Một tiết học kết thúc.

    Khi chuông vang lên, tôi theo phản xạ ngẩng đầu đếm người trong lớp.

    Một, hai, ba…

    Chỉ còn năm người.

    Căn phòng học vốn chật chội giờ trống rỗng đến mức đáng sợ. Bàn ghế xiêu vẹo, trên sàn vẫn còn những vệt máu chưa kịp khô hẳn, mùi tanh ngọt bám chặt trong không khí.

    Không ai nói gì.

    Chúng tôi đã quá mệt để khóc.

    Ngày học gần kết thúc. Chỉ còn tiết tự học buổi tối cuối cùng.

    Loa phát thanh bỗng vang lên, giọng nói vô cảm quen thuộc khiến tim tôi chùng xuống:

    “Xin mời tất cả học sinh còn sống tập trung vào cùng một lớp học.
    Hiện tại, toàn trường còn lại 58 người.”

    Năm mươi tám.

    Con số đó khiến đầu tôi ong lên.

    Buổi trưa còn gần năm trăm người.

    Chỉ trong một ngày… hơn bốn trăm người đã biến mất.

    May mắn là tiết này có giờ ra chơi dài. Mọi người bắt đầu chạy, không còn giữ hình tượng hay trật tự gì nữa. Từ các tầng trên, học sinh dồn xuống sân vận động như dòng nước vỡ đê.

    Sau khi các anh chị khối trên kiểm đếm lại số lượng, chúng tôi thống nhất chọn lớp 1, tầng một—vừa đủ 58 chỗ ngồi, lại gần cửa thoát hiểm.

    Có người mang theo đồng hồ.

    “Còn mười phút nữa vào học.”

    Chúng tôi tranh thủ trao đổi thông tin.

    Những câu chuyện rời rạc, nhưng càng nghe càng lạnh sống lưng.

    “Lớp tôi chơi bịt mắt bắt người… chết hơn nửa.”
    “Bên lớp B phải nối thành ngữ, nối sai là nổ tung ngay tại chỗ.”
    “Có lớp bị yêu cầu đứng yên không được cử động trong 15 phút… có người ngất xỉu rồi chết luôn.”

    Không ai dám nói tiếp.

    Bởi vì ai cũng hiểu—quy tắc đang ngày càng ác độc hơn.

    “Còn năm phút! Về chỗ ngồi!”

    Chúng tôi vội vàng chạy vào lớp.

    Cửa đóng lại.

    Thầy giáo bước vào.

    Ông đứng trên bục giảng rất lâu, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt tái nhợt phía dưới, như đang đếm con mồi.

    Rồi thầy nói, giọng nhẹ nhàng:

    “Hôm nay, thầy sẽ cho các em làm một bài tập rất đơn giản.”

    Tim tôi thắt lại.

    “Hãy viết tên người mà em ghét nhất lên tờ giấy, nộp lại cho thầy.”
    “Người bị nhiều người ghét nhất… thầy sẽ xử lý giúp các em.”
    “Còn nếu em không viết tên ai—”
    Thầy mỉm cười.
    “—em sẽ chết.”

    Lớp học rơi vào im lặng chết chóc.

    Đây không còn là trò chơi.

    Đây là ép buộc giết người.

    Tôi cầm bút mà tay run bần bật. Trong đầu trống rỗng. Tôi ghét ai? Tôi có ghét ai đến mức muốn họ chết không?

    Không.

    Nhưng tôi không muốn chết.

    Ngay lúc đó, Tiểu Tiêu đứng bật dậy.

    “Thưa thầy,” cô ấy nói, giọng run nhưng rõ ràng, “trong luật… đâu có nói không được trao đổi?”

    Cả lớp sững người.

    Thầy nhìn cô ấy vài giây, rồi gật đầu.

    “Ừm. Tất nhiên là được.”

    Hy vọng le lói.

    Mọi người lập tức thì thầm, bàn bạc. Có người đề nghị viết tên những kẻ hung hăng, những kẻ từng đẩy người khác ra làm mồi.

    Nhưng dù thế nào… kiểu gì cũng sẽ có người chết.

    Tiểu Tiêu đột nhiên nắm chặt tay tôi.

    “Tớ nghĩ ra rồi.”

    Cô ấy quay sang mọi người, giọng gấp gáp:

    “Chúng ta viết tên những người đã chết.”

    Không khí như đông cứng lại.

    Một giây.

    Rồi hai giây.

    Rồi tiếng xì xào bùng lên.

    “Đúng rồi!”
    “Luật không nói người đó phải còn sống!”
    “Người chết thì xử lý kiểu gì cũng được!”

    Chúng tôi như vớ được phao cứu sinh.

    Tất cả cúi đầu viết.

    Tên của những người đã chết hôm nay.
    Tên của lớp trưởng.
    Tên của những bạn nổ tung trong giờ học.

    Mười phút trôi qua.

    Thầy bước xuống, thu giấy.

    Từng tờ.

    Từng tờ.

    Tim tôi đập như trống trận.

    “Nếu ngày mai tên mình cũng trở thành ‘người đã chết’, liệu có ai viết ra dễ dàng như vậy không?”

    Cuối cùng, thầy dừng lại.

    “Người được chọn…”

    Thầy thò tay vào ngăn kéo bục giảng.

    Rút ra một khẩu súng.

    Cả lớp bật khóc.

    Nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào một nam sinh ngồi cạnh một nữ sinh ở hàng giữa.

    “Không thể nào…” ai đó thì thào.
    “Chẳng lẽ… có người không làm theo?”

    Nam sinh đó run rẩy lắc đầu.

    “Không… không phải em…”

    ĐOÀNG.

    Máu bắn lên bảng đen.

    Thầy đặt súng xuống, như thể vừa hoàn thành một công việc rất bình thường.

    “Tiết học kết thúc.”

    Không ai dám hỏi vì sao.

    Không ai dám nhìn nhau.

    May mắn—hay trớ trêu—hôm nay là chủ nhật.

    Học sinh nội trú được phép về nhà.

    Khi cánh cổng trường mở ra, tôi chạy.

    Không quay đầu.

    Không dừng lại.

    Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này càng xa càng tốt.

    Về đến nhà.

    Cửa mở.

    Trống không.

    Đèn tắt. Không có tiếng tivi. Không có mùi cơm.

    Nhà tôi… giống hệt một căn nhà đã bị bỏ hoang từ lâu.

    Tim tôi đập mạnh.

    Tôi bật điện thoại.

    Màn hình sáng lên.

    Có một tin nhắn mới.

    Người gửi: Bạn cùng phòng.

    Người… đã chết từ tối qua.

    Nội dung chỉ có một dòng:

    “Cậu về nhà rồi à?”

    Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách.

    Bởi vì cùng lúc đó—

    Loa phát thanh trong điện thoại vang lên, giọng nói quen thuộc thì thầm:

    “Chào mừng em… sang vòng tiếp theo.”

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note