shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Tôi niêm phong mẫu thịt trong túi chuyên dụng, dán tem đỏ, ký tên run rẩy. Miếng thịt nhỏ nằm im trong lớp nhựa trong suốt, trông vô hại đến buồn nôn. Nhưng chỉ cần nhớ lại cảm giác hôm ấy - khi răng tôi chạm vào nó, lớp mỡ không tan mà trượt đi, phần cơ bật ngược lại, phát ra âm thanh “chóp… chép…” như cao su ướt bị kéo đứt - dạ dày tôi lại co thắt. Tôi giao mẫu cho…-
11.6 K • Ongoing
-
-
Khi mở mắt lần nữa, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là màu trắng. Trắng đến mức đau mắt. Trần nhà trắng.Tường trắng.Ga giường trắng. Cả căn phòng như được tẩy rửa đến mức vô trùng, sạch sẽ đến lạnh người. Bên tai tôi vang lên tiếng “tít… tít…” đều đều của máy theo dõi nhịp tim. Âm thanh ấy khiến tôi thoáng an tâm - cho đến khi tôi nhận ra mùi trong…-
11.6 K • Ongoing
-
-
Cạnh chuồng heo là một căn nhà kho thấp lè tè, tường xi măng loang lổ rêu xanh, cửa sắt bị khóa bằng một ổ khóa dày cộp đã gỉ sét. Tôi đưa tay thử kéo. Không nhúc nhích. Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, một âm thanh rất nhỏ vang lên từ bên trong. Cộc… cộc… Không phải tiếng gõ mạnh.Không phải tiếng cầu cứu hoảng loạn. Mà là thứ âm thanh rất tiết kiệm sức, giống như…-
11.6 K • Ongoing
-
-
Trời sập tối khi chúng tôi rời quán. Đèn đường trong con ngõ hẹp chỉ sáng lác đác vài bóng, ánh sáng vàng vọt hắt xuống nền xi măng ẩm, kéo dài những cái bóng méo mó. Gió thu lùa qua cổ áo, lạnh buốt như có ai đó áp một bàn tay ướt sũng lên gáy tôi. Ở đầu ngõ, một chiếc xe tải đông lạnh chậm rãi lăn bánh. Gầm xe rung lên từng nhịp nặng nề, phát ra âm thanh rè……-
11.6 K • Ongoing
-
-
Trời đã nhá nhem khi Trần Tân kéo tôi đứng dậy ở cửa trung tâm. “Tan ca, đi ăn lần nữa nhé?” Cô cười, nhưng nụ cười ấy không còn giống nụ cười vô tư thường ngày. Nó… gấp gáp. Như thể trong bụng cô có một thứ đang cào cấu, giục giã. Tôi lưỡng lự. Sau buổi bị ông Lục gạt phăng đi, sau cái mùi tanh ngọt vẫn bám nơi kẽ răng dù tôi đã đánh răng mấy lần, tôi lẽ ra phải từ…-
11.6 K • Ongoing
-
-
Tôi đứng chết trong toilet, lưng lạnh toát. Ngoài cửa, tiếng gõ “cốc, cốc” vẫn đều đặn, nhẹ đến mức như móng tay chạm men sứ. “Cô… ổn chứ?” Giọng người đàn ông dính sát khe cửa, thấp và kiên nhẫn. Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn vào gương. Gương phản chiếu gương mặt trắng bệch của tôi và… một vệt đỏ sẫm ở khóe miệng. Tôi dùng khăn giấy lau mạnh. Vệt đỏ không…-
11.6 K • Ongoing
-
-
Một tối tan ca, Trần Tân kéo tay tôi như kéo một đứa trẻ ra khỏi phòng giải phẫu. “Đi, mình dẫn cậu tới quán ‘đặc sản quê’ đang hot. Ngon lắm. Đặt bàn trước cả tuần mới có chỗ đấy!” Tôi vốn không thích chỗ đông người. Nhưng Trần Tân là kiểu đồng nghiệp hiếm hoi khiến tôi khó từ chối - cô ấy luôn cởi mở, hay cười, và… đôi khi quá tin người. Tôi gật đầu, nhét khẩu trang…-
11.6 K • Ongoing
-
-
Tôi nhìn thấy khuôn mặt của chồng tôi. Anh ngồi bên mép giường, dáng vẻ quen thuộc đến mức khiến tim tôi khẽ run lên. Ánh sáng mờ nhạt phủ lên gương mặt ấy, làm các đường nét trở nên dịu đi, giống hệt những buổi sáng trước kia, khi tôi còn tin rằng mình đang sống một cuộc đời bình thường. “Em yêu, em sao thế?”Anh hỏi, giọng nói trầm thấp, dịu dàng, như thể chưa từng có máu, chưa…-
5.9 K • Ongoing
-
-
“Anh không sao đâu,” anh nói khẽ, giọng dịu dàng quen thuộc. “Em lại mơ thấy ác mộng rồi.” Tôi nhào tới ôm chặt lấy anh. Vòng tay ấy từng là nơi trú ẩn an toàn nhất của tôi. Tôi vùi mặt vào ngực anh, hít thật sâu mùi quen thuộc, cố gắng xua đi những hình ảnh máu me, tấm gương, cái miệng đầy răng đang cắn vào gáy tôi trong video. “Anh,” tôi thì thầm, giọng run rẩy. “Anh phải đi làm…-
5.9 K • Ongoing
-
-
Chẳng lẽ… Tôi run rẩy nhìn lại những dòng tin nhắn trên màn hình. “Ăn đi, ăn xong cô sẽ hóa thành tinh, cũng sẽ giống như hắn.” Tim tôi chợt thắt lại, như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Lồng ngực đau âm ỉ, từng nhịp tim nặng nề đến mức tôi nghe rõ tiếng máu chảy trong tai. Hắn muốn biến tôi thành yêu tinh sao? Ý nghĩ đó vừa xuất hiện đã khiến tôi nổi da gà. Nhưng ngay lập…-
5.9 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 9 10 11 … 20 Next
