shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Năm thứ ba chen chúc trong căn nhà thuê cùng Tưởng Việt, một trận mưa lớn dữ dội đã nhấn chìm tổ ấm nhỏ bé của chúng tôi. Tôi đau khổ gục đầu lên vai anh. Anh nói xót xa, nhưng ngay sau đó lại quay lưng quyên góp một trăm triệu tệ mà không hề chớp mắt. Trên bản tin truyền thông, Tưởng Việt xuất hiện với thân thế hiển hách, vung tiền như rác. Đó là một Tưởng Việt hoàn toàn xa lạ với tôi, một người tôi chưa từng biết đến trong ba năm yêu nhau. Đám thiếu gia Bắc Kinh cười cợt trêu đùa: “Bao nhiêu tiểu thư danh giá săn đón, sao cậu cứ phải chơi đùa với một con bé nghèo kiết xác thế?” Tưởng Việt nheo đôi mắt đào hoa quyến rũ, bật ra một tiếng cười khẩy đầy ngạo mạn: “Bảo bối của tôi có thể vì muốn dành dụm tiền mua nhẫn mà một ngày làm ba công việc. Bọn họ làm được không?” Rồi có người đột nhiên hỏi, giọng đầy tò mò: “Nếu con bé đó cầu hôn thật thì sao? Không phải cậu sắp đính hôn với nhà họ Đinh rồi à?” Tưởng Việt thoáng im lặng, rồi lại nhếch môi, ánh mắt như băng giá: “Chơi đùa thôi mà, chẳng lẽ lại cưới về nhà thật?” Ngừng một chút, Tưởng Việt dứt khoát buông lời, giọng đầy quả quyết: “Hơn nữa, Ôn Hoài cả đời này sẽ không bao giờ biết.” Anh không biết, tôi đang đứng ngay bên ngoài cánh cửa đó.-
1.0 K • Jan 4, '26
-
-
Tin tức Bạch Nguyệt Quang của Nhậm Viễn Sâm ly hôn vừa nổ ra, Hạ Chi lập tức thu dọn hành lý, chấm dứt 3 năm làm tình nhân rồi biến mất. Nhậm Viễn Sâm phát điên lật tung cả thế giới tìm cô. Khi ép được người vào góc tường, vị tổng tài cao ngạo lại đỏ hoe đôi mắt, giọng khàn đặc cầu xin: “Cục cưng, coi như anh xin em… Tiếp tục đùa bỡn anh đi! Đừng bỏ anh chạy theo hắn ta!” Hạ Chi ngơ ngác: “Hắn ta nào?” Hóa ra, cô tưởng mình là thế thân, còn anh tưởng mình là lốp dự phòng! Một màn truy thê dở khóc dở cười: Cô sợ làm người thay thế, anh sợ bị đá vì một tình địch… do chính cô bịa ra!-
1.4 K • Jan 6, '26
-
1.8 K • Jan 6, '26
-
1.5 K • Jan 6, '26
-
-
Phải khó khăn lắm tôi (Ôn Yên) mới theo đuổi được Tạ Thanh Dã – nam thần học bá lạnh lùng, thiếu gia của tập đoàn Lam Tinh. Vậy mà đến khi lên giường, tôi mới kinh hoàng phát hiện: hắn chỉ được cái mã. Tôi còn tưởng hắn thiếu kinh nghiệm, cho đến khi nhìn thấy những dòng bình luận trôi qua trước mắt… [Cười chết mất, đó là vật sở hữu của nữ chính, nữ phụ đừng có vọng tưởng.] [Nam chính đừng tự nghi ngờ bản thân nữa, làm với nữ chính thì bảy ngày bảy đêm cũng không thành vấn đề.] Hóa ra, tôi chỉ là nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Thân thể hắn đã bị lập trình chỉ dành cho nữ chính Thẩm Nam Tịch! Nhìn học bá hoang mang, ảo não, còn muốn thử lại lần nữa, tôi chỉ lặng lẽ giả vờ ngủ. Hôm sau, tôi nhắn tin cho hắn: [Mẹ tôi không cho phép tôi yêu người ngoại tỉnh, mình chia tay đi.] Tưởng rằng từ đây đôi bên sẽ không còn liên quan gì nữa. Nào ngờ, ngay khi thấy tôi đi cùng anh trai (Giang Lê), hắn lập tức mất kiểm soát, dùng cả đội vệ sĩ trói anh tôi lại, rồi điên cuồng kéo tôi đi. Đêm đó, đôi mắt hắn đỏ hoe, giọng điệu tan vỡ mà thấp hèn cầu xin: “Em yêu, anh uống thuốc rồi, chắc chắn làm tốt hơn hắn.” “Em thử lại được không?” Hắn còn tự xích mình lại, chỉ để tôi có thể ở bên. Nhưng điều hắn không biết là: khiến hắn phát điên và đánh mất lý trí, chính là kịch bản duy nhất để tôi có thể giành lại người đàn ông này.-
