Vừa lên xe, không khí lạnh lẽo do sự xuất hiện của Chu Dương dường như vẫn còn vương vấn. Nhậm Viễn Sâm không nói lời nào, chỉ lật qua lật lại cổ tay tôi, nơi bị hắn ta nắm chặt lúc nãy.

    Dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt vào xe, những vết hằn đỏ ửng hiện lên rõ rệt trên làn da trắng nõn.

    Đôi mắt Nhậm Viễn Sâm tối sầm lại. Anh cúi đầu, đặt lên cổ tay tôi một nụ hôn thật khẽ, rồi lại dùng đầu lưỡi liếm nhẹ như muốn xóa sạch dấu vết của người đàn ông khác.

    “Còn đau không?” Giọng anh trầm khàn, đè nén cơn giận dữ.

    Tôi lắc đầu, dựa vào vai anh: “May mà em chưa từng thích anh ta. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, anh ta thực sự không phải người tốt.”

    Tôi kể cho Nhậm Viễn Sâm nghe chuyện mình từng vô tình nghe được năm xưa. Rằng Chu Dương bỏ tôi vì chê nhà tôi nghèo, sợ phải gánh vác gia đình tôi.

    “Thực ra anh ta tính toán như vậy cũng là thường tình. Người bình thường ai mà chẳng muốn tìm chỗ tốt để nương tựa.”

    Nhậm Viễn Sâm hừ lạnh một tiếng, siết chặt eo tôi: “Đó là suy nghĩ của kẻ bất tài. Đàn ông bản lĩnh sẽ không bao giờ sợ gánh nặng của người phụ nữ mình yêu. Hắn ta không xứng xách giày cho vợ anh!”

    Đám cưới được ấn định vào nửa năm sau. Một đám cưới thế kỷ, chấn động cả Bắc Thành.

    Nhưng ngay trước hôn lễ nửa tháng, cơn ác mộng mang tên “gia đình” lại tìm đến. Mẹ tôi gọi điện.

    “Chi Chi, nghe nói con sắp cưới đại gia hả? Sao không bảo bố mẹ một tiếng?”

    Giọng bà qua điện thoại vẫn lanh lảnh và đầy toan tính như thế: “Mai con đưa nó về đây bàn chuyện tiền thách cưới. Giàu nứt đố đổ vách như thế, ít nhất cũng phải đưa 5 tỷ! Em trai con đang cần tiền mua xe, sửa nhà để cưới vợ đấy!”

    Tôi cầm điện thoại, tay run lên bần bật.

    Có người từng ví von: Gia đình gốc tệ hại giống như một chiếc áo bông ướt sũng. Mặc vào thì lạnh thấu xương, nặng trĩu vai, nhưng cởi ra thì lại sợ rét.

    Bao năm qua, tôi cứ mặc chiếc áo ướt sũng ấy mà đi. Nhưng bây giờ, tôi muốn cởi nó ra. Tôi không muốn để sự tham lam của họ vấy bẩn lên hạnh phúc của tôi và Nhậm Viễn Sâm.

    Tôi cắn răng, không nói cho Nhậm Viễn Sâm biết. Tôi sợ anh khinh thường gia cảnh của tôi, sợ họ sẽ đến quấy phá hôn lễ.

    Ngày cưới diễn ra suôn sẻ đến ngỡ ngàng. Không có ai đến gây rối. Không có tiếng la hét đòi tiền. Tôi khoác lên mình bộ váy cưới đính hàng ngàn viên kim cương, trở thành cô dâu hạnh phúc nhất thế gian trong ánh mắt si mê của Nhậm Viễn Sâm.

    Mọi chuyện êm đẹp đến mức tôi ngỡ là mơ. Mẹ tôi cũng bặt vô âm tín.

    Mãi cho đến một tháng sau, tôi nghe tin từ bạn bè ở quê: Bố mẹ tôi đã bán nhà cũ, chuyển lên huyện sống trong một căn hộ cao cấp, em trai cũng đã có xe hơi.

    Linh tính mách bảo, tôi xông thẳng vào văn phòng chủ tịch của tập đoàn Nhậm thị.


    Cánh cửa văn phòng bật mở. Nhậm Viễn Sâm đang phê duyệt văn bản, thấy tôi đến, vẻ mặt lạnh lùng tan chảy ngay lập tức. Anh đứng dậy, dang rộng vòng tay:

    “Vợ ơi? Sao hôm nay lại chủ động đến thăm anh thế này?”

    Tôi không đáp lại cái ôm của anh, mà nhìn thẳng vào mắt anh, giọng run run: “Nhậm Viễn Sâm… Có phải anh đã gặp bố mẹ em không? Có phải họ đòi tiền anh không?”

    Nhậm Viễn Sâm sững người một giây. Biết không giấu được nữa, anh thở dài, mỉm cười gật đầu: “Ừm.”

    Nước mắt tủi thân và xấu hổ trào ra. Tôi nhắm mắt lại, ngăn tiếng nấc: “Tại sao anh không nói với em? Tại sao anh lại dung túng cho họ? Anh có biết họ giống như cái động không đáy không?”

