shynx86
Stories
28
Chapters
197
Words
265.1 K
Comments
1
Reading
22 h, 5 m
-
Về đến nhà, thấy ông nội đang ngồi trên chiếc ghế dài ngoài cửa. Chân ông hễ đến ngày mưa lạnh là lại đau, đau thì lấy ngải cứu đã sao chà xát. Ông xắn ống quần lên, phần bắp chân dưới đầu gối xanh trắng như chân người chết, trong đêm nhìn còn đáng sợ hơn. Hắc Cẩu Chí thấy tôi về lập tức chạy bổ ra, nhảy lên ôm lấy chân tôi, thè lưỡi mừng rỡ. Ông nội chống một chân…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Ngay sau đó, tôi thấy miệng của người chết bỗng nứt toác ra, kéo dài đến tận mang tai giống như đang cười với tôi. “Á!!!” Tôi hét lớn. Người hàng xóm vội vàng đỡ lấy tôi, vài người xung quanh cũng chạy lại. “Ông ấy cười! Ông Vương cười kìa!” Tôi chỉ vào thi thể trên tấm ván, hoảng loạn la lên. Mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi quay sang phía tôi chỉ. Tôi cũng sững lại……-
16.0 K • Ongoing
-
-
Tôi lớn lên ở một ngôi làng nhỏ trong núi sâu, cách thị trấn gần nhất cũng phải đi bộ hàng chục cây số. Tôi đã không thấy ba mẹ đâu từ khi biết ghi nhớ, là ông bà nội nuôi tôi khôn lớn. Họ nói với tôi rằng ba mẹ tôi đã vào huyện làm công. Nhưng tôi biết đó chỉ là lời dối gạt, ông bà đã già, trí nhớ cũng không còn minh mẫn, đến cả mỗi lần kể tên huyện cũng là khác…-
16.0 K • Ongoing
-
-
Nửa tháng sau, tôi và Tô Vãn lại lên đường. Con đường quốc lộ trải dài dưới bầu trời xanh nhạt, nắng rơi xuống mặt đất như lớp bụi vàng mỏng. Xe cộ qua lại thưa thớt, tiếng động cơ đều đều, bình lặng đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác rằng tất cả những gì đã xảy ra ở Phan Gia Thôn chỉ là một cơn ác mộng tập thể, tỉnh dậy là tan. Tô Vãn ngồi cạnh tôi, tựa lưng vào…-
12.9 K • Ongoing
-
-
Phòng thẩm vấn sáng trưng ánh đèn trắng. Không khí lạnh và khô, mùi kim loại của bàn ghế lẫn với mùi mồ hôi nhàn nhạt khiến người ta khó chịu. Trương Thành ngồi đối diện cảnh sát, hai tay đan vào nhau, đầu cúi thấp. Chỉ mới vài câu hỏi mở đầu, lớp phòng bị cuối cùng của anh ta đã sụp đổ. Không gào khóc.Không kêu oan.Chỉ là một sự sợ hãi thuần túy khi nhận ra mọi lối thoát đã…-
4.6 K • Ongoing
-
-
Tin từ bệnh viện nhanh chóng được chuyển về đồn. Kết luận y khoa rất rõ ràng: Long Tiểu Tuyết đã có quan hệ tình dục trong vòng hai mươi bốn giờ trước khi nhập viện, và dấu vết trên cơ thể cho thấy cô không ở trong trạng thái tỉnh táo hoàn toàn vào thời điểm đó. Vụ việc chính thức được chuyển từ “nghi vấn” sang hiếp dâm có sử dụng chất gây mê. Không còn…
-
Về bề ngoài, căn hộ của Long Tiểu Tuyết sạch sẽ, gọn gàng, không có dấu hiệu xô xát hay đột nhập. Cửa sổ đều khóa, khóa cửa điện tử không có vết cạy phá, camera hành lang cũng chưa phát hiện điều gì khả nghi.Nhưng trực giác nhiều năm làm hình sự của Đặng nói với anh một điều hoàn toàn ngược lại: có thứ gì đó rất sai. Sai không nằm ở căn hộ.Sai nằm ở Long Tiểu…-
4.6 K • Ongoing
-
-
“Hiểu rồi.”Giọng nữ cảnh sát ở đầu dây bên kia chậm lại, mang theo sự cân nhắc chuyên nghiệp.“Nếu cô cảm thấy cần thiết, chúng tôi có thể cử người đến ngay trong đêm, bảo vệ 24/24. Hoặc nếu không tiện, chúng tôi sẽ ghi nhận thông tin, sáng mai đồng nghiệp hình sự sẽ tới làm việc trực tiếp. Cô cũng có thể tự đến đồn công an trong giờ hành chính để khai báo chi tiết.” Đầu dây…-
4.6 K • Ongoing
-
-
Tít…Tít…Tít…Tít… Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng trực đêm, đều đều, dồn dập, như một nhịp tim bị ép phải đập nhanh hơn bình thường. “Xin chào, đây là Công an thành phố Kỳ Gia.”Giọng nữ cảnh sát trực tổng đài vang lên rõ ràng, tỉnh táo, mang theo sự bình tĩnh đã được rèn luyện qua vô số đêm dài.“Tôi có thể giúp gì cho chị?” Đầu dây bên kia truyền đến một…-
4.6 K • Ongoing
-
-
Hai đốm lửa xanh biếc trong mắt bà ta bùng lên, phản chiếu trong lớp thủy ngân bong tróc của chiếc gương cũ, khiến hình ảnh bị méo mó, kéo giãn như một bức tranh địa ngục. Tôi nhìn thấy mình trong gương – gương mặt trắng bệch, môi run rẩy – và thấy rõ phía sau mình không chỉ có một người. Bên cạnh bóng mẹ chồng, Chu Minh cũng hiện lên. Nhưng bóng của anh không đứng vững. Nó rung…-
6.0 K • Ongoing
-
- Previous 1 … 5 6 7 … 20 Next
