Chuông báo giờ ăn vang lên.

    Âm thanh kim loại khô khốc đó vang khắp hành lang, nghe chẳng khác gì tiếng kéo lê của một con dao trên sàn gạch. Không ai nói với ai một lời, nhưng tất cả đều đứng dậy cùng lúc.

    Không phải vì đói.

    Mà vì không ai dám ở lại.

    Tôi và Tiểu Tiêu đi sát nhau, tay không dám buông ra dù chỉ một giây. Hành lang dẫn đến nhà ăn đông nghẹt người, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trò chuyện. Chỉ có tiếng bước chân lẫn trong mùi tanh nồng quen thuộc từ sáng đến giờ—mùi máu.

    Vừa bước qua cửa nhà ăn, tôi đứng khựng lại.

    Khung cảnh trước mắt khiến dạ dày tôi thắt lại.

    Những dãy bàn inox sáng loáng, khay cơm đã được bày sẵn ngay ngắn. Cơm trắng, canh rau, trứng rán… nhìn qua thì hoàn toàn bình thường.

    Cho đến khi tôi cúi xuống nhìn kỹ hơn.

    Giữa phần cơm của tôi, có một khúc thịt màu hồng sẫm.

    Không phải thịt heo.
    Không phải thịt gà.

    Hình dạng đó… tôi quá quen.

    Tôi từng học giải phẫu cơ bản.

    Đường gân, thớ cơ, phần mỡ mỏng bao quanh—chỉ có cánh tay người mới có cấu trúc như vậy.

    Tim tôi đập thình thịch, tai ù đi.

    Tôi quay sang Tiểu Tiêu.

    Cô ấy run rẩy gắp một vật gì đó ra khỏi khay cơm của mình.

    Một con mắt.

    Tròng mắt vẫn còn nguyên, lớp màng mỏng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang, đồng tử đục ngầu như đang… nhìn lại chúng tôi.

    Tiểu Tiêu bật ra một tiếng nấc nghẹn, tay buông thõng xuống bàn.

    “Không… không thể nào…” cô ấy thì thào.

    Ngay lúc đó, loa phát thanh vang lên, giọng nói vô cảm quen thuộc cắt ngang mọi suy nghĩ:

    “Quy tắc bữa ăn:
    Mỗi học sinh phải ăn hết toàn bộ phần ăn của mình.
    Lãng phí thức ăn… sẽ chết.”

    Không ai hét lên.

    Không ai phản đối.

    Bởi vì ở bàn bên cạnh, đã có một học sinh hất đổ khay cơm.

    Chỉ trong tích tắc.

    ẦM.

    Thân thể cậu ta phát nổ ngay tại chỗ, máu và thức ăn trộn lẫn bắn tung tóe lên mặt bàn. Một mảnh thịt dính lên cột inox, từ từ trượt xuống.

    Nhà ăn chìm vào im lặng tuyệt đối.

    Tôi nhìn khúc thịt trong khay mình.

    Nhỏ.

    Rất nhỏ.

    Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đó là thịt người, cổ họng tôi đã co thắt lại.

    “Tính… tính ra thì…” tôi nghe thấy chính mình thì thào, giọng khàn đặc, “chúng ta có khoảng bốn mươi phút để ăn xong bữa trưa.”

    “Muốn sống… thì phải ăn hết.”

    Không còn lựa chọn.

    Tôi nhắm mắt.

    Không nhai.

    Chỉ nuốt.

    Khúc thịt trượt xuống cổ họng tôi, lạnh và cứng, để lại một cảm giác trơn nhớt kinh tởm. Tôi cắn chặt môi đến bật máu để không nôn ra ngay tại chỗ.

    Tôi không dám nhìn Tiểu Tiêu.

    Tôi sợ nếu nhìn thấy cô ấy khóc, tôi sẽ không thể nuốt thêm được nữa.

    Khi chuông báo kết thúc giờ ăn vang lên, tôi gần như ngã quỵ khỏi ghế.

    Chúng tôi… đã sống sót.

    Tiết học buổi chiều.

