Tôi chưa từng nghĩ, một buổi xem mắt bình thường lại có thể khiến người ta muốn đứng dậy bỏ chạy ngay từ giây đầu tiên.

    Vấn đề không nằm ở không khí gượng gạo, cũng không phải vì đối phương quá xuất sắc.

    Mà là vì… người đang ngồi đối diện tôi, chính là sếp tổng của tôi.

    “Giám đốc Phó,” tôi cố giữ cho giọng mình không run, khóe môi gượng gạo cong lên đúng chuẩn xã giao, “nghe nói… anh cũng bị gia đình thúc giục chuyện kết hôn?”

    Phó Nguyên ngẩng mắt lên nhìn tôi.

    Ánh mắt ấy quá quen thuộc. Là ánh mắt từng nhìn tôi trong phòng họp, trong thang máy, trong những bản báo cáo bị chỉnh sửa đến đỏ cả trang.

    “Cũng tàm tạm,” anh đáp, giọng đều đều, “không gấp bằng việc cô luôn mong tan họp sớm mỗi ngày.”

    “….”

    Tôi biết ngay là anh nhớ.

    Chỉ một câu than thở lỡ miệng trong cuộc họp chiều nay, vậy mà anh vẫn để tâm đến tận bây giờ.

    Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi nhất định sẽ cắn chặt lưỡi mình.

    Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt cười tươi rói của Lâm Dao – cô bạn thân kiêm đồng nghiệp đáng nguyền rủa nhất đời tôi. Cô ấy từng thề thốt rằng sẽ giới thiệu cho tôi một “cổ phiếu chất lượng cao”, còn bảo đảm tuyệt đối an toàn.

    Kết quả thì sao?

    Cổ phiếu ấy chính là tổng tài lạnh lùng nhất công ty – Phó Nguyên.

    Trong lúc anh gọi đồ uống, tôi tranh thủ liếc nhanh điện thoại.

    Tin nhắn của Lâm Dao vẫn còn hiện trên màn hình:

    “Cứu tớ với! Anh họ tớ bị gia đình ép cưới quá, cậu đóng giả đi xem mắt giúp tớ nhé!”

    “Yên tâm, người trong công ty mình, hàng thật giá thật!”

    Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

    “Latte?”

    Giọng Phó Nguyên vang lên bất ngờ, kéo tôi về thực tại.

    Tôi gật đầu lia lịa, gần như phản xạ theo bản năng. “Vâng, được ạ.”

    Trong tình huống này, uống cà phê gì còn quan trọng sao?

    Ánh mắt anh lướt qua chiếc điện thoại tôi vừa vội vàng khóa màn hình, giọng nói mang theo chút ý vị không rõ: “Tan làm rồi mà cô Hạ vẫn bận rộn nhỉ.”

    Sống lưng tôi lạnh đi một đoạn.

    Tôi lập tức thu điện thoại về, nặn ra nụ cười nghề nghiệp nhất có thể: “Khách hàng gần đây hay hỏi thêm vài chi tiết ạ.”

    Phó Nguyên nhướn mày, ánh nhìn sắc sảo như đang đánh giá một bản báo cáo mới. “Không ngờ cô lại tận tâm đến vậy.”

    Tôi chắc chắn đây là mỉa mai.

    Chắc chắn.

    Tôi ôm chặt cốc cà phê, đầu óc quay cuồng, lỡ miệng buột ra:
    “Khụ… Giám đốc Phó, những lời trước kia tôi nói trong cuộc họp chỉ là đùa thôi. Thật ra… tôi luôn đặt toàn bộ tinh thần cho công việc.”

    Nói xong tôi mới nhận ra câu này nghe có gì đó rất sai.

    “Không không!” Tôi hoảng hốt sửa lời, “Ý tôi là, công ty là ưu tiên hàng đầu của tôi! Công ty giống như nhà vậy!”

    Ánh mắt Phó Nguyên dừng lại trên mặt tôi lâu hơn một chút.

    Cuối cùng anh chỉ “ừ” một tiếng, không nói thêm gì.

    Thời gian trôi chậm đến mức khiến người ta muốn biến mất khỏi chỗ ngồi.

    Ngay khi tôi đang suy tính cách rút lui an toàn nhất, một giọng nữ dịu dàng vang lên:

    “A Nguyên?”

    Tôi quay đầu.

    Người phụ nữ đứng đó có ngoại hình rất nổi bật, cách ăn mặc tinh tế, nụ cười vừa đủ, ánh mắt nhìn Phó Nguyên mang theo sự thân quen không giấu giếm.

    “Thật trùng hợp,” cô ta nói, “tối nay anh rảnh không? Chúng ta cùng ăn nhé?”

    Tôi thầm vui mừng, đang định gật đầu thay anh thì nghe giọng Phó Nguyên vang lên, bình thản nhưng dứt khoát:

    “Không tiện.”

    “…?”

    Nụ cười trên gương mặt cô ta khựng lại trong chốc lát.

    “Vậy… cô ấy là?”

    Phó Nguyên nhấp một ngụm cà phê, trả lời như đang nói một chuyện hiển nhiên:
    “Người nhà.”

    Tôi suýt sặc.

    Không chỉ tôi, ngay cả cô gái kia cũng lộ rõ vẻ bối rối. Cô ta gượng cười, nhanh chóng tìm cớ rời đi.

    Trước khi đi, ánh mắt cô ta lướt qua tôi, mang theo chút khó hiểu lẫn không cam lòng.

    Tôi quay sang nhìn Phó Nguyên, thấp giọng: “Giám đốc Phó… người nhà?”

    Anh đặt ly xuống, ánh mắt chứa ý trêu chọc hiếm thấy:
    “Chẳng phải cô nói công ty là nhà sao? Trùng hợp, công ty cũng là nhà tôi.”

    “…Không có vấn đề gì ạ.”

    Vấn đề rất lớn, nhưng tôi không dám nói.

    Sau một thoáng im lặng, tôi liếc đồng hồ, lấy hết dũng khí:
    “Giám đốc Phó, cũng muộn rồi, hay là hôm nay chúng ta dừng ở đây?”

    Anh đặt mạnh ly cà phê xuống.

    “Hạ Tư Tư,” anh gọi tên tôi, “cô bận lắm à?”

    Tôi vội cười xã giao: “Không, không phải… chỉ là tôi sợ làm phiền thời gian của anh.”

    “Vậy thì tăng tốc.”

    “…Hả?”

    “Trình độ học vấn, công việc, gia đình của tôi,” anh nhìn tôi, “cô có gì muốn hỏi không?”

    “…Không có.”

    Những thứ đó cả công ty đều biết.

    Phó Nguyên khựng lại một chút, rồi bổ sung:
    “Không có bạn gái cũ, không có quan hệ mập mờ. Người lúc nãy không thân.”

    Tôi chỉ “ồ” một tiếng, không bình luận.

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn – thói quen mỗi khi mất kiên nhẫn.

    “Cô.”

    “Vâng?” Tôi giật mình.

    “Tình trạng của cô?”

    “…Tôi cũng chưa từng yêu đương.”

    Phó Nguyên gật đầu, ánh mắt dường như dịu xuống trong chốc lát.

    Buổi xem mắt kỳ quặc nhất đời tôi… hình như vẫn chưa kết thúc.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note