shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
“Bộ truyện anh vẽ, trong mắt em có phải buồn cười lắm không? Tất cả chỉ là tưởng tượng, chẳng liên quan gì đến hiện thực.” “Nhưng Thư Mộng, tại sao em lại ngồi với người khác rồi cười nhạo anh? Còn lấy cả truyện anh vẽ ra cho người ta xem… Anh thấy thật sự mất mặt.” Tôi nghe mà ngây người. Thứ nhất: tôi không ngồi với người đàn ông nào cả. Thứ hai: tôi cũng không hề lấy…-
8.1 K • Ongoing
-
-
Tôi sững sờ nhìn Ôn Thời An - anh vẫn hai tay nâng tay tôi như đang cầm báu vật trăm năm khó gặp. “Ôn Thời An, anh say rồi.” – Tôi khẽ nói. “Không… không say…” – Anh lẩm bẩm. Tôi định đứng dậy bỏ đi, nhưng anh say quá mức kiểm soát, vẫn nắm chặt tay tôi không buông, thậm chí còn cọ mặt vào lòng bàn tay tôi, nụ cười lộ cả lúm đồng tiền, ánh mắt rõ ràng là đang làm nũng lấy…-
8.1 K • Ongoing
-
-
“Em thích không?” – Anh hỏi. Tôi gật đầu. Hai trăm nghìn tệ, cái “đùng” là bay mất tiêu. Sau khi về nhà, tôi cẩn thận níu vạt áo anh ta, khẽ hỏi: “Thật sự… không cần em chia tiền à?” (Thật ra tôi cũng không định chia thật. Hai năm đi làm còm cõi mà đem hết tiền để mua một cái nhẫn thì đúng là không đáng.) “Không cần. Nhưng em cần đăng ảnh lên bạn bè WeChat.” Ôn Thời An…-
8.1 K • Ongoing
-
-
“Tôi hỏi tuổi của hắn, cô ấy không chút do dự trả lời là hai mươi chín. Trong khi đó, chúng tôi đã kết hôn mấy tháng, cô ấy còn không biết tôi bao nhiêu tuổi.” Tôi tròn mắt đọc xong đoạn đó. Quả là một màn bịa đặt trơn tru không tì vết. Tôi thật sự muốn xé xác Triệu Khải Duệ, dùng đầu hắn làm bóng đá thẳng vào trung tâm thương mại. Vậy mà trong mắt Ôn Thời An, mối quan hệ…-
8.1 K • Ongoing
-
-
Tôi giật nảy cả người - không ngờ ba giờ sáng rồi mà tác giả vẫn còn online! “A a a, tác giả, không ngờ anh vẫn chưa ngủ!” “Sao thế, sao thế, kể tôi nghe đi, có chuyện gì phiền lòng khiến anh không thể sáng tác vậy?” Năm phút sau, đối phương thực sự bày tỏ nỗi lòng: “Nói thật thì, cảm hứng viết bộ truyện này đến từ vợ tôi. Nhưng dạo gần đây cô ấy ngày càng lạnh nhạt…-
8.1 K • Ongoing
-
-
Nhưng Ôn Thời An lại tưởng rằng tôi có ý đồ gì đó, cứ mỗi lần thấy tôi là lại cau mày. Sau đó còn thẳng thắn tuyên bố: “Cô Hà, nếu cô còn vượt ranh giới, thì chúng ta chỉ có thể chấm dứt hợp đồng.” Tôi sợ quá, vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Vâng vâng, anh Ôn, tôi sẽ không bắt chuyện với anh nữa đâu.” Bữa cơm này tôi cũng ăn rất rón rén, không dám phát ra tí âm thanh…-
8.1 K • Ongoing
-
-
Rạng sáng tôi đang cày truyện tranh ngôn tình, xem đến mức mặt đỏ tim đập, thì đột nhiên phát hiện tác giả tuyên bố ngừng cập nhật vô thời hạn. Tôi không cam lòng, liền chạy vào tin nhắn riêng năn nỉ: “Cục ta cục tác, cục ta cục tác, cho thêm tí đồ ăn đi tác giả, coi như cho gà ăn vậy mà~” Tác giả tỏ vẻ khổ sở, giải thích lý do: “Xin lỗi nhé, cảm hứng sáng tác của tôi đến từ…-
8.1 K • Ongoing
-
-
17. Giữa buổi trưa, chuông gió trước cửa tiệm đột ngột reo vang dồn dập. Ta ngẩng đầu nhìn ra, liền thấy thiếu gia đang đứng nơi cửa, ánh mắt lạnh lùng như dao, gắt gao khóa chặt lấy Lư Triều – người đang bốc thuốc trong quầy. Với tính cách luôn coi trọng thể diện như hắn, ta thật không ngờ hắn lại đến nữa. “Vị này chính là Lư đại phu?” Thiếu gia đưa mắt nhìn ta, lại nhìn…-
12.4 K • Ongoing
-
-
15. Chớp mắt đã hơn một tháng trôi qua. Hôm ấy vào giờ Hợi, quản gia Chu bước vào bếp, thấy ta vẫn bận rộn bên bếp lò, không khỏi kinh ngạc: “Lư nương tử sao còn ở đây? Nếu còn chậm trễ, e là sẽ phạm giờ giới nghiêm.” Ta lau mồ hôi bên trán, ngượng ngùng cười: “Nghe nói vương phi gần đây thường mất ngủ, nô tỳ muốn thử sắc một món canh an thần, nhất thời quên cả thời…-
12.4 K • Ongoing
-
-
13. Ta biết thiếu gia đã nổi sát tâm, lúc này chỉ có thể tạm thời ổn định hắn, rồi nghĩ cách đối phó sau. “Thiếu gia xin hãy suy xét cho kỹ!” Ta vội vàng nắm lấy tay áo hắn, “Nơi đây không phải phủ hầu, nếu lỡ xảy ra án mạng, quan phủ tra tới…” Đầu ngón tay ta siết chặt ống tay áo hắn, giọng thấp đi một phần: “Vì một kẻ ti tiện như A Anh, thực chẳng đáng.” Sắc…-
12.4 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 14 15 16 … 20 Next
