shynx86

    Stories 28
    Chapters 197
    Words 265.1 K
    Comments 1
    Reading 22 hours, 5 minutes22 h, 5 m
    • Ánh Trăng Không Thuộc Về Nhân Loại Cover
      by shynx86 Đêm rằm tháng Bảy, chỉ một cái ngẩng đầu cũng đủ để đánh mất quyền làm người. Khi tin nhắn từ người cha đã mất tích mười năm xuất hiện, gia đình họ kịp khóa cửa trước khi cả khu chung cư chìm vào cơn điên loạn. Trên sân thượng, những kẻ ngắm trăng mỉm cười mê muội rồi tự lao xuống, xương thịt vỡ nát nhưng ý thức vẫn bị kéo đi bởi một “vẻ đẹp” không thể cưỡng lại. Cánh cửa đóng kín không ngăn được tiếng bò trườn ngoài hành lang. Những giọng nói quen thuộc vang lên trong đêm: hàng xóm, người thân, thậm chí là người đã chết — tất cả đều chỉ lặp lại một câu: “Ra ngắm trăng đi.” Ban ngày tưởng như an toàn, nhưng ánh sáng cũng biết nói dối. Ban đêm tưởng như kết thúc, nhưng thứ ngoài kia chỉ đang chờ. Bảy ngày trốn dưới gầm giường, bảy đêm không được nhìn lên bầu trời. Và khi trăng không còn đỏ, nỗi kinh hoàng thật sự mới bắt đầu: thứ đang gọi tên bạn… chưa từng cần bóng tối để nhìn lại thế gian.
    • Chồng tôi đã chết Cover
      by shynx86 Buổi sáng tỉnh dậy, trên bàn ăn chỉ có ba quả đào đặt trên đĩa nhựa dùng một lần. Người đàn ông gọi là chồng mỉm cười dịu dàng, liên tục lặp lại một câu: “Ăn đi, ăn xong là tốt rồi.” Nhưng nụ cười ấy không có hơi ấm, bàn tay chạm vào lạnh như xác chết, và trong căn nhà quen thuộc bắt đầu xuất hiện những mùi thối rữa không thuộc về người sống. Cô muốn ra ngoài, nhưng có thứ không cho phép. Cửa bị khóa, gương phản chiếu thêm một người đứng sau lưng, những đoạn video gửi đến cho thấy một sự thật bị giấu kín: có kẻ đang mượn hình dạng chồng cô để giữ cô lại. Mỗi lần tỉnh dậy đều giống hệt nhau, mỗi buổi sáng đều lặp lại, và mỗi cái ôm đều kéo cô gần hơn với vực thẳm. Điều đáng sợ nhất không phải là bị săn đuổi, mà là bắt đầu nghi ngờ chính mình. Khi ký ức dần rỗng đi, khi cái lạnh trở nên quen thuộc, cô phải đối mặt với lựa chọn cuối cùng: chạy trốn khỏi giấc mơ… hay ở lại mãi mãi bên thứ đã chết nhưng không chịu buông tay?
    • Dưới Ngọn Đèn Vàng: Thịt Người Hay Thịt Heo Cover
      by shynx86 Ánh đèn vàng phủ xuống quán ăn như một lớp mỡ cũ không bao giờ rửa sạch. Mùi thịt nóng lan trong không khí, thơm đến mức khiến người ta nuốt nước bọt trước khi kịp đặt câu hỏi. Miếng đầu tiên trôi xuống cổ họng, mềm, dai, không chịu tan, để lại một dư vị ngọt lạ bám mãi nơi kẽ răng. Rồi những chi tiết nhỏ bắt đầu sai lệch. Âm thanh khi nhai không giống thịt. Màu sắc dưới lớp sốt không giống heo. Và phía sau bếp, có những cánh cửa không dành cho khách. Nỗi kinh hoàng không đến từ việc biết mình đã ăn gì. Mà đến từ khoảnh khắc nhận ra: cơ thể bạn đang nhớ lại cảm giác đó. Cơn thèm không thuộc về lý trí. Và thứ đã nuốt vào… sẽ không bao giờ biến mất.
