Phó Nguyên nheo mắt nhìn tôi, ánh nhìn trầm xuống, mang theo cảm giác nguy hiểm rất quen thuộc.

    “Trong mắt em,” anh hỏi chậm rãi, “tôi đang dùng em để che chắn?”

    Tôi cứng họng.

    Chẳng lẽ… không phải sao?

    “T-thế câu anh vừa nói khi nãy…” Tôi do dự, ý nghĩ vừa lóe lên đã thấy quá mức điên rồ, đến mức chính tôi cũng không dám tin. “Là… có ý gì?”

    Phó Nguyên không trả lời ngay.

    Anh chỉ nhìn tôi, rất lâu.

    Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ nhịp tim mình đập dồn dập, từng tiếng một như gõ vào lồng ngực.

    Cuối cùng, anh khẽ thở ra, giọng thấp xuống, như bất đắc dĩ lại như đã chuẩn bị từ rất lâu:

    “Không thể là… tôi thích em, nên tôi theo đuổi em sao?”

    Ầm.

    Một thứ gì đó trong tôi nổ tung.

    Cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay, chạy thẳng lên tim.

    Phó Nguyên quay đầu nhìn ra cửa sổ, giọng trầm và khàn hơn bình thường:

    “Trước giờ tôi chưa từng theo đuổi ai.”

    Anh quay lại, ánh mắt thẳng thắn, không né tránh:

    “Sau hôm xem mắt đó, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Muốn chọn một thời điểm phù hợp, một cách nói đàng hoàng, có nghi thức, có lời mở đầu rõ ràng.”
    “Không ngờ lại rơi vào tình huống hôm nay.”

    Tôi đứng yên, không dám động.

    “Tôi không thể đứng nhìn em bị người khác hắt nước, bôi nhọ, mà giả vờ như không liên quan.”
    “Cũng không thể coi em chỉ là một ‘tấm chắn’.”

    Ngực tôi nghẹn lại, cảm xúc trào lên dữ dội đến mức mắt cay xè.

    Phó Nguyên nhìn tôi, ánh mắt sâu và nghiêm túc chưa từng thấy:

    “Vậy nên, bây giờ tôi hỏi lại.”
    “Em có chấp nhận để tôi theo đuổi không?”

    Giọng anh rất bình tĩnh.

    Nhưng tôi thấy rõ… trong ánh mắt đó có một tia căng thẳng rất nhẹ.

    Tôi nuốt khan, vội vàng hỏi ngược lại, như để kéo mình ra khỏi cảm giác sắp mất kiểm soát:

    “Vậy… em hỏi anh một câu trước được không?”

    Anh gật đầu: “Hỏi đi.”

    Mặt tôi nóng bừng, nhưng tò mò vẫn thắng:

    “Anh… bắt đầu để ý em từ khi nào?”

    Phó Nguyên khẽ cong môi.

    “Hạ Tư Tư,” anh nói, “hôm đi xem mắt, tôi biết ngay từ đầu là em.”

    “A a a a! Tớ nói rồi mà!”

    Lâm Dao điên cuồng lắc vai tôi trong phòng pantry, kích động đến mức suýt làm đổ cốc cà phê:

    “Lúc nhắc tới cậu, anh ấy gật đầu cái rụp luôn! Tên đàn ông đó rõ ràng là có mưu đồ từ trước!”

    Tôi vừa đỏ mặt vừa tức:
    “Mấy người âm thầm tính toán thế này, nên nhốt trong nhà cho lành, đừng thả ra ngoài làm loạn lòng người khác!”

    Lâm Dao bắt đầu bay cao với viễn cảnh tương lai:
    “Vậy từ giờ cậu chính là chị dâu của tớ rồi! Có chị dâu chống lưng, tớ tung hoành công ty được chưa?!”

    Tôi liếc màn hình máy tính, thở dài:
    “Đừng mơ. Hôm nay anh ấy đưa cho tớ một chồng tài liệu, chắc lại tăng ca.”

    Lâm Dao: “……”
    “Đây là bạn trai kiểu gì vậy trời?”

    Tôi tự an ủi:
    “Không sao. Dù gì anh ấy cũng đưa tớ về nhà. Coi như cùng nhau tăng ca.”

    Lâm Dao giơ ngón cái:
    “Gương mẫu. Quá gương mẫu.”

    Sau vụ Tôn Tĩnh, sự thật nhanh chóng bị phanh phui.

