Chương 11 – Bí Mật Bốn Mươi Năm Trước
by shynx86Lục Bà túm chặt lấy Vương Đại đang ngồi bệt dưới đất, giọng quát gay gắt: “Ngươi phải kể rành rọt từng chi tiết về cha ngươi và chuyện chị dâu ngươi trước khi chết!”
Vương Đại nào dám không nghe, chỉ biết gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Hắn nói thực ra hơn một tháng trước nhị tẩu từng lên ngọn núi kia… cũng chính là nơi sau này tìm thấy xác bà ấy.
Lần đó là do cha hắn gọi đi, bảo là lên núi tế bái Sơn Thần.
Người miền núi đều tin vào Sơn Thần, không chỉ vào dịp lễ tết mới cúng tế mà ngay cả ngày thường khi ăn cơm ăn thịt cũng phải kính dâng Sơn Thần. Lại có kẻ còn tin Sơn Thần có năng lực thông thiên, chỉ cần thành tâm thì có thể giúp thực hiện mọi nguyện vọng.
Vậy nên nhị tẩu mang hương lên núi.
Từ ngày hôm ấy trở đi, dường nhị tẩu đã thay đổi, có gì đấy khác lạ.
Vương Đại hồi tưởng, nói tóm lại là có chút quái dị.
Rồi hắn lại nhớ tới cha mình, Vương Liên trước lúc chết.
Nói đến đây Vương Đại hơi dừng lại, lập tức bị Lục Bà quát mắng: “Ác quỷ đã tìm tới tận nhà các ngươi, ngươi còn ở đây ấp a ấp úng, sống chán rồi hả!”
Vương Đại lập tức rụt đầu, vội vàng tuôn hết ra.
Hắn kể từ khi có ký ức, nhà họ Vương đã là gia đình giàu nhất thôn.
Hắn chưa bao giờ phải đói khát như những đứa trẻ khác, trên bàn ăn lúc nào cũng có cá thịt đầy đủ.
Khi hắn còn nhỏ thường đuổi theo gà vịt trong nhà chơi. Hắn nhớ lờ mờ nhớ rằng số gà vịt trong nhà thường hay tự dưng tăng thêm.
Có lần hắn ngủ ngay cạnh chuồng gà, cả đêm chẳng ai ra vào, vậy mà sáng hôm sau đi vào xem lại thấy nhiều thêm năm con gà mái lớn.
Về sau hắn lớn rồi không còn chạy ra chuồng gà nữa, đến bản thân hắn cũng không biết những ký ức đó có thật hay chỉ là ảo giác.
Cho đến một đêm cách đây một tuần, Vương Liên bỗng gọi tên hắn. Lúc đầu hắn chỉ nghe thấy mà không đi, bởi cả nhà họ Vương đều biết cha hắn có thói quen nói mớ giữa đêm.
Sau đó Vương Liên tự mình bước ra tìm, hắn mới biết cha vẫn chưa ngủ.
“Tôi vĩnh viễn không quên được đêm hôm ấy. Cha nắm chặt lấy tôi, câu đầu tiên thốt ra chính là: ‘Tối nay cha sẽ chết.’”
“Tôi sợ đến hồn vía lên mây, vội khuyên cha đừng nói nhảm. Nào ngờ cha lại cười lớn, bảo cuối cùng cũng chờ được tới ngày này. Ông không phải chết, mà là sắp đi hưởng phúc.”
“Cha còn dặn mấy lời, nói sau khi ông mất phải để thi thể trong nhà bảy ngày, không được sắp người canh giữ ban đêm, không được động vào tất cả đồ cúng trên bàn thờ.”
“Chỉ mấy câu đó thôi mà ông bắt tôi lặp đi lặp lại mười lần, không ngừng hỏi tôi có nhớ chưa. Tôi chỉ nghĩ người già lại phát bệnh nên đành nhẫn nại nhắc đi nhắc lại.”
Sắc mặt Lục Bà khó coi vô cùng, lại truy hỏi thêm mấy lượt rồi mới chịu thả cho Vương Đại đã sợ đến mức đầu óc choáng váng quay về.
Đợi mọi người đi hết, tôi mới nhớ lại chuyện vừa rồi, vội quay sang hỏi bà nội:
“Bà ơi, tại sao Vương Liên lại sợ bà đến thế?”
Lần trước cũng vậy, lần này cũng vậy, chỉ cần bà nội lên tiếng thì Vương Liên đều lập tức dừng lại.
Nghe tôi hỏi xong, sắc mặt Lục Bà, bà nội và cả ông nội đều thay đổi. Cuối cùng ông nội khẽ thở dài, mở miệng nói: “Thực ra, hơn bốn mươi năm trước, lão Vương, cũng chính là Vương Liên từng đến cầu hôn bà nội con.”
Lục Bà nghe vậy lập tức hừ lạnh một tiếng: “Hồi đó ông nội con xuất thân nghèo khó nhưng là tay săn giỏi, chạy nhanh chẳng khác nào thỏ rừng trong núi. Bà nội con và ông nội từ nhỏ đã có tình cảm, hôn sự sớm đã định rồi. Vương Liên cũng đem lòng thích bà nội con. Nhưng quy củ trong thôn ta là hôn sự phải do đôi bên tình nguyện, bằng không Sơn Thần sẽ giáng họa trừng phạt. Vương Liên đã tìm mọi cách ngăn cản hôn sự giữa ông bà con, song vì Bình Oa một lòng không đổi, cuối cùng cũng chẳng thành công.”
Nghe Lục Bà nói xong, tôi mới hiểu ra, thì ra Vương Liên không phải sợ bà nội mà là vì chuyện cũ năm xưa.
Bà nội không biết nhớ đến điều gì, khẽ thở dài: “Lục Bà, e rằng tôi đã hiểu ra rồi.”
Lục Bà cũng gật đầu: “Tôi cũng đoán được phần nào, nhưng phải vào nhà Vương Liên xem thử mới rõ.”
Nhà của Vương Liên nằm ở đông sương, hiện tại đã bị niêm phong, trên cửa treo mấy ổ khóa sắt lớn.
Một tuần trước vào đêm Vương Liên chết, chó trong thôn sủa suốt cả đêm. Thêm vào đó cái chết của ông ta quá đáng sợ, đừng nói người trong thôn, ngay cả người nhà họ Vương cũng chẳng dám lại gần.
Vương Đại giúp Lục Bà mở cửa.
Bốn người chúng tôi bước vào căn phòng phủ đầy bụi bặm.
Lúc này đang là nửa đêm, trong tay Lục Bà chỉ có ngọn nến le lói phát ra chút ánh sáng yếu ớt.

0 Comments