    • Hung Trạch Bảo Định Cover
      by shynx86 Phá chòi. Động thổ. Đêm đầu tiên. Tiếng thở từ giếng trời. Căn viện không có người chết. Nhưng đêm nào cũng có trẻ con đứng ngoài cửa sổ. Tiếng cười trẻ con trong sân trống, gọi bạn chơi. Thứ đáng sợ không phải là nhìn thấy chúng – mà là chúng biết bạn đang ở đâu, kể cả khi bạn nhắm mắt. Sáng ra, giấy tiền đã đốt lại nằm trên sàn. Không phải bạn cúng sai. Là bạn trả nhầm thứ không được phép nhận.
    • Khách Sạn Người Giấy Cover
      by shynx86 Đóng kín rèm. Không mở cửa. Không bước ra hành lang. Đó là những quy tắc duy nhất trong khách sạn này. Ba người bước vào, nhưng mỗi đêm trôi qua, số người tồn tại dường như nhiều hơn. Tiếng bước chân kéo lê vang lên ngoài cửa, chồng chất, dồn dập, như có hàng trăm “thứ gì đó” đang đi lại trong một tòa nhà vốn trống rỗng. Chúng gọi tên ba mẹ bằng giọng khô rỗng, lặp đi lặp lại, không cần hơi thở. Ba mẹ biến mất trong một đêm không tiếng động. Căn phòng còn ấm. Chăn gối chưa lạnh. Nhưng ngoài kia, hành lang đã chật kín những khuôn mặt giấy trắng bệch, nụ cười vẽ sẵn, mắt đen sâu hoắm như lỗ thủng. Chúng không tìm con. Chúng đến đón người lớn. Khách sạn bắt đầu rỉ nước. Tường thở. Sàn rung. Ký ức vỡ vụn, lửa và khói dội ngược về hiện tại. Và khi sự thật bị xé toạc, nỗi kinh hoàng lớn nhất lộ ra: không phải ai đó bị nhốt trong khách sạn – mà là khách sạn chưa từng chịu buông một linh hồn nào.
    • Khuôn Mặt Dưới Giếng Cover
      by shynx86 Cái giếng cũ nằm sau vườn, đen và sâu, mặt nước phẳng lặng như một con mắt úp ngược. Trẻ con bị cấm lại gần, nhưng càng cấm càng có kẻ muốn nhìn. Trò chơi bắt đầu rất đơn giản: cúi xuống, soi đủ ba phút, xem “kiếp sau” của mình. Khi khuôn mặt thứ hai xuất hiện dưới làn nước, mọi thứ trượt khỏi quỹ đạo. Da xám. Mắt trắng. Miệng rách toạc kéo dài đến mang tai. Nó không phản chiếu – nó đang nhìn lên. Tiếng hét vang xuống lòng giếng. Nước khép lại. Im lặng phủ kín như chưa từng nuốt chửng một sinh mạng. Nhưng đêm đến, giếng không còn yên. Mặt nước gợn nhẹ. Bước chân ướt kéo lê quanh sân. Và một giọng nói quen thuộc vang lên từ rất sâu: “Tao vẫn chưa chết đâu.” Có những khuôn mặt, một khi đã soi thấy, sẽ theo bạn suốt cả đời.
