shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Tôi vừa cựa quậy một chút, cơn đau nhói từ cổ tay lập tức kéo tôi về thực tại. “Đừng cử động linh tinh.” Giọng nói trầm thấp vang lên sát bên tai, lạnh và ngắn gọn. Một bàn tay thon dài đè chặt lên cổ tay tôi, lực vừa đủ để tôi không dám nhúc nhích thêm nửa phân. Tôi lập tức ngoan ngoãn hẳn ra, gật đầu lia lịa như chú mèo bị bắt quả tang làm bậy. Phó Nguyên ngồi xuống bên…-
10.3 K • Completed
-
-
Muốn chọn một nhà hàng đủ “đứng đắn” để mời Phó Nguyên mà không khiến ví tiền tôi lập tức tắt thở, nói thật… khó hơn làm báo cáo cuối quý. Con người anh ta có một loại khí chất rất khó chịu: tôi đắt, và tôi biết tôi đắt. Tôi lục tung danh sách đánh giá, cân nhắc giá tiền, khoảng cách, bãi đỗ xe… cuối cùng chọn một nhà hàng Tây Ban Nha vừa đủ sáng sủa, vừa đủ ổn,…-
10.3 K • Completed
-
-
Tôi liếc đồng hồ lần thứ ba. Cuối cùng, Phó Nguyên cũng đứng dậy. “Đi thôi,” anh nói, giọng bình thản như đang kết thúc một cuộc họp, “tôi đưa cô về.” Tim tôi lập tức rung lên một nhịp không cần thiết. “Thế thì… phiền anh quá rồi.” Tôi gần như xúc động, nhưng vẫn cố giữ nụ cười đúng mực. “Cô không phải đang vội sao?” Anh liếc tôi một cái, ngữ điệu nghe thế nào…-
10.3 K • Completed
-
-
Tôi chưa từng nghĩ, một buổi xem mắt bình thường lại có thể khiến người ta muốn đứng dậy bỏ chạy ngay từ giây đầu tiên. Vấn đề không nằm ở không khí gượng gạo, cũng không phải vì đối phương quá xuất sắc. Mà là vì… người đang ngồi đối diện tôi, chính là sếp tổng của tôi. “Giám đốc Phó,” tôi cố giữ cho giọng mình không run, khóe môi gượng gạo cong lên đúng chuẩn xã…-
10.3 K • Completed
-
-
Một lúc sau, ba mẹ về nhà. Cánh cửa mở ra, ánh đèn hành lang tràn vào. Tôi như người chết đuối vớ được bè, lao tới ôm chặt lấy họ, toàn thân run rẩy, nước mắt không ngừng tuôn ra. “Ba, mẹ… con suýt chết rồi…” Tôi vừa khóc vừa kể. Kể về ký túc xá lúc ba giờ sáng. Kể về những quy tắc giết người. Kể về lớp trưởng nổ tung, về thịt người trong khay cơm, về Tiểu Tiêu nắm tay…-
5.1 K • Ongoing
-
-
Một tiết học kết thúc. Khi chuông vang lên, tôi theo phản xạ ngẩng đầu đếm người trong lớp. Một, hai, ba… Chỉ còn năm người. Căn phòng học vốn chật chội giờ trống rỗng đến mức đáng sợ. Bàn ghế xiêu vẹo, trên sàn vẫn còn những vệt máu chưa kịp khô hẳn, mùi tanh ngọt bám chặt trong không khí. Không ai nói gì. Chúng tôi đã quá mệt để khóc. Ngày học gần kết thúc. Chỉ…-
5.1 K • Ongoing
-
-
Chuông báo giờ ăn vang lên. Âm thanh kim loại khô khốc đó vang khắp hành lang, nghe chẳng khác gì tiếng kéo lê của một con dao trên sàn gạch. Không ai nói với ai một lời, nhưng tất cả đều đứng dậy cùng lúc. Không phải vì đói. Mà vì không ai dám ở lại. Tôi và Tiểu Tiêu đi sát nhau, tay không dám buông ra dù chỉ một giây. Hành lang dẫn đến nhà ăn đông nghẹt người, nhưng tuyệt nhiên…-
5.1 K • Ongoing
-
-
Tôi là kiểu người mà trong lớp có cũng như không. Không nổi bật, không gây chuyện, không có nhóm bạn thân. Giáo viên gọi tên cũng phải dừng lại vài giây mới nhớ ra tôi là ai. Nếu trước kia, đây là ưu điểm, thì bây giờ… nó là bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu. “Phải tìm được bạn đồng hành trong 5 phút.” Tôi đứng giữa lớp học đông nghẹt người, đầu óc trống…-
5.1 K • Ongoing
-
-
Tôi tỉnh dậy một cách đột ngột. Không phải vì ác mộng, mà vì một cảm giác bị nhìn chằm chằm rất rõ ràng. Tim tôi đập mạnh đến mức tai ù đi, như thể có ai đó vừa đứng sát giường tôi, cúi xuống nhìn thật lâu, rồi mới lặng lẽ rời đi. Tôi quay đầu nhìn quanh. Ký túc xá chìm trong bóng tối dày đặc. Bốn chiếc giường tầng xếp sát nhau, bóng người nằm im lìm trên đó như…-
5.1 K • Ongoing
-
-
Không phải để cảnh sát cứu, mà là bằng cách của riêng bà. Vì vậy, bà đã tìm đến con trai mình, Triệu tiên sinh. Triệu tiên sinh, người bề ngoài là một nghệ sĩ, thực chất, là một kẻ điên có IQ cao, am hiểu hóa học và tâm lý học. Anh ta đã lập ra một kế hoạch hoàn hảo để “cứu rỗi” lần này. Bước đầu tiên, xử lý thi thể. Anh ta mang về một chiếc lò hỏa táng di động, trong…-
9.2 K • Ongoing
-
- Previous 1 2 3 4 … 20 Next
