shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Trong kinh thành, lời đồn đại không ngớt: nào là Phó Cảnh Hành đưa Hứa Như Niên ra ngoại thành dạo chơi, lên núi ngắm cảnh; lúc ở riêng, hai người “huynh muội thâm tình” đến mức nào. Đến cả Tiết Thái phi cũng đã biết ta và Phó Cảnh Hành bất hòa. Bà không hề nói một lời, chỉ kiên trì giới thiệu cho ta những công tử tuấn tú nhất kinh thành. Ngô Vương thúc phụ đành cười khổ: “Mẫu…-
7.5 K • Ongoing
-
-
Vốn tưởng lần răn đe nhẹ trước đã đủ để nàng ghi nhớ, nào ngờ khối ngọc quyết lẽ ra là lễ vật tặng ta, lại bị Tống Niệm Niệm đeo ở bên hông. “Biểu ca nói, mặc người khác khinh rẻ thế nào, ta cũng phải kiên cường đứng dậy.” “Người hy vọng ta sẽ như chim Loan trên ngọc bội, tung cánh bay lượn chín tầng trời.” Y phục màu vàng nhạt lại càng tôn lên vẻ hoạt bát kiều diễm…-
7.5 K • Ongoing
-
-
Hôm đó, Hoàng thượng và Hoàng hậu tổ chức yến tiệc long trọng trong cung đình, cùng bách quan văn võ chung vui. Phó Cảnh Hành đã đích thân tới phủ Công chúa để đón ta cùng đi. Khi người hầu vừa vén tấm rèm xe, một thiếu nữ độ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, vận xiêm y màu hồng phấn, đã an tọa sẵn bên trong. Nàng mỉm cười ngọt ngào với ta: “Tẩu tẩu.” Giọng nói của nàng vừa hoạt…-
7.5 K • Ongoing
-
-
Rõ ràng chỉ là một vết cắt rất nông, trên đường về đã xử lý qua. Vậy mà việc đầu tiên khi vào cung, Tạ Huyên gọi toàn bộ thái y trực ban tới Dưỡng Tâm điện. Còn sai Lý công công bắt một con gà, hứng đầy cả chậu máu. Chẳng mấy chốc, tin hoàng đế ngự giá bị thích khách mưu sát truyền khắp hoàng cung. Chừng nửa ngày, các đại thần đến hỏi thăm lượt một. Ngay cả Thái hậu cũng đích…-
8.6 K • Ongoing
-
-
Đợi bọn họ rời đi, ta bước ra từ sau rèm. “Bệ hạ đã tìm được chứng cứ chứng minh phụ thân thiếp không hề thông địch mưu phản rồi ư?” Tạ Huyên khẽ gật đầu, đưa tay kéo ta vào lòng: “Trẫm đã nghiên cứu rất lâu những mật tín Thừa tướng viết cho địch quốc, phát hiện nội dung bên trong chẳng phải cơ mật quốc gia.” 【Chữ của Thừa tướng y như bùa chú ma quỷ!】 【May mà…-
8.6 K • Ongoing
-
-
Ta ở lại Dưỡng Tâm điện hơn nửa tháng. Khi ấy mới biết, hóa ra khúc giò hôm nọ chính là Tạ Huyên đưa vào lao cho phụ mẫu và huynh tẩu của ta. Sợ bọn họ đói, hắn không chỉ gửi giò heo, còn có tôm rim dầu, sườn xào chua ngọt, thịt viên hấp gạo nếp… Có lần lén vào Đại Lý Tự, ta bắt gặp cả nhà đang ăn cá quý Tùng Thử. Ai nấy mặt mày đều tròn trịa hơn, suýt nữa ta chẳng nhận ra. Ta…-
8.6 K • Ongoing
-
-
“Vân Thanh, tỉnh dậy.” Tạ Huyên khẽ vỗ ta, kéo ta ngồi vào bàn. Trên bàn đã bày sẵn cơm tối, quả thật nhiều hơn tám món. Hắn liên tục gắp thức ăn vào bát ta: “Trẫm không thích những món này, hoàng hậu ăn nhiều một chút.” 【Trẫm đã cố ý bảo ngự thiện phòng làm toàn món nàng thích!】 【Trẫm là phu quân chu đáo nhất thiên hạ!】 Ta nhìn bát cơm chất cao như núi, mỉm cười: “Bệ…-
8.6 K • Ongoing
-
-
“Hoàng thượng giá lâm…” Ta chưa từng thấy bốn chữ ấy lại êm tai đến vậy. Tạ Huyên thân mặc long bào chưa kịp thay, hiển nhiên vừa hạ triều xong, liền vội vã bước đến. Giọng hắn mỗi lúc một gần. 【May mà trẫm đã sớm sai ám vệ ngầm trông chừng lãnh cung!】 【Mẫu hậu chẳng lẽ sống chán rồi sao! Bà ta dám, dám làm thế này sao!】 【Hoàng hậu ngoài lễ sắc phong, ngay cả…-
8.6 K • Ongoing
-
-
Ta mơ thấy Tạ Huyên biến thành một con chó, cứ quấn lấy ta, nhất quyết không chịu đi. Sáng hôm sau, khi ta còn chưa mở mắt, giọng hắn đã vang lên bên tai. 【Hoàng hậu thật thơm, thật mềm, trẫm thích lắm!】 【Cuối cùng trẫm cũng lại được ngủ ngon rồi!】 【Không có hoàng hậu, trẫm thật sự sống không nổi!】 【Chiều qua đám lão già kia còn dám khuyên trẫm phế hậu!】 【Đó chẳng…-
8.6 K • Ongoing
-
-
Ta cố nhịn cười, khẽ hỏi: “Bệ hạ vừa lâm triều sớm xong ạ, đã dùng bữa chưa?” Tạ Huyên khựng lại một chút: “Chưa.” Nói xong, bụng hắn còn phối hợp kêu “rột rột” một tiếng, xác nhận lời nói dối của hắn ta là có cơ sở. “Hay để thiếp bồi bệ hạ dùng chút điểm tâm nhé?” Ta cố tình nháy mắt với hắn. Mấy cái tiểu long bao cùng cháo bí đỏ Xuân Đào trộm về không…-
8.6 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 16 17 18 … 20 Next