    • Kiếp Trước Lạnh Nhạt Nhìn Nàng Chết, Kiếp Này Bị Từ Hôn, Hắn Lại Đỏ Mắt Cưỡng Ép Nàng Vào Phủ! Cover
      by shynx86 Kiếp trước, Thẩm Tinh Nghiên mang danh Thế tử phi tôn quý, nhưng suốt hai mươi năm phòng không gối chiếc, giữ nguyên tấm thân xử nữ lạnh lẽo nhìn phu quân ân ái bên thiếp thất, con đàn cháu đống. Sống lại một đời, nàng dứt khoát xé bỏ mặt nạ hiền thục, chỉ muốn hủy hôn để tìm lối thoát. Nào ngờ, Cố Hoài Duật – kẻ từng coi nàng như không khí – lại đột nhiên thay đổi tâm tính. Hắn dùng ánh mắt đỏ ngầu đầy chiếm hữu dồn ép nàng vào góc tường, bàn tay thô bạo siết chặt vòng eo mảnh khảnh, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm: “Nàng sống là người Cố gia, chết cũng phải làm ma của ta. Đừng mong thoát!” Miệng hắn thề thốt “một đời một kiếp một đôi”, nhưng ngay sau đó lại ôm ấp nữ nhân khác, để mặc nàng bị vu oan, chịu nhục hình rồi bị dìm xuống ao nước lạnh thấu xương. Khoảnh khắc ranh giới sinh tử, Phượng giá buông rèm, thân phận thật sự của nàng được hé lộ khiến cả Hầu phủ kinh hãi quỳ rạp. Cố Hoài Duật điên cuồng hối hận, quỳ gối dưới mưa cầu xin một cái ngoảnh đầu. Nhưng lúc này, bên cạnh nàng đã có bóng dáng một nam nhân khác – Trấn Bắc Vương cao ngạo, thâm trầm. Người ấy dùng bàn tay to lớn, chai sạn vì cầm kiếm nhẹ nhàng lau đi vết thương trên người nàng, giọng nói trầm thấp đầy mị hoặc vang lên trong đêm tối: “Nàng muốn rời đi? Bổn vương đưa nàng đi. Từ nay, nàng là tâm can của ta.”
    • “Mượn Giống” Thương Nhân Rồi Bỏ Trốn, 5 Năm Sau Hắn Đem Đại Quân Về Đòi Nợ! Cover
      by shynx86 Chạy trốn kẻ mang cốt nhục của vương gia Mạnh Vãn Thường vốn không hề có ý định kết hôn, cả đời này, nàng chỉ khao khát có một đứa con mang dòng máu của mình. Sau bao ngày ngấm ngầm tính toán, nàng quyết định chọn lấy một khách thương tiêu dao, Triệu Kính Viễn, người sở hữu cả tài lẫn mạo. Đợi đến khi thành công mang thai, nàng đã nhẫn tâm vứt bỏ hắn. Nàng cứ ngỡ kẻ bị mình chọc giận mà bỏ đi chỉ là một thương hộ bình thường của kinh thành, nhưng nào ngờ, người rời khỏi Dương thành với đầy phẫn hận lại chính là Túc Vương Triệu Kính Viễn. Năm năm sau, bi kịch ập đến. Khi ta đang quỳ gối dưới chân nha môn vì Vân Mặc bị bắt cóc, hắn, đường đường là Túc Vương, lại xuất hiện. Hắn dửng dưng nhìn ta cầu xin, sau đó lạnh lùng phán: “Mạnh thị, ngươi tự coi trọng bản thân mình quá rồi. Ngươi với ta là gì, ta có nợ nần gì mà phải cùng ngươi tính toán?” Đến khi ta tuyệt vọng hét lên: “Triệu Kính Viễn, đó là con của chàng!” – Túc Vương mới giận dữ hồi kinh, dùng toàn bộ uy quyền của mình để lật tung cả kinh thành. Vài ngày sau, ta nhìn thấy hắn trở về, trong ngực ôm chặt tiểu hài tử của ta. Triệu Kính Viễn lạnh lùng nhìn Mạnh Vãn Thường, khóe môi ẩn giấu một ý cười thâm hiểm: “Thế nào? Sao lần này lại không tìm cách chạy nữa?” Hắn bế cao đứa trẻ. “Đây chẳng phải là đại lễ mà nàng đã dâng tặng cho Bản Vương ư?” Xong rồi. Lần này, quả thực là nàng không thể thoát khỏi bàn tay của vị Túc Vương tàn khốc này nữa rồi…