1.4 K • Jan 5, '26
-
1.7 K • Jan 5, '26
-
1.6 K • Jan 5, '26
-
-
Hạ Tư Tư đi xem mắt với tâm thế “diễn cho xong”, ai ngờ đối tượng lại là sếp tổng Phó Nguyên – người mỗi ngày ký lương cho cô và ký luôn cả vận mệnh cô. Từ quán cà phê, bàn ăn gặp phụ huynh, đến bệnh viện giữa đêm, mọi tình huống xấu hổ nhất đời cô đều có anh chứng kiến. Anh lạnh lùng, kiệm lời, nhưng hành động thì ngày càng… vượt mức đồng nghiệp. Một câu “người nhà” đủ khiến cô muốn độn thổ, một lần bế ngang đủ làm tim cô mất kiểm soát. Cô tưởng mình chỉ vô tình làm “bạn gái chắn đạn”, không ngờ anh lại nghiêm túc theo đuổi, từng bước ép sát, vừa bá đạo vừa hợp lý đến mức không cho cô cơ hội trốn chạy. Xem mắt xong liền kết hôn – hình như, cũng không phải chuyện quá vô lý?-
1.1 K • Jan 4, '26
-
1.8 K • Jan 4, '26
-
1.2 K • Jan 4, '26
-
-
03:00 sáng. Tin nhắn xuất hiện trong nhóm lớp: “Ngủ trước 3 giờ. Vi phạm… sẽ chết.” Cửa ký túc xá tự mở. Người quản lý đứng trong bóng tối, mắt vô hồn, chỉ nhìn từng giường. Sáng hôm sau, lớp trưởng chết. Không tiếng hét. Không dấu vết. Quy tắc bắt đầu sinh sôi: không nói chuyện, không rời chỗ, phải tìm bạn đồng hành, phải ăn hết phần ăn đặt trước. Mỗi lần sai luật, một cơ thể nổ tung như lỗi hệ thống bị xóa bỏ. Giáo viên chết rồi vẫn quay lại giảng bài. Bạn cùng phòng chết tối qua vẫn nhắn tin hỏi thăm. Những cái tên biến mất khỏi trí nhớ tập thể, như chưa từng tồn tại. Cổng trường khóa chặt. Không ai cứu. Không ai tin. Chỉ có một sự thật dồn ép đến nghẹt thở: đây không phải trường học. Đây là một vòng chơi. Và khi bạn tưởng đã thoát ra ngoài… tin nhắn quen thuộc lại hiện lên: “Chào mừng em sang vòng tiếp theo.”-
1.1 K • Jan 3, '26
-
954 • Jan 3, '26
-
770 • Jan 3, '26
-
-
Đêm nào cũng vậy. Tiếng chặt vang lên từ tầng trên. Một nhát. Rồi một nhát. Đều đặn, nặng tay, không giống dao thái rau. Người hàng xóm đã “chuyển đi” từ ba tháng trước, cảnh sát nói căn phòng trống rỗng. Nhưng trần nhà bắt đầu rỉ nước. Từng giọt. Đỏ. Ấm. Có mùi tanh ngọt. Bản ghi âm không lưu được gì. Nhân chứng không tồn tại. Mọi lời giải thích đều hợp lý đến mức đáng sợ. Chỉ có ban đêm là không chịu im lặng: tiếng kéo lê, tiếng xả nước, tiếng thở gấp vang qua tường bê tông như từ trong đầu bạn vọng ra. Khi sự thật bị bẻ cong thành “nghệ thuật”, khi máu có thể được gọi bằng một cái tên khác, nỗi kinh hoàng lớn nhất lộ diện: không phải kẻ giết người giấu xác hoàn hảo – mà là lúc bạn không còn phân biệt được mình đã nghe thấy gì, và mình đang bị biến thành một phần của màn trình diễn.-
1.0 K • Jan 3, '26
-
1.1 K • Jan 3, '26
-
1.4 K • Jan 3, '26
-
-
