shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Tôi gặp lại Mạnh Quyết. Hắn là ông chủ lớn của bên A – công ty Trường Phong. Còn tôi, chỉ là một Trưởng phòng Dự án nho nhỏ của bên B. Một đề xuất cỡ này, căn bản chẳng cần đến hắn đích thân tham dự. Nhưng hắn vẫn đến. Tóc chải gọn, còn cẩn thận tạo kiểu. Người đã tắm, vương mùi sữa tắm nhàn nhạt, thoáng qua đầy dễ chịu. Áo khoác dài màu trầm, sơ mi lụa màu đỏ…-
9.7 K • Ongoing
-
-
Lại gọi quản lý thương hiệu mang đến áo măng tô, áo sơ mi mẫu mới nhất. Cả giấc ngủ trưa cũng không ngủ, sợ làm hỏng kiểu tóc. Cái người phụ nữ Diệp Thanh Lệ này đúng là phiền phức. Chưa gặp mặt, đã bắt đầu tốn thời gian của hắn. Thế nhưng. Cô ta lại chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái? Tóc hắn chải uổng rồi sao? Tắm uổng rồi sao? Áo đổi uổng rồi sao? Chỉ chuyên tâm vào cái…-
9.7 K • Ongoing
-
-
Sắp đến ngã tư nhà tôi. Hắn lơ đãng giải thích, giọng điệu có vẻ căng thẳng: “Tài xế vừa có bạn gái, cho cậu ta đi hẹn hò rồi.” Rồi hắn thăm dò: “Thời gian còn sớm, Quản lý Diệp không phải đi hẹn hò sao?” “Tôi đưa Quản lý Diệp đến điểm hẹn hò cũng được.” Điều này đúng là rất chu đáo. Lúc đó tóc mái che mắt, tôi vén lên một chút. Hầu kết hắn khẽ nuốt, ánh…-
9.7 K • Ongoing
-
-
Đầu gối Tưởng Việt đè lên chân tôi, anh ta cúi xuống. Lúc này tôi mới hoảng hốt, nhận ra Tưởng Việt sau khi uống rượu, hoàn toàn khác với vẻ cún con ngày thường. Tôi đá anh ta, ra sức giãy giụa, nhưng trước sự chênh lệch tuyệt đối về sức mạnh, mọi cố gắng của tôi chỉ như châu chấu đá xe. Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng, đau đớn tột cùng đến mức toàn thân co giật. Một…-
8.4 K • Ongoing
-
-
Tôi ngẩng đầu, hỏi một cách thờ ơ: “Nói như vậy, chẳng lẽ anh cũng cảm thấy không đáng?” Lời vừa nói ra, tôi liền hối hận. Dù câu trả lời thế nào, cũng đều là một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tôi. Nếu anh ta nói đáng, đó là lừa dối. Nếu anh ta nói không đáng, vậy thì tình cảm chân thành ba năm qua cũng trở nên quá rẻ mạt. “Anh chỉ tiếc...” Tưởng Việt nheo đôi mắt đào hoa,…-
8.4 K • Ongoing
-
-
“Chị ơi, bốn nghìn thì bốn nghìn, hay là mình ở lại đi.” Cơ thể ấm áp của chàng trai trẻ phía sau lưng khẽ run rẩy. Đã là cuối thu, anh ta đã nhường áo khoác cho tôi, bản thân chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng. Trước đây, tôi nhất định sẽ xót xa cho anh ta, sẵn lòng bỏ ra một phần ba tiền lương, chỉ để cưng chiều anh ta. Nhưng bây giờ, tôi véo mạnh vào đùi anh ta. Giọng nói nhàn…-
8.4 K • Ongoing
-
-
Vậy mà tôi lại nỡ bỏ ra hai nghìn tệ để mua cho anh ta một bộ vest tử tế, trong khi bản thân tôi vẫn trung thành với chiếc áo gió cũ kỹ mặc suốt ba năm. Còn anh ta thì sao, luôn nheo đôi mắt đào hoa, nở một nụ cười thờ ơ, buông lời trêu chọc: “Em gái xinh đẹp đối tốt với anh như vậy, anh nhất định phải báo đáp thật tốt.” Nói rồi anh ta liền ôm chầm lấy tôi, quấn quýt không rời.…-
8.4 K • Ongoing
-
-
Tôi đã đội mưa đội gió suốt một quãng đường dài chỉ để tìm Tưởng Việt. Chiếc áo blouse trắng trong phòng thí nghiệm ướt sũng, dính chặt vào người, lạnh buốt thấu xương như băng giá. Nhưng tất cả những cơn lạnh thể xác ấy không thể sánh bằng những lời nói tôi vừa nghe được. Chúng như những mũi dao băng đâm thẳng vào tim, khiến toàn thân tôi đau đớn đến phát run. Bên trong phòng…-
8.4 K • Ongoing
-
-
“Đừng bông đùa nữa, đừng trốn tránh nữa, quay lại với tôi, được không?” Dưới ánh trăng, đôi mắt người đàn ông ngập tràn tình yêu chân thành và mãnh liệt, cuồn cuộn xé toạc mọi lớp ngụy trang của tôi. Đằng sau những lời nói đùa cợt nhả, là sự bất lực và nỗi sợ hãi sâu sắc. Nụ cười của tôi từ từ biến mất, tôi dùng sức giằng ra khỏi cánh tay Thẩm Chi An đang ôm chặt eo…-
7.8 K • Ongoing
-
-
Tôi gật đầu, khẽ đáp: “Ừm, tôi biết.” Thẩm Chi An từ nhỏ đã là hot boy của trường, lớn lên lại có một công việc tốt đẹp như vậy. E rằng con gái vây quanh anh đếm không xuể, làm sao còn quan tâm đến chuyện của tôi được. Ánh mắt tôi lướt qua cái tên đang sáng lên trên điện thoại của anh: Tên một cô gái. Ủa, sao cái tên này nghe hơi giống tên em gái anh ấy nhỉ. Tôi đang thầm…-
7.8 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 18 19 20 Next