    • Tưởng Cưới Được Thư Sinh Ôn Nhu, Ai Ngờ Hắn Lại Là “Kẻ Điên” Sủng Vợ Diệt Thân! Cover
      by shynx86 Đêm tân hôn trọng đại, khi ta vẫn đang chìm trong men say hạnh phúc, thì biểu muội của phu quân lại bất ngờ xuất hiện. Nàng ta, với vành mắt đỏ hoe, vội vã quỳ xuống dưới chân, giọng nói nghẹn ngào thốt lên một lời khẩn cầu kinh hoàng: “Thiếp đã mang thai cốt nhục của biểu ca rồi, cầu xin tẩu tẩu đại nhân rộng lòng cứu vớt.” Lời thỉnh cầu đột ngột ấy khiến phu quân ta, người đang đứng bên cạnh, tức giận đến mức mặt mày biến sắc. Chàng vung tay, gần như muốn rút bảo kiếm ra để chém nàng ta ngay lập tức. Giọng nói của chàng chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng, sắc lạnh như băng: “Ngươi dám mở mắt mà nói những lời bịa đặt, thật vô liêm sỉ! Đầu óc đã không còn tỉnh táo, vậy thì giữ cái mạng này lại có ích gì nữa!”
    • Phát Hiện Chồng Là Đại Thần Truyện Tranh, Vợ Lạnh Lùng Lột Xác Thành “Yêu Tinh” Đòi Cơm Chó! Cover
      by shynx86 Rạng sáng tôi đang cày truyện tranh ngôn tình, xem đến mức mặt đỏ tim đập, thì đột nhiên phát hiện tác giả tuyên bố ngừng cập nhật vô thời hạn. Tôi không cam lòng, liền chạy vào tin nhắn riêng năn nỉ: “Cục ta cục tác, cục ta cục tác, cho thêm tí đồ ăn đi tác giả, coi như cho gà ăn vậy mà~” Tác giả tỏ vẻ khổ sở, giải thích lý do: “Xin lỗi nhé, cảm hứng sáng tác của tôi đến từ vợ mình.” “Nhưng dạo này cô ấy rất lạnh nhạt với tôi, lại hay nhắc đến những người đàn ông khác, bảo tôi nên hiểu rõ vị trí của mình. Tôi sợ cô ấy muốn ly hôn… giờ chỉ muốn chết quách đi, chẳng còn tâm trạng mà cầm bút nữa.” Vì muốn tiếp tục được đu cặp đôi trong truyện, tôi liền hết lòng cứu vãn tình thế: “Vậy thì khéo quá, tôi là chuyên viên hòa giải hôn nhân hàng đầu đấy. Giỏi nhất là xử lý mâu thuẫn vợ chồng. Hay là anh cho tôi WeChat, tôi dạy anh vài chiêu?” Đối phương vô cùng kích động, vội vàng gửi tài khoản qua. Tôi vừa tra thì— Ối trời đất ơi, đây chẳng phải người chồng kiêu ngạo mà tôi kết hôn chớp nhoáng, và đã cùng anh ta thỏa thuận rằng sẽ không can thiệp vào đời sống của nhau, giữ khoảng cách sao? Thì ra tôi chính là người vợ lạnh nhạt đó. Nhưng rõ ràng tôi chỉ đang làm đúng thỏa thuận thôi mà! Thế nhưng vì muốn được xem tiếp truyện, tối hôm ấy tôi vẫn chủ động gõ cửa phòng ngủ bên cạnh, dè dặt hỏi: “Dạo này tự dưng thấy lạnh ghê… anh qua giúp em làm ấm giường được không?” Người đàn ông giả vờ bình tĩnh sững sờ, vành tai lập tức đỏ bừng.
    Note