shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Câu nói vừa thốt ra, tất cả dân làng xung quanh đều hít mạnh một hơi lạnh. “Sao có thể như vậy chớ…” “Đúng đó, biết đâu là nhà lão Vương tự mình thờ quỷ, sao có thể nói cả làng ta đều thờ quỷ được.” “Phải, phải! Nhất định là Vương Liên bụng dạ không yên, trong nhà mới thờ tà ma!” … Tiếng nghi ngờ vang lên không dứt, chẳng mấy ai tin nổi chuyện hoang đường đến…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Lục Bà đi một vòng trong nhà, lục lọi khắp nơi nhưng chẳng phát hiện được gì. Đúng lúc mọi người tưởng rằng đêm nay sẽ tay trắng quay về, tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo ập đến. Vẫn là cái cảm giác quen thuộc ấy, tuy nhiên dường như ở đây lại lạnh hơn, nơi ngực truyền đến một cơn đau nhói dữ dội. Tôi nhìn sắc mặt những người khác, dường như chẳng ai phát hiện…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Lục Bà túm chặt lấy Vương Đại đang ngồi bệt dưới đất, giọng quát gay gắt: “Ngươi phải kể rành rọt từng chi tiết về cha ngươi và chuyện chị dâu ngươi trước khi chết!” Vương Đại nào dám không nghe, chỉ biết gật đầu liên tục như gà mổ thóc. Hắn nói thực ra hơn một tháng trước nhị tẩu từng lên ngọn núi kia… cũng chính là nơi sau này tìm thấy xác bà ấy. Lần đó là do cha…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Một lúc lâu sau, cuối cùng Lục Bà cũng kiệt sức mà ngã gục xuống đất. Bà mở đôi mắt đã đẫm máu, khàn giọng nói: “Nhị tức phụ nhà họ Vương, hồn tan rồi.” “Kẻ đã giết bà ấy… đã nuốt luôn cả hồn phách của bà ấy.” Chiêu hồn thất bại, nhưng cái giá phải trả bằng tuổi thọ thì không thể thay đổi. Hơn nữa vì Lục Bà cưỡng ép vận trận, dương thọ lại càng bị tổn…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Nhưng chẳng ngờ con rắn ấy lại khó đối phó đến vậy. Khi Lục Bà chạy đến nơi, nó đã thoát đi mất, chỉ còn lại tôi ngã gục trên đất cùng miếng phù vẫn còn đang phát sáng trước ngực. Nghe xong chuyện đêm qua, tim tôi vẫn còn run rẩy. Giờ đây, phù bài đã trở về trên ngực Lục Bà, tôi nhìn rất rõ trên đó có một vết nứt chạy ngang. Lục Bà biết tôi đang nghĩ gì, vội nói: “Thứ lần…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Một tay tôi giơ chuông, tay kia nắm chặt tấm ngọc phù trước ngực, miệng không ngừng khấn vái thần núi phù hộ. Thật ra lúc đó tôi đã sợ đến muốn vỡ mật, nhưng tôi biết nếu mình không cắn răng mà đi thì vài ngày nữa tôi cũng sẽ chết. Tôi đi ngày càng sâu vào trong núi, cuối cùng đến bên một cái hồ hoang. Đây là một hồ chết, trong hồ mọc đầy rong cỏ rậm rạp, gần như biến mặt…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Tôi quỳ sụp xuống đất, cảm thấy mồ hôi lạnh đã ướt đẫm khắp người. Trời vừa hửng sáng, Lục Bà đã đến nhà tôi. Con quái vật sau khi gặp ánh mặt trời thì đã trở lại thành một cái xác, nằm im trên đất không nhúc nhích. Lục Bà lấy hai cây tre, xuyên qua nách nó rồi “khiêng” một mạch trả về nhà họ Vương. Có mấy người dậy sớm trông thấy Lục Bà vác xác, sợ đến mức vừa…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Thời gian trôi từng chút một. Hai chân tôi đứng đến tê dại, ê ẩm mà bên ngoài vẫn lặng ngắt không có động tĩnh gì. Dây thần kinh căng chặt trong lòng dần buông lơi, tôi khẽ gục vào tường, mắt díp lại. Một con quạ bay sạt qua ngoài cửa sổ, vỗ đôi cánh phành phạch phát ra tiếng kêu chẳng khác nào trẻ sơ sinh khóc thét. “Đinh, đinh, đinh.” Trong bóng tối, một thứ âm thanh quái dị…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Nhưng sau này bà ấy lại đoán đúng một trận thiên tai trong làng, mọi người mới nhận ra bà có khả năng thông linh, từ đó càng thêm kính sợ. Khi tôi còn nhỏ, chính bà nội cũng từng dẫn tôi đến chỗ bà ấy xem mệnh, nói rằng bát tự của tôi quá âm, e là khó giữ mạng. Bà nội địu tôi trên lưng, một đường đi ra khỏi làng. Nhà của Lục Bà ở dưới chân núi, cách làng chừng một dặm, là…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Thứ ngoài cửa kia là cái gì vậy?! Toàn thân tôi cứng ngắc, mắt dán chặt ra ngoài. Hình như nó cũng biết tôi đã nhìn thấy nó, trên gương mặt méo mó ấy hiện ra một vẻ hưng phấn quái dị. Miệng nó nứt toác hơn nữa như bị kéo đến cực hạn, sau đó nó áp sát vào cửa sổ. Tôi kinh hãi, tay lần sang cạnh gối vớ được cái gì đó, lập tức nắm chặt ném ra ngoài. Trong cơn mơ hồ, tôi thấy…-
16.0 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 4 5 6 … 20 Next
