Chương 14 – Khi Bùa Không Còn Tác Dụng
by shynx86Đã từng nghe qua chưa?
Người trong núi đều tin vào Sơn Thần, không chỉ ngày Tết ngày lễ phải cúng Sơn Thần mà ngay cả lúc ăn cơm ăn thịt cũng phải kính Sơn Thần.
Thậm chí còn có lời truyền rằng Sơn Thần có năng lực thông thiên, chỉ cần tâm thành là có thể giúp người thực hiện mọi ước nguyện.
Đây là lần thứ hai tôi đến ngọn núi này.
Cũng như lần trước, là lúc trời chạng vạng chưa tối hẳn. Chuông chiêu âm và thẻ bùa đều đã mất, chỉ còn chiếc áo khoác của ông nội phủ lấy tôi.
Lục Bà nói quỷ không nhìn thấy đồ vật, chỉ nhận người qua khí tức.
Bà bảo tôi cắt ngón tay trỏ lấy máu, bôi một vệt lên ấn đường của ba người họ, lại để chúng ta mỗi người uống một bát nước tro bùa, lấy đó để làm mờ đi tầm mắt của Quỷ Sơn Thần.
Bốn người chia từ bốn hướng chân núi mà tiến lên miếu Sơn Thần ở lưng chừng núi.
Tôi đi hướng Đông.
Trên những cây khô bay ra một bầy quạ, lại có vài con chim đen to lớn, chúng đồng loạt phát ra tiếng “quaa… quaa” khàn khàn lúc tôi đi ngang qua.
Đôi con ngươi đen láy của chúng vẫn dõi theo tôi như đang nhìn một mâm thịt thối rữa.
Lạ thật, tôi không còn sợ hãi như lần trước nữa.
Khi còn sống, tất nhiên tôi muốn sống, nhưng để người thân đổi lấy mạng ta, tôi tuyệt đối không làm được.
Đi đến bờ hồ lần trước, mặt hồ hôm nay xanh hơn, đám thủy thảo màu xanh sẫm nhuộm mặt nước thành gần như đen kịt.
Sau lưng vang lên tiếng xào xạc trong đám cỏ.
Tôi ngoảnh lại, là ông bà và Lục Bà đi tới.
Lục Bà cầm một cái la bàn cũ kỹ, kim chỉ về cuối hồ.
Chúng tôi vạch lớp cỏ dại rậm rạp, không ngờ lại phát hiện một ngôi mộ sâu bên trong.
Mộ được xây bằng gạch đá, đã chẳng còn nhìn rõ tên chủ nhân.
Nhưng trên đó lại có những hàng chữ khác.
Thứ tự sắp xếp vô cùng kỳ quái, không giống được viết lên, cũng chẳng giống khắc vào.
Lục Bà nói đó chính là Quỷ khế.
Bà chỉ vào hàng chữ bên phải. “Đây là khế ước của Vương Liên. Năm 1960… con rùa đen này vậy mà đã kết quỷ khế suốt 35 năm rồi.”
Lục Bà tiếp tục nhìn xuống, dưới ánh lửa, những chữ kia như bị móng vuốt cào lên, vừa kỳ dị vừa rợn người.
Tôi không dám nhìn lâu, vội quay mặt đi.
Không biết đã qua bao lâu, Lục Bà cuối cùng cũng đọc xong.
Bà quay đầu lại, sắc mặt trở nên cực kỳ đáng sợ.
Giống như sợ hãi, lại giống như cực độ phẫn nộ làm cho toàn thân bà ấy run rẩy.
“Ba mươi lăm năm trước Vương Liên đến bờ hồ cầu khấn sơn thần. Vì bát tự đặc biệt, hắn có thể nhìn thấy quỷ thần, ký kết quỷ ước. Hắn cầu cưới Bình Oa làm vợ, cầu cơm no áo ấm, cầu có một đôi con trai.”
“Quỷ thần không thể khống chế ý chí của người sống, Vương Liên bèn cầu Lý Kiệm gãy một chân, không thể đi săn, lại cầu đoạn mất một bộ phận, không thể sinh con.”
Thì ra chân của ông nội là do Vương Liên hại! Khó trách bà nội từng nói bọn họ vĩnh viễn không có con, hóa ra tất cả đều là do Vương Liên gây nên!
Thế nhưng cho dù như vậy, bà nội vẫn không gả cho Vương Liên mà cả đời nắm tay ông nội.
Sắc mặt ông nội chẳng coi là quá mức kinh ngạc, nhiều hơn là bình tĩnh, còn bà nội thì cắn chặt môi, nửa lời cũng không nói.
“Quỷ thần muốn Vương Liên lưu lại tam hồn thất phách, làm con rối một đời, thay quỷ thần dẫn người lên núi, nuốt lấy hồn phách của người sống.”
“Quỷ thần hứa hẹn Vương Liên được thọ sáu mươi, đến khi ấy sẽ trả lại hồn phách. Nếu Vương Liên có thể lấy lại hồn phách trước thất nhật, hắn sẽ lên cõi cực lạc cùng quỷ thần.”
“Năm 1961, Triệu Niên. Năm 1963, Lâm Nhị Vĩ. Năm 1963, Lưu Tiền Nhi…”
“Những người phía sau này đều là những kẻ mà Vương Liên dẫn lên núi, cũng chính là những người đi săn mà không bao giờ trở về.”
Tất cả mọi người ở đó đều siết chặt nắm đấm.
Tôi cũng khó lòng tin nổi vậy mà có người vì tư dục mà dẫn đồng hương trong thôn dâng cho lệ quỷ!
Bà nội lắc đầu, thì thào: “Ma quỷ… ma quỷ…”
Không biết bà nói là sơn thần quỷ kia, hay là chỉ Vương Liên.
Lục Bà nói xong, phân tích tiếp: “Người cuối cùng mà Vương Liên đưa cho sơn thần quỷ này, hẳn chính là Nhị tức phụ.”
“Ngày sinh nhật sáu mươi tuổi, hắn biết mình sẽ chết, còn tưởng rằng sau khi chết có thể lấy lại hồn phách, đi hưởng cực lạc.”
“Nào ngờ Sơn Thần Quỷ lật lọng, lại không thể không giữ quỷ ước bèn ký sinh trên Nhị tức phụ, quay về Vương gia đặt hồn phách trên bàn thờ cúng. Nếu ta đoán không sai thì chính là miếng thịt heo sống mà bà ta cho con ăn.”

0 Comments