shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Ý nghĩ đó lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một mệnh lệnh, vừa cứng nhắc vừa tuyệt vọng, giống như đó là sợi dây cuối cùng níu tôi lại với cuộc sống bình thường. Tôi bám víu vào nó, cố thuyết phục bản thân rằng chỉ cần bước ra khỏi căn nhà này, mọi thứ kỳ quái kia sẽ tự động biến mất. Trần nhà màu trắng bỗng trở nên quen thuộc một cách đáng sợ. Tôi nhìn lên đó một lúc…-
5.9 K • Ongoing
-
-
Hôm qua tôi mơ thấy một cơn ác mộng. Không phải kiểu ác mộng có quỷ gào thét hay máu me phun trào ngay từ đầu, mà là thứ giấc mơ âm ỉ, nặng nề, giống như một bàn tay vô hình đặt lên ngực, ép từng hơi thở của tôi chậm lại. Trong mơ, tôi liên tục tỉnh dậy rồi lại ngủ thiếp đi, mỗi lần mở mắt đều có cảm giác mình đang ở sai chỗ, nhưng lại không biết rốt cuộc sai ở đâu. Vì thế,…-
5.9 K • Ongoing
-
-
Đêm thứ bảy đến sớm hơn tôi tưởng. Không phải vì mặt trăng đỏ xuất hiện, mà vì bóng tối không chịu rút đi, dù đồng hồ đã chỉ qua nửa đêm rất lâu. Chúng tôi trốn dưới gầm giường, như sáu đêm trước. Cửa bị chặn kín, rèm kéo chặt, đèn tắt hết. Căn hộ chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng thở dồn dập của ba người hòa vào nhau, nặng nề như một sinh vật đang hấp…-
8.8 K • Ongoing
-
-
Lồng ngực tôi phập phồng, cổ họng khô khốc đến mức nuốt nước bọt cũng đau. May mà tôi chẳng còn gì để nôn nữa. Ánh nắng ban ngày trên sân thượng vẫn chói, nóng rát, như một thứ bùa hộ mệnh duy nhất còn sót lại. Tôi tự ép mình tin vào điều bố nói: ban ngày an toàn. Tôi lao về phía chiếc bàn nhỏ nhà mình. Nó đã lật ngửa, chân bàn gãy một chiếc. Bánh trung thu, bưởi, táo, rượu trắng……-
8.8 K • Ongoing
-
-
Em trai tôi ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào chân giường, mắt đỏ hoe vì vừa khóc vừa nôn. Nó cố nuốt nước bọt, hít thở từng hơi ngắn, như sợ chỉ cần thở mạnh một chút thôi cũng sẽ “nghe thấy” thứ gì đó ngoài cửa. Nó nhìn mẹ tôi đang bất tỉnh, giọng khàn đặc:“Chị… mẹ sao rồi?” Tôi sờ trán mẹ. Lạnh và ướt, mồ hôi bết thành lớp mỏng. Mí mắt bà vẫn run run như đang nhìn…-
8.8 K • Ongoing
-
-
Không chỉ riêng tòa nhà của chúng tôi. Từ rất xa, vượt qua những dãy nhà thấp tầng và con đường quốc lộ ngoài ngoại ô, tôi vẫn nghe thấy tiếng người gào thét, tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng va chạm nặng nề vọng lại trong đêm. Âm thanh ấy chồng chéo lên nhau, như sóng triều dâng cao, chứng minh rằng không chỉ một khu này phát điên. Cả thế giới… đang chạy về phía mặt trăng. Ánh sáng…-
8.8 K • Ongoing
-
-
Đó là một vầng trăng đỏ đến mức không thể gọi tên. Không phải sắc đỏ rực rỡ, mà là thứ đỏ đục ngầu, đặc quánh, như máu đã để quá lâu trong bát tế. Nó treo lơ lửng giữa trời đêm, phình to bất thường, bề mặt lồi lõm như một con mắt khổng lồ đang thối rữa, từ tròng mắt rỉ ra những vệt đỏ sẫm tựa mủ chảy. Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi tê cứng. Một cảm giác…-
8.8 K • Ongoing
-
-
Đêm rằm tháng Bảy, mặt trăng treo cao trên bầu trời đột ngột nhuộm một màu đỏ sẫm. Không phải thứ đỏ dịu của hoàng hôn, mà là sắc đỏ đặc quánh, giống như máu vừa mới đông lại. Những người đứng trên sân thượng ngắm trăng bỗng nhiên sững lại, rồi đồng loạt quay đầu, ánh mắt trống rỗng, khóe miệng cong lên một nụ cười mê muội. Họ bắt đầu bước về phía ánh trăng, từng…-
8.8 K • Ongoing
-
-
Nghi lễ hoàn tất. Khi hỷ phòng chỉ còn lại hai người, bầu không khí bỗng nhiên yên tĩnh. Trấn Bắc Vương không vội vén khăn. Hắn rót một chén trà, đặt sang bên, rồi mới hỏi:“Nàng có mệt không?” Thẩm Tinh Nghiên lắc đầu. Hắn lúc này mới đưa tay, vén nhẹ khăn đỏ. Ánh nến chiếu xuống, đôi mắt nàng trong veo, không né tránh, cũng không e dè. Trấn Bắc Vương nhìn nàng rất lâu, sau…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Mùa thu năm ấy, trong cung lan truyền một tin tức không lớn nhưng đủ khiến lòng người xao động. Trấn Bắc Vương xin vào triều. Không phải vì quân vụ.Cũng không phải vì chính sự. Mà là… thỉnh hôn. Khi tin này truyền đến tai Quý phi Thẩm Ngọc Thi, bà sững người rất lâu, sau đó mới chậm rãi đặt chén trà xuống. “Nghiên nhi,” bà hỏi khẽ, “con có biết Trấn Bắc Vương là người thế…-
18.1 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 10 11 12 … 20 Next