Đám tang chưa dứt, thứ chết đã bắt đầu trả lễ. Miếng thịt “hồi lan” mang về trong đêm tỏa mùi thơm bất thường, càng ăn càng ít, càng nuốt càng lạnh. Đêm xuống, cửa sổ mở toang. Một khuôn mặt quen thuộc đứng ngoài bóng tối, da trắng như ngâm nước, mắt hóa hốc đen, miệng nứt rộng cười im lặng. Nó không gõ cửa. Nó chờ được mời. Chuông bùa vỡ. Phù rạn nứt. Những nốt đỏ mọc dần trên lưng, nối nhau thành sao. Giờ Tý kéo đến, quỷ trườn qua khung cửa, bò sát nền nhà, tìm hơi thở còn sống. Máu nóng, chú gấp, trận pháp run rẩy. Khi hồn nhập xác, tiếng gào bật ra không còn là của người. Đến lúc bí mật bị lật, mới hiểu: cái làng này đã nuôi quỷ suốt bốn mươi năm. Và thứ nó cần… chưa từng là người chết.-
939 • Jan 3, '26
-
969 • Jan 3, '26
-
917 • Jan 3, '26
-
-
Đêm đại lễ bắt đầu bằng tiếng trống nện thẳng vào tim, dồn dập, không cho người ta kịp thở. Đuốc cháy đỏ, soi hàng trăm gương mặt cúi rạp, ánh mắt rỗng tuếch như đã bị rút mất linh hồn. Trên tế đàn, búp bê đội phượng quan đứng cạnh người sống, miệng son khẽ cong, như đang chờ đến lượt mình bước xuống. Máu nhỏ giọt. Phù chú run lên. Cả thôn làng chuyển động cùng một nhịp, như một cơ thể khổng lồ đang chuẩn bị nuốt chửng tế phẩm. Người bị trói vùng vẫy, nhưng dây siết chặt hơn. Kẻ đứng xem không hò hét, chỉ chờ. Đến khi bài vị vỡ, gió nổi, oán linh trồi lên từ lòng đất, mọi thứ mới lộ rõ: đây không phải lễ cầu phúc, mà là một vòng hiến tế lặp đi lặp lại, nơi kẻ bước vào… chỉ có một kết cục duy nhất.-
855 • Jan 3, '26
-
1.1 K • Jan 3, '26
-
728 • Jan 3, '26
-
-
02:17 sáng. Chuông điện thoại reo không dứt, như một nhịp tim bị bóp chặt. Ở đầu dây bên kia, một người phụ nữ thì thầm rằng cô có thể đã bị xâm hại, nhưng lại không nhớ nổi đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Cửa không bị phá. Không có ai ở cùng. Chỉ có cơ thể đau âm ỉ và những dấu hằn lạ trên cổ tay. Ký ức rỗng dần từng mảng. Phòng ngủ tự mở. Gương để lại vết mờ như dấu tay. Và trong máu cô, cảnh sát tìm thấy một thứ không màu, không mùi – thứ khiến con người trở nên ngoan ngoãn, mất phản kháng, mất ký ức. Hung thủ không cần đột nhập. Chỉ cần một ngụm nước. Điều đáng sợ nhất không phải là kẻ bị bắt. Mà là khi mọi chuyện kết thúc, nạn nhân vẫn không chắc: đêm đó, trong nhà cô… thật sự chỉ có một mình hay không.-
1.2 K • Jan 3, '26
-
1.1 K • Jan 3, '26
-
1.2 K • Jan 3, '26
-
-
Cánh cửa khép lại. Căn nhà chìm vào mùi ngọt lợ của thịt để lâu và thuốc bắc cũ. Người mẹ liệt giường mười năm nằm ở cuối hành lang, nhưng ánh mắt bà chưa từng mù. Ban đêm, tiếng cào vang lên từ gầm giường. Ban ngày, mọi thứ lại yên tĩnh đến giả dối. Nhật ký lộ ra sự thật: mỗi mười năm, một người phụ nữ biến mất. Không phải chết. Là bị nuôi. Nuôi bằng sợ hãi, bằng đói khát, bằng việc bị gọi tên trong đêm tháng Bảy. Khi “vật hiến tế thứ bảy” được ghi xuống, cánh cửa khóa từ bên ngoài, và tiếng thì thầm bắt đầu tràn khắp căn nhà. Thứ đáng sợ nhất không phải con quái vật dưới gầm giường. Mà là người chồng đứng ngoài bóng tối, bình thản nhắn một câu: “Đêm đầu tiên, em đã thấy rồi đúng không?”-
995 • Jan 3, '26
-
903 • Jan 3, '26
-
975 • Jan 3, '26
-
- 1 2 3 Next