    Dương Dương không chỉ có một mối quan hệ mập mờ. Ảnh chụp hôm đó là lén chụp trong bữa ăn, cộng thêm thời gian trùng hợp nên mới gây hiểu lầm.

    Không chịu nổi ánh mắt trong công ty, Dương Dương chủ động xin nghỉ việc.

    Còn tôi và Phó Nguyên…

    Câu nói “đang theo đuổi” kia, không cần giải thích nữa.

    Vì nó… đã thành sự thật.

    Buổi tối, Phó Nguyên đưa tôi về nhà như thường lệ.

    Tôi ngẩng đầu nhìn lên khu nhà, nhớ tới con chó gần đây đặc biệt sung sức, dè dặt mở miệng:

    “Phó Nguyên… chúng ta cũng ở bên nhau được một thời gian rồi.”
    “Em nghĩ… có thể tiến thêm một bước.”

    Anh hơi sững người, rồi bật cười nhàn nhạt:

    “Trùng hợp thật. Anh cũng đang nghĩ như vậy.”

    Tôi nghiêm túc gật đầu:

    “Anh xem, dắt Phát Tài đi dạo nhiều hơn, làm quen trước, bồi dưỡng tình cảm…”

    “Hạ Tư Tư.”

    Giọng anh cắt ngang, dứt khoát.

    Tôi lập tức phòng thủ:
    “Chúng ta cùng đi cũng được!”

    Phó Nguyên nhìn tôi vài giây, rồi chậm rãi nói:

    “Tuy suy nghĩ khác nhau, nhưng mục đích giống nhau.”
    “Anh đồng ý với em. Nhưng em cũng phải đồng ý với anh.”

    Tôi không do dự: “Được.”

    Ngay giây sau, anh lấy ra một chiếc hộp nhung xanh sẫm.

    Bên trong, một chiếc nhẫn kim cương lặng lẽ tỏa sáng.

    Đầu óc tôi trống rỗng.

    “Có… có phải hơi nhanh quá không?”
    Mặc dù… viên kim cương này, thật sự rất to.

    Phó Nguyên nói rất bình thản:

    “Xem mắt xong, bước tiếp theo không phải là kết hôn sao?”

    Anh cầm tay tôi, đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út.

    Cúi đầu, hôn nhẹ lên môi tôi.

    “Em vừa đồng ý rồi.”
    “Không được đổi ý.”

    Tim tôi đập loạn nhịp.

    Không phải kiểu rung động nhẹ nhàng thường thấy, mà là thứ cảm giác dồn dập, gấp gáp, như thể chỉ cần anh tiến thêm nửa bước nữa thôi, tôi sẽ không còn đường lui.

    Phó Nguyên không buông tay tôi ra.

    Ngón tay anh khẽ siết lại, rất nhẹ, nhưng đủ để tôi nhận ra mình đang bị giữ chặt trong phạm vi của anh. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở anh lướt qua vành tai, trầm và ấm, mang theo mùi hương quen thuộc khiến đầu óc tôi trống rỗng.

    “Em đang run.”
    Giọng anh thấp xuống, sát đến mức chỉ mình tôi nghe được.

    Tôi cắn môi, còn chưa kịp phủ nhận thì anh đã cúi xuống. Không vội vàng, không mạnh bạo, chỉ là một cái chạm rất khẽ, rất chậm, như đang thử xem tôi có cho phép hay không.

    Thế giới xung quanh bỗng dưng im bặt.

    Tôi không nhớ mình đã gật đầu lúc nào. Chỉ biết rằng khi môi anh chạm xuống lần nữa, tim tôi gần như muốn vỡ tung. Cảm giác ấy vừa xa lạ vừa quen thuộc, khiến lưng tôi căng cứng, rồi lại mềm ra trong vòng tay anh.

    Phó Nguyên khẽ dừng lại, trán chạm trán tôi, giọng trầm khàn hơn bình thường:

    “Hạ Tư Tư.”
    “Anh không quen làm chuyện này vội vàng.”

    Nhưng bàn tay anh vẫn đặt sau lưng tôi, không hề có ý buông ra.

    “Cho nên,” anh nói tiếp, từng chữ chậm rãi, chắc chắn, “đừng hiểu nhầm. Anh không chỉ muốn em rung động nhất thời.”

    Hơi thở tôi rối loạn hoàn toàn.

    “Anh muốn em… quen với việc ở cạnh anh.”

    HOÀN!

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note