shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Một hôm, trời đổ mưa lớn. Thẩm Tinh Nghiên bị kẹt lại trong đình. Trấn Bắc Vương cũng ở đó. Hai người không nói gì, chỉ nghe mưa rơi. Rất lâu sau, hắn mới nói:“Ngươi không giống những nữ tử trong cung.” “Vậy giống ai?” “Giống gió.”Hắn nói.“Không thuộc về nơi nào, nhưng lại khiến người ta nhớ.” Tim Thẩm Tinh Nghiên khẽ run lên. Không phải vì lời ngọt. Mà vì……-
18.1 K • Ongoing
-
-
Dương Yên Nhi sau khi dưỡng thương chưa được bao lâu, lại bị người đưa đến trước mặt Cố Hoài Duật. Nàng ta gầy đi rất nhiều, mặt không còn chút huyết sắc. Vừa nhìn thấy hắn, nàng ta đã quỳ sụp xuống, ôm lấy vạt áo hắn khóc nức nở. “Thế tử… ta sai rồi…”“Ta là vì yêu người… yêu đến mù quáng…” Cố Hoài Duật cúi đầu nhìn nàng ta, trong mắt không còn nửa phần thương…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Một tiếng sấm nổ vang giữa phòng. Lão phu nhân bật dậy, giận dữ quát:“Ngươi dám đổi lời?!” Xuân Ngọc sợ đến mức cả người đổ rạp xuống đất, giọng vỡ vụn: “Nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám nữa rồi!”“Nô tỳ… nô tỳ là bị ép!” Cố Hoài Duật đột ngột quay đầu nhìn nàng ta.“Bị ai ép?” Xuân Ngọc cắn răng, như đã dốc hết can đảm của cả đời mình. “Là…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Lão phu nhân hừ lạnh, ánh mắt sắc bén như dao: “Con hồ đồ! Biết người biết mặt không biết lòng, con chính là quá lương thiện! Chuyện này có nha hoàn thân cận của nó là Xuân Ngọc làm chứng. Chính miệng nàng ta nói Thẩm Tinh Nghiên đã gian díu với tên gian phu này từ lâu, hôm nay hẹn nhau bỏ trốn, quả nhiên bị ta bắt được!” Cố Hoài Duật sững người. Ánh mắt hắn chuyển sang Thẩm Tinh…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Ngày hôm sau. Như lời đã nói, Cố Hoài Duật đưa Thẩm Tinh Nghiên đến trước mặt Cố Lão phu nhân để bàn chuyện hôn sự. Lão phu nhân vẫn giữ vẻ lạnh lùng quen thuộc, ánh mắt sắc bén quét qua Thẩm Tinh Nghiên một lượt, không che giấu được sự không hài lòng. Thế nhưng lần này, trước thái độ kiên quyết hiếm thấy của Cố Hoài Duật, bà không thể tiếp tục phản đối. Sau cùng, hôn sự ấy…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Vài ngày sau. Thẩm Tinh Nghiên tự tay thêu một chiếc túi thơm.Mũi kim lên xuống chậm rãi, từng đường chỉ đều đặn, tỉ mỉ như chính tâm tư của nàng. Trên nền lụa nhạt, một nhành hồng mai nở khẽ, không phô trương nhưng rất khó phai. Nàng định mang chiếc túi thơm ấy đến cho Cố Hoài Duật. Chỉ là khi đứng trước cửa thư phòng của hắn, bước chân nàng bỗng nhiên khựng lại. Cánh cửa…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Ngay khi Thẩm Tinh Nghiên còn đang ngập trong cảm giác mong manh rằng vận mệnh kiếp này có lẽ đã rẽ sang một hướng khác… Ngày hôm sau. Cố Hoài Duật lại từ ngoài đưa về một nữ nhân. Giữa sân Hầu phủ, người qua kẻ lại đông đúc. Thẩm Tinh Nghiên đứng lẫn trong đám đông, nhìn bóng dáng quen thuộc kia, trong lòng bỗng chùng xuống, như có thứ gì đó âm thầm rạn vỡ. Giọng Cố Hoài Duật…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Phương công tử chật vật bò dậy, vừa ho sặc vừa kêu oan: “Cố Thế tử, là nàng ta quyến rũ ta trước…” Lời còn chưa nói hết, Cố Hoài Duật đã liếc sang một cái. Ánh mắt ấy lạnh lẽo, sắc bén, như lưỡi dao đặt ngay trước cổ họng. “Cút.” Chỉ một chữ, không thừa không thiếu. Phương công tử lập tức tái mặt, chẳng dám nhiều lời nữa, vừa lăn vừa bò, hoảng loạn bỏ chạy,…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Giữa những tiếng cười cợt vang vọng chưa tan, trong đầu Thẩm Tinh Nghiên chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, như lưỡi dao rạch thẳng vào ký ức. Nàng bỗng nhớ ra. Kiếp trước, Cố Hoài Duật có bốn tiểu thiếp. Một người do Cố Lão phu nhân ban cho, hai người do đồng liêu trên quan trường dâng tặng, chỉ duy nhất một người… là do chính tay hắn đưa về phủ. Dương Yên Nhi. Cũng chỉ có…-
18.1 K • Ongoing
-
-
Thẩm Tinh Nghiên đứng lặng một lúc, cố ép mình bình tâm lại. Khi lên tiếng, giọng nàng tuy còn run nhẹ nhưng đã được kiềm chế: “Ngươi nói rõ cho ta nghe. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Nha hoàn thân cận hoảng đến mức mặt mày tái nhợt, nước mắt lưng tròng: “Hôm qua, sau khi Phu nhân rời Thanh Trúc viện, người dẫn nô tỳ ra ngoài phủ, nói là đến dịch trạm gửi thư cho Xương Viễn Hầu.…-
18.1 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 11 12 13 … 20 Next
