shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Khi ta vừa bước ra khỏi cửa điện Hoàng hậu, lại nghe thấy tiếng lòng của Tạ Huyên vang vọng: 【Hoàng hậu không chịu cầu xin trẫm, vậy thì trẫm tự lo liệu!】 【Đêm nay trẫm nhất định trèo tường vào lãnh cung!】 Quả nhiên, đến canh khuya, Tạ Huyên thật sự trèo tường mà tới. Chỉ là, hắn không ngờ ta còn chưa ngủ. Ta đang ngồi bên giường đã thấy hắn đột ngột xông vào. Mắt…-
8.6 K • Ongoing
-
-
Phụ thân của Tống Quý phi dâng tấu, buộc tội phụ thân ta – Thừa tướng – cấu kết ngoại địch, mưu đồ phản nghịch. Lại còn dâng lên một xấp mật tín dày cộm. Nghe nói Hoàng thượng vừa xem xong liền nổi cơn thịnh nộ, lập tức hạ chỉ bắt giam phụ thân. Thuận tay phong tỏa phủ Thừa tướng, còn đem cả mẫu thân, ca ca cùng tẩu tử ta áp giải vào Đại Lý Tự để “đoàn tụ” cùng phụ…-
8.6 K • Ongoing
-
-
Lời nói ra còn có chút làm nũng đầy ẩn ý. “Vậy thì biết làm sao bây giờ.” Đàm Kỳ nhún vai, ánh mắt long lanh như muốn tôi chấp nhận sự thật. “Anh ta nói cũng đúng mà, tôi đúng là kẻ ăn bám thật.” Khi kết hôn, anh ta đã chuyển hết cổ phần cá nhân cho tôi. Anh ta bây giờ quả thực không khác gì một kẻ ăn bám chính hiệu. Tôi nhất thời không nói nên lời. Về đến nhà, tôi quyết…-
9.3 K • Ongoing
-
-
Nhập ngày kỷ niệm kết hôn, két sắt lập tức vang lên tiếng "tách" và mở ra. Bên trong, chỉ có hai cuốn sổ đăng ký kết hôn được ép phẳng phiu. Bên ngoài sổ còn được bọc một lớp vỏ bảo vệ cẩn thận. Tiếng tim đập như sấm vang vọng rõ ràng trong không gian nhỏ hẹp của hầm rượu. Mọi nghi ngờ, mọi phỏng đoán từ sau vụ tai nạn xe đến giờ cuối cùng cũng đã có lời giải…-
9.3 K • Ongoing
-
-
“Chị dâu, nghe nói chị bị tai nạn xe mất trí nhớ định ly hôn với Đàm Kỳ à?” Người đàn ông tóc nhuộm xanh dương kia thoáng thấy tôi, liền rất thân mật chào hỏi, nở một nụ cười tươi rói. “Thật là trùng hợp quá đi, tôi lại vừa hay là luật sư ly hôn.” Hắn ta bước đến, vẻ mặt đầy vẻ chào mời. “Hai người khỏi cần tìm, tôi tự mình đến tận cửa đây.” Tôi hiểu rồi. Thị…-
9.3 K • Ongoing
-
-
Dỗ dành đàn ông quả thực là một việc vô cùng mệt mỏi, thậm chí còn tiêu hao sức lực hơn cả một vụ tai nạn xe. Trên đường về, Đàm Kỳ không nói với tôi một câu nào. Anh ta giữ vẻ mặt lạnh như tiền, như thể tôi là một vật thể vô hình chiếm chỗ trong xe. Trong khi đó, tôi cuối cùng cũng chắp vá được toàn bộ câu chuyện từ đám bạn bè. Nói một cách đơn giản, tôi đã vừa gặp đã…-
9.3 K • Ongoing
-
-
Khi Đàm Kỳ bước vào phòng bệnh, tôi đã tỉnh. Anh ta chỉ liếc qua thân thể tôi đang nằm trên giường một cái lạnh lùng, rồi lập tức thu lại ánh mắt, dửng dưng đi đến chiếc ghế sô pha da cạnh cửa sổ và ngồi xuống. “Lần sau đừng dùng cách này nữa, lợi bất cập hại.” Giọng điệu anh ta trầm thấp, mang theo vẻ chán chường lẫn cảnh cáo. Trước khi anh ta đến, bạn tôi đã cặn kẽ kể…-
9.3 K • Ongoing
-
-
Mạnh Quyết hơi sững người, trong lòng muốn chửi thề. Rốt cuộc là tình huống gì thế này? Cái gã kia không lẽ tưởng anh đang tranh giành thằng tóc vàng với hắn à? Có thể sao? “Đồ điên.” Ba phút sau. Môi cậu em họ sưng đỏ, cổ áo anh chàng “cool ngầu” bị xé rách. Mạnh Quyết bị ép xem toàn bộ quá trình, người cứng đờ như sắp nứt ra. Cửa lại đột ngột mở ra. “Đệt, các người…-
9.7 K • Ongoing
-
-
Chà, lời nói hôm nay xem ra là hơi vội rồi. Chỉ là tiện đường đưa cô ấy về nhà thôi. Vẫn là cái ngã tư quen thuộc ấy. Hắn chẳng qua là hỏi thêm vài câu thôi mà. “Thằng tóc vàng đấy lát nữa còn đến đón em à?” “Cái xe cà tàng cứ ‘tủm tủm’, ngồi êm không?” “Em không thấy sự khác biệt giữa người với người sao? Như anh và hắn chẳng hạn?” Rồi cô ấy bảo hắn nói…-
9.7 K • Ongoing
-
-
Khi ánh mắt chạm nhau. Trong mắt hắn thoáng qua một tia hoảng loạn, giống như sự hoảng loạn khi bị tôi bắt tại trận. Tôi kẹp tài liệu, tiện tay “cạch” một tiếng khóa cửa lại. Con ngươi màu nhạt của Mạnh Quyết ngạc nhiên nhìn tôi. Hầu kết khẽ nuốt: “Cô muốn làm gì?” “Muốn anh.” “Nhưng không phải bây giờ.” Hắn sửng sốt, vành tai ửng đỏ: “Cô… cô…” Tôi ngồi…-
9.7 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 17 18 19 20 Next