    Tôi đến lớp sớm hơn mọi khi.

    Không phải vì chăm chỉ.

    Mà vì tôi sợ—nếu đến muộn, tôi sẽ không còn cơ hội ngồi xuống nữa.

    Tiểu Tiêu ngồi cạnh tôi, mặt tái nhợt như người vừa bệnh nặng. Cả hai không nói với nhau câu nào.

    Cửa lớp mở ra.

    Thầy giáo bước vào.

    Ông mỉm cười.

    “Một tin vui cho các em,” thầy nói, giọng nhẹ nhàng đến đáng sợ.
    “Hôm nay là sinh nhật của thầy.”

    Không ai dám chúc mừng.

    “Tiết học này, chúng ta sẽ chơi trò chơi.”

    Tim tôi thót lên.

    “Trò ‘bịt mắt bắt người’. Chắc các em đều từng chơi rồi, đúng không?”
    Thầy dừng lại một nhịp, rồi nói thêm:
    “Nhưng nhớ kỹ—không ai được rời khỏi lớp học.”

    Thầy lấy ra một chiếc khăn lụa.

    Khăn thấm đẫm máu.

    Khi thầy buộc nó lên mắt, máu từ lớp vải sẫm màu nhỏ xuống gò má, trông như hai dòng lệ đỏ.

    “Thầy bắt đầu đếm nhé.”

    Tôi không suy nghĩ.

    Tôi lao thẳng về phía tủ đựng đồ cuối lớp, chui vào khoảng trống phía sau. Bụi bặm bám đầy tay áo, mùi ẩm mốc xộc lên mũi, nhưng tôi không dám nhúc nhích.

    “Mười…”

    Trong lớp vang lên tiếng xô ghế, tiếng thở gấp, tiếng thì thầm bị nghẹn lại.

    “Chín…”

    Có người trốn dưới gầm bàn.
    Có kẻ liều mạng đứng sát bảng đen, nghĩ rằng “nguy hiểm nhất là an toàn nhất”.

    “Ba…”

    Thầy bắt đầu di chuyển.

    Không loạng choạng.

    Không dò dẫm.

    Bước đi thẳng tắp, như thể ông ta nhìn thấy tất cả.

    Bàn tay thầy thò xuống gầm bàn của một nữ sinh.

    Cô ấy hét lên, định bò ra ngoài—

    Quá chậm.

    ẦM.

    Máu bắn lên mặt bàn tôi trốn phía sau.

    Tôi cắn chặt răng đến mức hàm đau nhói.

    Thầy tiếp tục bước.

    Mỗi bước chân vang lên, tim tôi lại đập hụt một nhịp.

    Ngay khi tôi cảm nhận được bàn tay lạnh toát sắp chạm vào cổ tay mình—

    Một tiếng động lớn vang lên từ phía bảng đen.

    Một học sinh vấp ngã.

    Thầy lập tức quay đầu.

    Nhanh đến mức không giống con người.

    Cậu học sinh đó hoảng loạn bỏ chạy, còn chụp lấy chiếc ghế ném về phía thầy.

    Ghế vỡ tan khi chạm đất.

    Thầy cười.

    “Chống đối thầy,” giọng thầy vui vẻ đến rợn người,
    “thì phải mời phụ huynh đấy nhé.”

    Cậu ta sững lại.

    Chỉ một giây.

    Nhưng đủ.

    Thầy lao tới, chộp lấy góc áo cậu ta.

    Bắt được rồi nhé.

    Tiếng hét bị cắt ngang.

    ẦM.

    Lớp học lại thiếu đi một người.

    Thầy tháo khăn bịt mắt.

    Máu nhỏ xuống sàn.

    “Trò chơi kết thúc,” thầy nói, mỉm cười.
    “Các em học rất tốt.”

    Tôi ngồi co rúm trong góc, toàn thân lạnh toát.

    Tôi hiểu ra rồi.

    Ở đây, không phải ai thông minh sẽ sống.

    Mà là ai hiểu quy tắc nhanh hơn.

    Và ai… chấp nhận trở thành quái vật sớm hơn.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note