Chương 13 – Hồn Bị Nuốt Mất
by shynx86Câu nói vừa thốt ra, tất cả dân làng xung quanh đều hít mạnh một hơi lạnh.
“Sao có thể như vậy chớ…”
“Đúng đó, biết đâu là nhà lão Vương tự mình thờ quỷ, sao có thể nói cả làng ta đều thờ quỷ được.”
“Phải, phải! Nhất định là Vương Liên bụng dạ không yên, trong nhà mới thờ tà ma!”
…
Tiếng nghi ngờ vang lên không dứt, chẳng mấy ai tin nổi chuyện hoang đường đến thế.
“Nếu các người không tin, vậy cứ tự về nhà đập tượng thần ra xem tôi có nói bậy hay không!”
Lục Bà nổi giận, xung quanh lập tức im phăng phắc nhưng cũng chẳng ai dám nhúc nhích. Ai mà dám làm chuyện đại nghịch bất đạo ấy cơ chứ.
Bà nội vội lên tiếng giúp Lục Bà hạ cơn tức.
“Giờ thì chúng ta phải làm sao? Hôm nay đã là ngày thứ sáu rồi.”
Trên lưng tôi, những nốt đỏ đã mọc đến cái thứ sáu, chỉ cần qua canh Tý đêm nay, tôi chắc chắn sẽ phải chết.
“Phá Thất Tinh Sát, cũng không phải là hoàn toàn vô phương.”
Lục Bà chậm rãi nói ra câu đó rồi im lặng rất lâu, không nói tiếp.
Tôi nín thở tập trung lắng nghe, phải một lúc lâu sau bà mới nói tiếp: “Muốn phá Thất Tinh Sát phải cần đến bảy người. Bảy người này đều phải cam tâm tình nguyện vì nó mà chết. Chỉ cần có một người do dự, trận pháp lập tức sụp đổ, khi ấy tất cả đều phải chết.”
Nghe xong, cả chúng tôi lẫn dân làng đều trầm mặc.
Mọi người trong làng liên tiếp thở dài.
Khó trách Lục Bà ban đầu không chịu nói, bởi vì tìm đâu ra được bảy người bằng lòng đi chịu chết chứ.
“Lục Bà, chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?”
Ông nội cất giọng hỏi.
“Cũng có.” Lục Bà đáp, rồi nhìn quanh gian nhà, ra hiệu cho mọi người ra ngoài.
Chuyện liên quan tới mạng người, ai nấy đều thức thời, vội vàng rời khỏi nhà họ Vương.
Trong phòng chỉ còn lại bốn chúng tôi.
Lục Bà từ tốn thốt ra bốn chữ: “Lấy mạng đổi mạng.”
Tôi không hiểu cụ thể ý tứ là gì, nhưng bất luận là ai dùng mạng mình đổi cho tôi, tôi đều tuyệt đối không đồng ý.
Tôi ra sức lắc đầu.
Bà nội ôm chặt lấy tôi.
“Lục Bà, phải làm thế nào?”
Lục Bà đáp:
“Nếu không tìm đủ bảy người, ít hơn cũng được, nhưng khi đó không phá nổi Thất Tinh Sát, chỉ có thể lấy mạng đổi mạng. Đêm nay, qua canh Tý, nhất định phải có một người chết.”
“Người nào nguyện ý, đêm nay phải cùng lên núi với con bé Thúy.”
Tôi vùng vẫy kịch liệt, nhưng miệng đã bị bà nội bịt chặt.
“Tôi với ông nó nhất định sẽ đi. Bọn ta đã già rồi, dùng mạng mình đổi lấy mạng của Thúy Thúy, rất đáng.”
Ông chống vào cây gậy du, đứng dậy bước tới, khẽ xoa đầu tôi.
“Thuý Thuý, đừng sợ.”
Lục Bà gật đầu, dường như sớm đã đoán trước kết cục này.
“Tôi sẽ cùng đi với các người, cộng lại là bốn người.”
Nghe đến đây, tôi càng không kìm nổi nước mắt mà ra sức lắc đầu.
Bà ấy và tôi vốn chẳng hề có huyết thống gì, tại sao phải vì tôi mà đi?
Có vẻ như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, gương mặt nghiêm nghị thường ngày của Lục Bà chợt hiện lên một nét hiền từ.
“Thuý Thuý, con có biết vì sao chưa từng gặp cha mẹ ruột của mình không?”
Tôi bàng hoàng mở to hai mắt.
“Con sinh ra với bát tự thuần âm. Khi mới mấy tháng tuổi, chính ta đã ôm con từ trong núi mang về. Ông bà nội con cả đời không có con cái, nên đã nhận nuôi con từ tay ta. Vậy nên ta cũng xem như nửa người thân của con. Giúp con một lần, chẳng có gì đáng nói.”
Bà nội buông tôi ra, cũng mỉm cười: “Ta với ông con vốn không thể sinh con, cả đời này cũng sẽ chẳng có đứa trẻ nào. Chúng ta phải cảm ơn Thuý Thuý, có con là điều đẹp đẽ nhất.”
Nghe đến đây, nước mắt tôi đã tuôn thành dòng, khóc đến nghẹn lời. Dù bà nội đã buông tay, thế nhưng tôi vẫn đứng yên bất động.
Lục Bà tiếp tục nói: “Thuý Thuý, không biết đêm qua con có nhìn thấy bức tượng Sơn Thần mà nhà Vương Liên thờ không? Bất kể vị trí đặt hay cách cúng tế đều vô cùng đặc biệt. Suy đoán của chúng ta không sai, Vương Liên đã nuôi quỷ từ lâu .”
“Nuôi quỷ? Nuôi quỷ là gì vậy?”
“Đại khái là đạt thành một loại giao dịch với lệ quỷ. Con còn nhớ Vương Đại từng kể trong nhà hắn vô duyên vô cớ xuất hiện súc sinh chứ? Đó hẳn là một phần giao dịch. Về việc Vương Liên đã dâng cho cái gọi là quỷ Sơn Thần thứ gì, chúng ta không biết. Điều duy nhất ta tính được là bát tự của con và Vương Liên đều cực âm, điều này có lợi lớn cho thứ quỷ Sơn Thần kia.”
Lúc này mặt trời đã ngả về tây, vệt tàn dương đỏ như máu chiếu xuyên qua khe cửa, nhuộm cả gian nhà bằng một màu chẳng lành.

0 Comments