    Nhậm Viễn Sâm bước tới, kéo tôi vào lòng, để tôi ngồi lên đùi anh trên chiếc ghế chủ tịch quyền lực. Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nóng hổi.

    “Vợ ngốc, đừng khóc. Anh xót.”

    “Anh là thương nhân mà. Anh không làm chuyện lỗ vốn đâu.”

    Anh nâng cằm tôi lên, ánh mắt thâm tình và kiên định: “Anh đã đưa cho họ một khoản tiền lớn, mua cho họ nhà và xe. Nhưng đổi lại, anh bắt họ ký một bản cam kết: Từ nay về sau, họ không được phép làm phiền cuộc sống của em nữa. Mối quan hệ giữa em và họ, đã được anh dùng tiền mua đứt rồi.”

    “Chỉ tốn một chút tiền lẻ để đổi lấy sự bình yên cả đời cho vợ anh, đổi lấy một đám cưới trọn vẹn cho chúng ta. Em nói xem, vụ làm ăn này anh có lãi không?”

    Tôi òa khóc nức nở, vùi mặt vào hõm cổ anh. Hóa ra, anh biết tất cả. Anh không chê bai, không phàn nàn, mà lặng lẽ dùng cách thức mạnh mẽ nhất của một người đàn ông để che chở cho tôi, giúp tôi cởi bỏ “chiếc áo bông ướt sũng” kia.

    “Cảm ơn anh… Ông xã, cảm ơn anh…”

    “Suỵt.” Nhậm Viễn Sâm đặt ngón tay lên môi tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị. “Chỉ cảm ơn bằng miệng thôi sao? Anh không chấp nhận đâu.”

    Tôi ngước mắt lên, bắt gặp ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong đáy mắt anh. Bàn tay hư hỏng của anh đã bắt đầu luồn vào trong vạt áo sơ mi của tôi, vuốt ve làn da nhạy cảm.

    “Vậy… anh muốn thế nào?” Tôi đỏ mặt, lí nhí hỏi.

    Nhậm Viễn Sâm đột ngột đứng dậy, bế bổng tôi đặt lên bàn làm việc rộng lớn. Anh gạt phăng đống tài liệu hợp đồng sang một bên, tạo ra một tiếng động lớn đầy kích thích.

    “Anh muốn… thu lãi ngay bây giờ.”

    Cánh cửa văn phòng đã được khóa trái từ bên trong. Rèm cửa tự động buông xuống, che đi ánh nắng gay gắt bên ngoài, chỉ còn lại không gian mờ ảo đầy ám muội.

    Nhậm Viễn Sâm cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi tôi, nụ hôn mang theo sự chiếm hữu cuồng nhiệt. Anh cắn nhẹ vào vành tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào khiến cả người tôi nhũn ra như nước:

    “Bà xã, ở đây… kích thích hơn ở nhà đấy.”

    “Anh…”

    Chưa kịp phản đối, sơ mi của tôi đã bị anh cởi tung cúc. Bàn tay to lớn với những vết chai mỏng ma sát lên bầu ngực căng tròn, tạo ra những luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

    “Nhậm Viễn Sâm… đừng… đây là văn phòng…” Tôi rên rỉ, hai chân vô thức kẹp chặt lấy hông anh.

    “Không ai dám vào đâu.” Anh khàn giọng, bàn tay còn lại nhanh chóng kéo khóa quần, giải phóng con quái thú đang gầm gào đòi hỏi.

    Anh nâng hông tôi lên, và rồi… thâm nhập một cách mạnh mẽ và dứt khoát.

    “Á…”

    Cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến tôi cong người lên, móng tay bấu chặt vào vai áo vest đắt tiền của anh.

    Không có sự dạo đầu dịu dàng, chỉ có sự va chạm nguyên thủy và mãnh liệt. Trong không gian tĩnh lặng của văn phòng, tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc nặng nề và tiếng rên rỉ kiều diễm hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc tình ái nóng bỏng.

    Nhậm Viễn Sâm như muốn khảm tôi vào bàn làm việc, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu thẳm nhất. Anh vừa luật động, vừa thì thầm vào tai tôi những lời đường mật nhưng cũng đầy dâm đãng:

    “Nói đi, em là của ai?”

    “Của anh… á… em là của anh…”

    “Yêu ai?”

    “Yêu anh… yêu ông xã…”

    Nghe được câu trả lời hài lòng, Nhậm Viễn Sâm càng ra sức giày vò tôi. Mồ hôi ướt đẫm trán anh, nhỏ xuống ngực tôi nóng hổi.

    Tôi mơ màng trong khoái cảm, ôm chặt lấy người đàn ông của đời mình.

    Đi một vòng lớn, cuối cùng tôi cũng tìm được bến đỗ bình yên nhất. Không còn là tình nhân, không còn là thế thân.

    Tôi là vợ, là bảo bối tâm can, là người phụ nữ duy nhất của Nhậm Viễn Sâm.

    Bên ngoài trời nắng đẹp, bên trong phòng, mùa xuân của chúng tôi mới chỉ vừa bắt đầu.

    0 Comments

    Heads up! Your comment will be invisible to other guests and subscribers (except for replies), including you after a grace period.
    Note