức phụ, chính là bà ta, mau đi tìm bà ta đi…”
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng kèn trống tang, đội đưa tang đeo mặt nạ, thổi kèn gõ chiêng đi ngang qua cửa sổ nhà tôi.
Bà nội xót xa vuốt đầu tôi, giọng run run: “Tối qua ở chỗ con ngất đi, Lục Bà tìm thấy xác Vương nhị tức phụ… giấu dưới đáy hồ, thịt da gần như rữa nát rồi. Họ nói…”
Bà ngập ngừng, Lục Bà tiếp lời: “Họ nói, xác Vương nhị tức phụ… ít nhất đã chết được một tháng rồi.”
Một tháng?!
Vậy thì, người năm ngày trước đến báo tang là ai? Người tôi thấy ở đám tang là ai? Người mang thịt lợn cho tôi lại là ai?!
Tôi ghì chặt mép giường, bỗng nôn khan, thế nhưng chẳng nôn ra được gì.
Đúng như chúng tôi dự liệu, những nốt đỏ trên lưng tôi đã thành bốn cái.
Lục Bà bảo đến khi xuất hiện cái thứ bảy thì cho dù Đại La Thần Tiên có hạ phàm… cũng chẳng cứu nổi tôi.
Nỗi sợ cái chết bao trùm lấy tôi.
Trong gian phòng, một sự ngột ngạt đè nén khiến tôi gần như nghẹt thở.
Tiếng kèn tang ngoài cửa sổ dần dần xa đi.
Bà nội ngồi bên đầu giường, hai mắt khóc đến sưng đỏ, còn mắt ông thì cũng đỏ ngầu.
Lục Bà trầm ngâm rất lâu, cuối cùng hạ quyết tâm thốt ra hai chữ: “Chiêu hồn.”
“Gọi hồn nhị tức phụ về, hỏi xem là ai đã hại bà ấy.”
Bà nói hồn người mới chết không thể mang oán khí nặng đến mức kết thành Thất Tinh Sát. Kẻ đứng sau đương nhiên chính là thứ đã hại chết nhị tức phụ.
Cũng tức là cái thứ tôi nhìn thấy bên hồ ngày hôm qua.
Tôi gắng gượng ngồi dậy rồi cùng Lục Bà đến nhà họ Vương.
Nhị tức phụ chết dữ, theo quy củ quê nhà thì không thể làm tang lớn nên chỉ bày sơ sài vài mâm cỗ rồi coi như xong.
Lão Nhị nhà họ Vương biết mình đã cùng cái xác quỷ ấy chung chăn gối hơn một tháng nên sợ đến phát bệnh, thậm chí còn không dám ra chủ trì tang lễ.
Người nhà họ Vương ai nấy đều ỉu xìu, việc này rơi vào thân ai chắc cũng lạnh sống lưng.
Mấy ngày ngắn ngủi mà hai lần làm tang là cực kỳ bất tường. Lúc này thấy Lục Bà chẳng khác nào thấy cọng rơm cứu mạng, cái gì cũng gật đầu đồng ý.
Lục Bà dẫn tôi vào phòng quàn xác. Vốn dĩ chiều nay đã định đưa lên núi, nhưng vì tối nay phải làm phép chiêu hồn nên lùi lại đến ngày mai.
Nhị tức phụ nằm dưới tấm vải trắng.
Khoảnh khắc tấm vải được vén lên, một luồng tử khí hôi thối xộc thẳng vào mặt.
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia cùng những con tuyến trùng đang chui rúc dưới lớp da, tôi lại ôm chặt cánh cửa nôn khan từng cơn.
Đêm xuống, bắt đầu chiêu hồn.
Lấy huyết nhục của thân nhân gần gũi làm dẫn, lấy y vật của người chết làm môi giới.
Lấy pháp khí trấn trận, lấy thọ mệnh làm giá.
Nghi thức chiêu hồn không hề đơn giản như tôi tưởng. Muốn mời vong hồn oan nghiệt nhập xác để chỉ ra kẻ đã hại mình, nhất định phải có pháp khí trấn trận, người làm phép phải lấy tuổi thọ của mình ra làm vật hiến tế.
Nói cách khác, chính là phải hao tổn dương thọ của Lục Bà.
Đêm khuya.
Tôi được ông bà kẹp ngồi giữa, canh giữ bên cạnh.
Lục Bà ngồi ở trung tâm, bốn góc cắm đầy phướn trắng chiêu hồn, dưới đất vẽ một pháp trận lớn, dùng chu sa hòa với máu đầu ngón tay của con ruột nhị tức phụ mà làm thành.
Theo thế Càn Khôn Âm Dương, ở vị trí tử môn thắp một cây nến trắng.
Ngọn nến trắng này chính là mắt trận đêm nay.
Nếu chiêu hồn thành công, vong hồn nhập vào thì nến sẽ tắt.
Nếu hồn rời đi, nến sẽ sáng lại.
Còn nếu nến không sáng lại, nghĩa là người chết không chịu rời đi, muốn đoạt lấy thân xác.
Lục Bà mặc lại bộ quần áo mà nhị tức phụ từng mặc lúc sinh thời ngồi giữa trận, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.
Đêm tháng tám oi bức khô nóng.
Theo từng nhịp pháp, cây nến trắng kia bỗng run rẩy dù không hề có gió.
Sắp đến rồi sao…
Tôi căng thẳng nắm chặt tay bà nội, lòng bàn tay ướt sũng mồ hôi lạnh.
Rõ ràng cảm nhận được tim đập kịch liệt như sắp nhảy khỏi cổ họng.
Một lúc lâu, chú ngữ của Lục Bà càng niệm càng gấp, giọng cũng dần cao hơn, nhưng cây nến trắng vẫn không hề tắt.
Sường như Lục Bà không cam lòng, đứng bật dậy từ trong pháp trận, kết một thủ ấn, toàn thân run rẩy.
Tôi thấy máu tươi trào ra từ bảy khiếu trên gương mặt bà, tôi cắn chặt môi đến rách cũng không dám bật ra tiếng.

0 Comments